Hating
Đức Duy không ưa Phúc Nguyên lắm.
Thật ra thì Đức Duy ghét Phúc Nguyên.
Lúc cả hai chạm mặt nhau từ năm lớp sáu cũng là lúc bắt đầu không ưa nhau. Chẳng hiểu sao Đức Duy cảm thấy không vừa mắt cái thằng đeo kính dày cui, mặt cứ phán xét và chắc là nó cũng không ưa mình.
Hồi cấp hai cả hai hay cà khịa nhau đến thầy cô cũng biết, mỗi khi nghe lớp trưởng méc 'cô ơi có bạn đánh nhau' thì cô giáo lại thở dài 'Đức Duy và Phúc Nguyên à?' Đã không ưa nhau rồi còn ngồi cùng dãy bàn, đứa trước đứa sau thế là đứa dưới giơ tay giật tóc, lấy bút đâm vào áo, đứa sau quay xuống chọc vào vở, giật đồ như cơm bữa. Hết bốn năm cấp hai, do nhà cùng tuyến, học lực ngang nhau thế là cùng chạm mặt ở cấp ba. Vẫn còn ghét nhau như chó với mèo có điều không còn đánh nhau nữa mà chuyển sang đấu khẩu.
Mỗi khi Phúc Nguyên đi ngang chỗ cậu Đức Duy lại thò chân ra ngáng đường, được vài lần, lần sau cậu ta đạp một phát lên chân cậu đau điếng. Cả hai cứ thể đấu khẩu cà khịa suốt ba năm cấp ba và với cái nghiệt duyên kiếp trước lại vào cùng một trường đại học.
Sinh viên tất nhiên là không đánh nhau hay đấu khẩu như hồi trước, cả hai cũng không học chung khoa chung lớp nên cũng ít có cơ hội gặp nhau hơn, mỗi lần đi ngang qua nhau chỉ ném cái nhìn không thân thiện. Nghĩ lại việc không ưa nhau suốt mấy năm học làm Đức Duy phì cười, dù tự nhủ là đã lớn rồi, không làm mấy trò trẻ con nữa nhưng nhìn thấy Phúc Nguyên làm Đức Duy thỉnh thoảng cũng ngứa miệng mà chọc cậu ta 'đồ mọt sách.' Nhưng Phúc Nguyên chẳng đáp lại, cậu ta chỉ nhướn mắt lên nhìn và Đức Duy có cảm giác cái nhìn của cậu ta tràn đầy coi thường.
Trên đời này Đức Duy ghét nhất là bị người khác coi thường, đặc biệt là Phúc Nguyên.
Đến năm ba đại học Đức Duy tích cực tham gia câu lạc bộ nhảy, tham gia nhóm hát và biểu diễn vài nơi. Mặt khác Phúc Nguyên cũng rất được chú ý theo cách khác. Cậu ta là sinh viên ưu tú, được học bổng và Đức Duy từng nghe nhiều cô gái khen cậu ta thu hút.
Khoa của Phúc Nguyên và câu lạc bộ ở gần nhau, không ít lần Đức Duy thấy cậu ta đứng xem câu lạc bộ tập luyện, xem Đức Duy nhảy với vẻ mặt vô cảm.
'Duy dành quá nhiều thời gian cho việc vô bổ.' Phúc Nguyên nói khi tình cờ chỉ có cả hai trong phòng tập. 'Nên tập trung cho việc học đi.'
'Liên quan gì đến cậu.' Đức Duy quạt lại, cậu ghét người khác phán xét về niềm đam mê nhảy nhót của mình, nhất là Phúc Nguyên.
'Chúng ta lớn rồi Duy, không còn trẻ con mãi đâu, sắp đến năm cuối, sau đó tốt nghiệp ra trường, cậu đâu thể theo đuổi cái sở thích vô bổ đó mãi.' Phúc Nguyên nói với gương mặt nghiêm túc mà Đức Duy ghét cay ghét đắng.
'Cuộc đời của tôi không cần cậu quan tâm.' Đức Duy bực bội đáp rồi đi ngang qua Phúc Nguyên, cậu quả thật rất ghét cậu ta.
Đức Duy tình cờ biết Phúc Nguyên có bạn gái, vậy mà cậu lại gặp cô ta trong buổi hẹn nhóm? Cậu chăm chú nhìn vào cô ta, cố hình dung ra việc Phúc Nguyên hẹn hò với cô ta ra sao. Nếu cậu nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên cậu ta hẹn hò, đối tượng cũng rất được, nếu không tính đến việc tính cách thì...
'Em có bạn trai chưa?' Đức Duy nở nụ cười ngọt ngào nhất của mình và cô ta e thẹn lắc đầu. Ha ha, mối tình đầu của Phúc Nguyên lại tệ hại như thế đấy.
Phúc Nguyên bắt gặp Đức Duy hôn bạn gái mình ở cổng sau của trường, cậu ta chỉ hơi ngạc nhiên một chút rồi bước đi như chẳng phải việc liên quan đến mình. Đức Duy ghét cái vẻ mặt dửng dưng, vô cảm của cậu ta. Đức Duy ghét Phúc Nguyên, ghét tất cả mọi thứ về cậu ta, ghét cả bản thân mình vì đã để tâm đến cậu ta nhiều như vậy.
Đó là lần cuối Đức Duy gặp Phúc Nguyên.
Cả hai gặp lại đã là chuyện của năm năm sau và ở hoàn cảnh cũng chả lấy gì làm vui vẻ. Chính xác là lúc Phúc Nguyên mở cửa phòng bước vào và thấy Đức Duy đang đấm liên tục vào mặt một gã đàn ông.
Năm năm đã có rất nhiều chuyện thay đổi. Phúc Nguyên làm việc tại một ngân hàng lớn, hôm đó đến làm việc với một công ty giải trí có hợp đồng làm ăn với ngân hàng. Năm năm sau Đức Duy là một biên đạo nhảy đã lao vào đấm mặt tên giám đốc công ty giải trí khi phát hiện hắn giở trò với một nghệ sĩ nữ.
Năm năm sau người mà cậu ghét nhất đang ngồi đối diện giải vây cho cậu.
'Cậu ấy là bạn tôi, hãy cho qua đi.' Phúc Nguyên cất giọng đều đều nhìn vào mặt gã đàn ông trước mặt bằng cái nhìn khinh bỉ không giấu diếm mà Đức Duy chưa bao giờ thấy ở cậu ta.
'Cho dù có là bạn của cậu tôi vẫn sẽ cho nó ra tòa.' Gã kia gào lên và Đức Duy chỉ nhếch môi, ra tòa, ông ta không sợ bị bôi chuyện xấu sao?
'Hợp đồng vay vốn lần trước của công ty với ngân hàng chúng tôi đã đến hạn, tôi đang xem xét lại việc có tiếp tục gia hạn hay không.' Phúc Nguyên vẫn nói một cách không cảm xúc trong khi kẻ đối diện mặt tái đi. 'Nếu chuyện này lộ ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty, thế thì làm sao ngân hàng chúng tôi dám cho vay nữa?'
Đức Duy có thể đoán được câu trả lời là gì, Phúc Nguyên quá thông minh đủ để hạ gục kẻ khác chỉ trong vài câu nói và khuôn mặt của cậu ta là dạng nói được làm được đừng có ngu mà thách thức chỉ chuốc hậu quả thôi.
'Cảm ơn Nguyên.' Đức Duy nói lúc cả hai bước ra ngoài, trời đã nhập nhoạng tối.
'Tại sao Duy còn làm ở chỗ này?' Phúc Nguyên nhíu mày hỏi. Nếu là Đức Duy của năm xưa hẳn cậu đã tức giận vì cái vẻ phán xét đánh giá của cậu ta nhưng Đức Duy bây giờ đã trải đời đủ biết đâu là người tốt hay không.
'Cũng định bỏ đi lâu rồi nhưng ở đó có mấy đứa nhỏ chưa hết hợp đồng , tính đợi tụi nó đi hết rồi mới đi, lần này nhịn không được mới ra tay.' Đức Duy thở dài, cuộc sống trưởng thành thật phức tạp và đáng khinh, cậu ước gì quay trở lại thời học sinh vô lo vô nghĩ. 'Công ty đó thật sự rất tệ, Nguyên nên chú ý khi làm việc với họ.'
' Nguyên sẽ báo cáo chuyện này lên cấp trên, ngân hàng sẽ ép ban giám đốc công ty sa thải tên khốn đó và chấn chỉnh lại, khoản tiền vốn rất lớn, họ không cưỡng lại được đâu.' Phúc Nguyên nhún vai. 'Vậy giờ Duy định làm gì?'
'Tìm chỗ khác làm tiếp cho đến khi dành đủ tiền.' Đức Duy cười khi nghĩ tới ước mơ sắp được hoàn thành. 'Mở một studio cá nhân và phòng tập nhảy, chỉ có vậy thôi.' Đức Duy nói, nhìn sang bên cạnh, giật mình vì ánh mắt và nụ cười của Phúc Nguyên giành cho mình. Cậu ngượng ngùng quay mặt đi, chưa bao giờ cậu thấy cậu ta có biểu cảm như thế.
Cả hai lại tiếp tục gặp lại những lần sau đó, rồi chẳng hiểu sự đời đưa đẩy thế nào mà Phúc Nguyên lại dẫn cậu đến ngân hàng, trình bày kế hoạch mở studio kiêm phòng tập nhảy trước những người mặt mũi nghiêm nghị nhìn cậu soi mói. Đức Duy hít một hơi, liếc nhìn Phúc Nguyên gật đầu động viên rồi bắt đầu nói, dần dần cậu như trút hết mọi hoài bão say mê của mình trước những người lạ, đến khi ngừng lại, chỉ có tiếng vỗ tay của Phúc Nguyên vang lên từ góc phòng.
'Duy làm tốt lắm, đừng lo lắng.' Phúc Nguyên động viên Đức Duy sau buổi trình bày dự án để vay vốn ngân hàng. Đức Duy lắc đầu cười trừ, giờ nghĩ lại chẳng hiểu sao mình lại có thể nói trơn tru như thế nữa. 'Cậu đang theo đuổi ước mơ của mình và làm rất tốt, tớ thật sự khâm phục cậu.'
'Duy rất lo lắng, nhưng có Nguyên lúc đó nên yên tâm hơn.' Đức Duy mỉm cười, chỉ cần nghĩ đến Phúc Nguyên đang theo dõi và tin tưởng đã giúp cậu tự tin diễn đạt, kết quả ra sao cũng không có gì hối tiếc nữa rồi.
Bỏ học giữa chừng để theo đuổi giấc mơ được nhảy, để cơ thể được hòa với điệu nhạc, cuối cùng Đức Duy đã đạt được thành tựu lớn nhất của mình: làm chủ một phòng tập nhảy cùng studio nhỏ. Cậu không khỏi ngỡ như mình đang mơ khi bước qua phòng tập rộng rãi với tường kính và sàn gỗ, đến phòng thu đầy đủ thiết bị âm thanh. Đức Duy chạm vào mọi thứ thật nhẹ nhàng, còn chân như đang bước trên mây, đây không phải là một giấc mơ.
'Tuyệt quá.' Đức Duy cười lớn. 'Tớ làm được rồi.'
'Duy làm được mà' Phúc Nguyên cười.
'Cảm ơn Nguyên.' Đức Duy ôm vai Phúc Nguyên lắc lắc, cậu ta chỉ cười không đáp, ánh mắt cả hai giao nhau, thật lâu.
Phòng tập đã có các học sinh đến tập luyện, Đức Duy vùi đầu sáng tác và một số ca khúc đã được mua. Mọi thứ thuận lợi đến mức nhiều lúc Đức Duy vẫn không tin đây là sự thật. Từ lúc này cậu đã có thể sống trong giấc mơ của mình.
Đức Duy nhìn ngắm phố phường trong lúc đợi ngân hàng hết giờ làm việc. Cậu muốn mời Phúc Nguyên một bữa để cảm ơn, nhờ có cậu ta mà Đức Duy có thể mở được studio và phòng tập, ai mà ngờ hồi đó ghét nhau như chó mèo lại thành ân nhân thế này cơ chứ.
Đức Duy định gọi điện nhưng sợ làm phiền Phúc Nguyên nên quyết định đến ngân hàng đợi. Cuối cùng Phúc Nguyên bước ra khỏi cửa ngân hàng, nhưng Đức Duy chưa kịp lên tiếng, cậu ta đã dừng lại như đợi ai rồi một cô gái khác xuất hiện, cả hai sánh bước cùng nhau. Phúc Nguyên cầm túi cho cô, còn cô thì cầm áo khoác của cậu ta, cả hai cười thật tươi, tràn đầy tình cảm còn Đức Duy chỉ thấy lòng đắng ngắt và nặng trĩu.
'Bạn gái Nguyên thế nào?' Đức Duy hỏi trong lần cả hai hẹn gặp sau đó.
'Cũng bình thường.' Phúc Nguyên ngập ngừng trả lời.
'Cả hai quen nhau lâu chưa, có tính chuyện tương lai gì không?' Đức Duy cố dằn cơn lốc xoáy đang trào trong bao tử.
'Cũng được một năm, tạm thời cũng chưa có dự định gì.' Phúc Nguyên đáp.
Đức Duy im lặng một lúc rồi mới lên tiếng. 'Chuyện trước đây Duy xin lỗi.' Nhìn vẻ mặt không hiểu của Phúc Nguyên cậu nói tiếp. 'Chuyện bạn gái thời đại học.'
'Chuyện đó...' Phúc Nguyên cầm ly nước uống một hơi. 'Dù sao cô ấy cũng tệ mà đúng không, nên Duy cũng không cần để bụng.'
'Duy hi vọng bạn gái hiện tại đối xử tốt với Nguyên.' Đức Duy nói, bao tử cậu khó chịu hơn bao giờ hết và Phúc Nguyên chỉ im lặng.
Mùa mưa làm Đức Duy không muốn ra khỏi studio, cậu ăn ngủ tại studio, làm việc liên tục. Gần đây Đức Duy thường buồn chán vô cớ, không muốn tập luyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng lại lao vào nhảy hàng tiếng liền cho đến khi cơ thể rã rời, mồ hôi nhễ nhại mới nằm lăn ra sàn. Đức Duy không muốn ra ngoài, cũng không muốn gặp ai, cậu không hiểu mình trốn tránh cái gì nữa. Đức Duy đã có được thứ cậu mơ ước bấy lâu, cớ sao bây giờ lại trì trệ chán nản như thế.
Thỉnh thoảng Phúc Nguyên có nhắn tin rủ cậu ra ngoài nhưng Đức Duy đều từ chối. Cậu muốn gặp cậu ta, nhưng cậu lại luôn nghĩ về Phúc Nguyên ở cạnh bạn gái cậu ta. Cậu ta cười nói, đối xử như thế nào với cô ta? Đức Duy không muốn nghĩ đến nhưng nó cứ bám riết lấy tâm trí Đức Duy và cậu chỉ có thể đắm chìm vào giai điệu để quên đi.
Đức Duy sinh hoạt giờ giấc đảo lộn, cậu thức khuya và dậy trễ nên tối nay dù cố ngủ sớm Đức Duy vẫn không ngủ được. Chỉ có một mình trong studio, xung quanh yên tĩnh đến rợn người, Đức Duy cô đơn hơn bao giờ hết. Cậu vốn sống một mình nhưng chưa bao giờ cảm nhận sự đơn độc như lúc này. Sự cô đơn bào mòn tâm trí, làm bùng lên khát khao được yêu thương, được gần gũi và làm Đức Duy phát điên.
' Nguyên đang ở đâu?' Đức Duy hỏi khi Phúc Nguyên vừa nhấc máy.
'Ở nhà.' Phúc Nguyên đáp.
'Một mình?' Đức Duy nắm chặt điện thoại trong tay, không rõ mình đang làm gì nữa.
'Một mình.'
'Đến đây đi, Duy muốn gặp.' Đức Duy buông điện thoại, không biết mình đã phạm sai lầm gì nữa nhưng cậu không muốn nghĩ đến, không muốn suy nghĩ gì hết.
.
Phúc Nguyên có mặt ở studio sau nửa tiếng. Đức Duy ngẩn người nhìn cậu ta. Cậu chưa bao giờ thấy cậu ta như này, tóc tai lộn xộn, áo quần xộc xệch như được mặc vội, vài giọt nước mưa còn văng lên mặt.
'Có chuyện gì thế?' Phúc Nguyên lo lắng bước vào trong studio, bên trong phòng thu mà Đức Duy cố thủ mấy ngày nay.
'Nguyên có từng ghét Duy không?' Đức Duy hỏi bằng những âm thanh run rẩy.
'Đã từng.' Phúc Nguyên bước gần hơn, đến đối diện. 'Nhưng từ rất lâu rồi.'
'Tại sao không tiếp tục ghét Duy vì điều tồi tệ đã làm với Nguyên.' Đức Duy vẫn run rẩy và Phúc Nguyên tới gần hơn, gần hơn nữa.
'Nguyên không biết, chỉ là ngay cả trước đó Nguyên đã không còn ghét Duy, sau đó cũng thế.'
Những giọt nước mưa vẫn còn trên mặt trên tóc Phúc Nguyên, Đức Duy kéo tay áo thun dài của mình lau đi. ' Nguyên đáng lẽ nên ghét Duy nhiều hơn...'
Phúc Nguyên chộp tay kéo mạnh làm Đức Duy đổ về phía trước, tay còn lại của cậu ta đỡ lấy cậu rồi mặt cậu ta sát gần, che mất tầm nhìn của Đức Duy và Phúc Nguyên hôn cậu. Đức Duy nghĩ có lẽ cậu đã đi ngủ và đây là một giấc mơ khi Phúc Nguyên hôn cậu thật mãnh liệt, tấn công và tấn công, bắt cậu làm theo ý mình, bắt Đức Duy hé môi, bắt cậu cử động theo cử động của cậu ta. Và Đức Duy đánh rơi ý thức, để môi mình cuộn lên môi Phúc Nguyên, để hai cái lưỡi cuộn vào nhau, răng môi cọ sát trong một nụ hôn mạnh bạo đến mức đau nhói.
'Duy đã muốn Nguyên nhìn thấy cảnh đó.' Đức Duy nói lúc cả hai tách ra, hơi thở Phúc Nguyên nóng hổi phả lên môi cậu. 'Nhưng lại nghĩ đến Nguyên khi hôn cô ta, chết tiệt thật.'
' Nguyên đã hối hận biết bao khi Duy nghỉ học và biến mất.' Phúc Nguyên lại di chuyển sát về phía Đức Duy, hơi thở của cậu ta giờ lan khắp mặt cậu. 'Nguyên đã ghen tị với cô ta khi thấy hai người hôn nhau.'
Đức Duy nghĩ mình thật ngốc nghếch khi không thể hiểu được suy nghĩ thật của bản thân từng đó năm trời. Sao lại có thể suy nghĩ, bận tâm về ai đó nhiều như vậy ngay cả sau năm năm không gặp? Làm sao có thể mất lí trí, mất bình tĩnh vì một người mà không nhận ra người đó quan trọng tới mức nào?
Đức Duy xô Phúc Nguyên ngã xuống lớp thảm lót trong studio, giữa đống chăn mền làm chỗ ngủ của cậu. Phúc Nguyên chống tay nâng đầu nhìn Đức Duy từ từ bước tới, leo lên người mình.
'Chia tay với bạn gái của Nguyên đi.' Đức Duy nắm cổ áo Phúc Nguyên kéo về phía mình.
'Đã chia tay rồi.' Phúc Nguyên đáp, vòng tay qua eo cậu.
'Lúc nào?' Mặt cả hai lại sát gần hơn, hơi thở nóng hổi quyện vào nhau cùng với thân nhiệt dần tăng lên.
'Sau lần nói chuyện đó, nhưng Nguyên do dự vì không biết suy nghĩ của Duy...' Phúc Nguyên không thể nói hết câu vì Đức Duy đã chặn lại. Một nụ hôn nữa thổi bay ý thức của Đức Duy nhưng lần này cậu đã dẹp được mọi lo lắng, chỉ còn cảm giác nhẹ nhõm, vui sướng muốn tận hưởng tất cả những gì đã bỏ lỡ.
Đức Duy đột ngột dứt ra để lại âm thanh nuối tiếc của Phúc Nguyên. Cậu đẩy cậu ta nằm hẳn dưới sàn, bàn tay vuốt dọc mạn sườn lên tận thái dương của Phúc Nguyên. Lớp cách âm của studio ngăn cản mọi âm thanh bên ngoài, chỉ có tiếng thở gấp vang vọng khắp bên trong làm Đức Duy khao khát muốn bật nút ghi âm, để thu lại mọi âm thanh của họ lúc này và sau đó.
'Nguyên đã làm gì với những cô bạn gái trước đây?' Đức Duy hỏi khi bàn tay cậu lại rờ rẫm cơ thể của người nằm dưới.
'Đừng có nhắc đến nữa.' Phúc Nguyên khó chịu nói, hơi nóng từ thân dưới của cậu ta truyền tới người Đức Duy làm cậu bật cười.
'Cứ thích nhắc đấy.' Đức Duy nhếch mép. 'Này tên bốn mắt đáng ghét, cậu đã ngủ với bao nhiêu cô hả? Đã làm gì với họ, có nghĩ đến tớ trong lúc đó không?' Đức Duy thích thú với việc trêu chọc Phúc Nguyên, quan sát biểu cảm thay đổi trên gương mặt cậu ta. Cậu nhớ ra lí do vì sao họ hay đấu khẩu, chỉ vì Đức Duy thích nhìn Phúc Nguyên bị chọc tức mà thôi, tất cả chỉ có thế.
Phúc Nguyên phát ra một âm thanh bực bội, cậu ta nắm tay Đức Duy kéo mạnh, đẩy cậu xuống đất và trong tích tắc nằm đè lên rồi chẳng để cậu kịp trở mình cậu ta tấn công cậu. Cảm giác tuyệt đến không tin được khi Phúc Nguyên cắn lên cổ cậu, từng cái một. Những cái cắn liên tiếp chậm dần và Phúc Nguyên dịch chuyển lên những chỗ khác. Da thịt nhói lên kích thích đến rùng mình, như thể có những con vật nhỏ chạy thành đàn dưới lớp da, cắn thủng một chỗ rồi chui lên. Đức Duy rùng mình với chính hình dung trong đầu, Phúc Nguyên cắn mạnh hơn, cảm giác giờ là ran rát nhưng Đức Duy chẳng bận tâm, cậu vội quăng hết quần áo vương víu trên người để Phúc Nguyên có thể đánh dấu khắp cơ thể cậu, chậm rãi và tham lam như thể để bù đắp suốt quãng thời gian qua.
Đức Duy đã nhìn Phúc Nguyên rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ ở hoàn cảnh này, ở tư thế này. Cậu nằm ngửa, ngước mắt nhìn lên trên và Phúc Nguyên từ trên cao nhìn xuống. Cậu đã từng ghét cách Phúc Nguyên có vẻ trịch thượng và coi thường mình nhưng hóa ra không phải, ánh mắt cậu ta vẫn thế nhưng cảm giác của Đức Duy đã khác. Phúc Nguyên đang nhìn cậu, ánh mắt như muốn đục thủng từng lỗ trên mặt, trên người cậu và nếu có thể, Đức Duy sẵn sàng để cậu ta làm như thế. Cậu hơi nghiêng đầu, để lộ phần cổ, cử động chân, chạm vào người Phúc Nguyên, một dấu hiệu gợi ý rất rõ ràng mà người thông minh như cậu ta không thể nào không hiểu được.
Và Phúc Nguyên chưa bao giờ làm cậu thôi ngạc nhiên, cậu ta đè lên người cậu, sức nặng cơ thể đặt lên người Đức Duy rất thật, hơi ấm từ cơ thể bên trên cũng thật. Bàn tay Đức Duy lần mò lên người Phúc Nguyên, cảm giác rất thật từ vai, ngực đến vùng hông rồi xuống dưới hơn nữa làm Phúc Nguyên thở gấp và nóng nảy hơn.
Và đó là điều Đức Duy cần, sự cuồng nhiệt dữ dội đến từ đối phương để cậu có thể hòa theo như cơ thể chuyển động theo tiếng nhạc, để Đức Duy đốt cháy bản thân bằng nguyên liệu là sự chờ đợi, là cảm giác mơ hồ, nghi kị suốt những năm qua. Và Phúc Nguyên khớp với cậu thật hoàn hảo, cả hai đối lập suốt bao năm rồi nhận ra những gì còn thiếu của mình là từ đối phương, là hai mảnh lego tạo nên một miếng ghép hoàn chỉnh. Đức Duy thốt lên một âm thanh mà cậu chưa từng nghe trong đời khi Phúc Nguyên hoàn thành việc xâm chiếm và làm chủ cậu. Cậu ta ngừng lại, nhìn cậu thật sâu. Khi tâm trí Đức Duy trở về thực tại, cậu kéo Phúc Nguyên xuống cho một nụ hôn thật nồng nàn, kéo dài triền miên. Studio vẫn im lặng, chỉ còn tiếng thở, tiếng tim đập, tiếng cơ thể va chạm nhau, âm thanh thật xấu hổ nhưng cũng kích thích.
Phúc Nguyên xoay xở để Đức Duy nằm thoải mái giữa mớ chăn mền lộn xộn và la rầy cậu không ngừng. 'Không thể ăn dầm ở dề cái chỗ này được, sáng mai lo dọn về nhà đi.'
'Ở nhà một mình buồn chán lắm.' Đức Duy ngáp dài, vùi mặt vào cơ ngực săn chắc không hiểu Phúc Nguyên đã có từ bao giờ. 'Nguyên qua ở với Duy đi.'
'Được.' Phúc Nguyên đáp không hề suy nghĩ.
'Thật?' Đức Duy mở to mắt nhìn.
'Lại còn không?' Phúc Nguyên cười. 'Không thì Duy qua chỗ Nguyên.'
'Mai sẽ suy nghĩ về việc này.' Đức Duy quàng tay qua lưng Phúc Nguyên, quấn chặt lấy thân hình bên cạnh, chìm vào giấc ngủ. Từ ngày mai cậu sẽ nhảy trở lại và sẽ viết thật nhiều bản tình ca về chuyện yêu và ghét một ai đó.
Hết
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com