Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương8

Cảm ơn các bạn đã theo dõi và đọc truyện của mik! Sau đây, là diễn biến tiếp theo!? Các bạn cùng nghe nhé!

- *Sự trỗi dậy của cảm xúc nhân tính:* Dù bị thao túng, Violet vẫn có những khoảnh khắc đấu tranh nội tâm, những ký ức về mẹ và quá khứ.
- *Một sự kiện hoặc nhân vật mới:* Một yếu tố bên ngoài có thể kích hoạt những cảm xúc này, hoặc thử thách sự kiểm soát của Chủ nhân.
- *Mối quan hệ phức tạp với Chủ nhân:* Sự phụ thuộc biến thành một dạng tình cảm méo mó, vừa sợ hãi, vừa bị cuốn hút.
- *Sự "nảy lửa" trong bản năng:* Cơn khát và sức mạnh bộc phát dữ dội hơn, nhưng có thể bị ảnh hưởng bởi cảm xúc.
*Chương 8: Ánh Lửa Trong Vực Thẳm*

Những bài học của Chủ nhân ngày càng thâm độc. Nó không chỉ dạy Violet cách kiểm soát sức mạnh, mà còn dạy cậu cách thao túng, cách gieo rắc nỗi sợ hãi, và cách tận hưởng nó. Violet giờ đây có thể di chuyển giữa các ngôi làng mà không bị ai phát hiện, đôi khi cậu đứng trên mái nhà, nhìn xuống những cuộc sống bình dị, một sự khinh miệt lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Cậu đã vượt xa những người phàm tục đó.

Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó của Violet vẫn còn đấu tranh. Những đêm không trăng, khi Chủ nhân chìm vào giấc ngủ sâu, những ký ức về mẹ lại ùa về. Hình ảnh bà ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu, nụ cười hiền hậu, bàn tay chai sạn vì lao động... Những ký ức ấy như những vết bỏng rát, thiêu đốt lớp vỏ bọc lạnh lẽo mà Chủ nhân đã cố công xây dựng. Cậu thèm khát sự ấm áp, sự vô tư của ngày xưa, nhưng đồng thời cũng ghê tởm sự yếu đuối đó.

Một buổi tối, khi Violet đang thực hiện một "bài tập" mà Chủ nhân giao – theo dõi một gia đình hạnh phúc trong làng – một sự kiện bất ngờ xảy ra. Một đám cháy bùng lên từ ngôi nhà bên cạnh, ngọn lửa nhanh chóng lan rộng, đe dọa nuốt chửng cả khu phố. Tiếng la hét, tiếng khóc than của người dân vang lên trong đêm.

Trong khoảnh khắc đó, Violet cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải cơn khát máu, mà là một sự thôi thúc mãnh liệt muốn giúp đỡ. Đó là một cảm xúc đã bị chôn vùi quá lâu, một tia lửa của lòng trắc ẩn vẫn còn sót lại. Cậu nhìn thấy một người mẹ đang cố gắng cứu đứa con nhỏ bị mắc kẹt trong biển lửa, ánh mắt bà đầy tuyệt vọng, giống hệt ánh mắt của mẹ cậu khi cha qua đời.

"Đừng xen vào, Violet," giọng nói của Chủ nhân vang lên trong đầu cậu, lạnh lùng và cảnh báo. "Đó không phải việc của ngươi. Hãy quan sát. Hãy cảm nhận sự yếu đuối của chúng."

Nhưng lần này, Violet không nghe theo. Một dòng cảm xúc nảy lửa trỗi dậy, mạnh mẽ đến mức át đi cả lời thì thầm của Chủ nhân. Cậu lao vào biển lửa. Sức mạnh phi thường của ma cà rồng giúp cậu vượt qua những bức tường lửa, những thanh gỗ đổ nát. Cậu bế đứa bé ra khỏi vòng tay người mẹ đang ngất lịm, rồi đưa cả hai ra nơi an toàn.

Khi Violet đứng giữa đám đông hỗn loạn, nhìn những người dân đang được cứu thoát, cậu cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. Không phải sự khoái cảm biến thái khi quan sát nỗi sợ hãi, mà là một sự nhẹ nhõm, một niềm vui thuần khiết. Đôi mắt đỏ của cậu, trong khoảnh khắc đó, dường như dịu đi một chút, phản chiếu ánh lửa bập bùng.

Nhưng rồi, một ánh mắt bắt gặp cậu. Một người đàn ông già, từng là hàng xóm cũ của cậu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ của Violet. Nỗi sợ hãi nhanh chóng thay thế sự biết ơn trên khuôn mặt ông. "Mắt đỏ... là quỷ! Là nó!" Tiếng hét của ông ta khiến đám đông quay lại, và những ánh mắt kinh hoàng lại đổ dồn vào Violet.

Cậu biết mình đã phạm sai lầm. Cậu đã bộc lộ bản thân, và quan trọng hơn, cậu đã đi ngược lại lời dạy của Chủ nhân.

Khi Violet trở về miếu thờ, Chủ nhân đang đứng đợi, gương mặt nó tối sầm. "Ngươi đã làm ta thất vọng, Violet," nó nói, giọng nói không còn vẻ dịu dàng thao túng mà đầy sự tức giận lạnh lẽo. "Ngươi đã để cảm xúc yếu đuối của con người kiểm soát ngươi. Ngươi đã phản bội bản chất của mình."

"Ta không thể đứng nhìn họ chết!" Violet đáp trả, một tia lửa thách thức trong đôi mắt.

Chủ nhân tiến lại gần, bàn tay lạnh ngắt chạm vào cổ Violet, siết nhẹ. "Ngươi nghĩ ngươi là gì? Một anh hùng? Một vị cứu tinh? Ngươi là một sinh vật của bóng tối, Violet. Ngươi được sinh ra để thống trị, không phải để cứu rỗi những kẻ yếu đuối."

Trong khoảnh khắc đó, Violet cảm thấy một sự giằng xé khủng khiếp. Một mặt, cậu sợ hãi Chủ nhân, sợ hãi sức mạnh và sự giận dữ của nó. Mặt khác, cậu cảm thấy một sự phẫn nộ bùng lên, một sự từ chối bản chất tàn độc mà nó muốn gán cho cậu. Cậu nhận ra rằng, dù Chủ nhân đã trao cho cậu sức mạnh, nhưng nó cũng đang cố gắng lấy đi phần nhân tính cuối cùng của cậu.

"Ngươi muốn ta trở thành quái vật như ngươi sao?" Violet thì thầm, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo. "Ta không phải là ngươi!"

Nụ cười của Chủ nhân giãn ra, một nụ cười đầy hiểm độc và mê hoặc. "Ồ, ngươi sẽ là ta thôi, Violet. Sớm hay muộn. Nhưng trước tiên, ngươi phải học cách kiểm soát ngọn lửa trong lòng ngươi. Ngọn lửa của sự căm ghét, của sự thèm khát... và của tình yêu thương yếu đuối đó. Ngươi sẽ phải chọn, Violet. Giữa ánh sáng và bóng tối. Giữa con người và quái vật."

Và trong ánh mắt của Chủ nhân, Violet thấy một sự khao khát kỳ lạ, không chỉ là quyền lực, mà còn là một sự muốn sở hữu, muốn biến Violet thành một phiên bản hoàn hảo của chính nó, một sự "tình cảm" biến thái và ám ảnh.
Bạn nghĩ sao về sự "nảy lửa" này? Liệu Violet có thể giữ được phần nhân tính của mình, hay sẽ bị Chủ nhân cuốn vào vòng xoáy của bóng tối và sự biến thái?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com