41
🦦
Điền Chính Quốc phải vịn vào tường mới tránh cho ngồi bệt xuống đất.
Không biết người khác thì thế nào, nhưng sâu trong tâm hắn, đã nhiều lần mơ tưởng lời thổ lộ như này.
Thẳng thắn, can đảm, kiên định, tràn ngập hương vị nam nhân mạnh mẽ, mặc dù ngồi trước mặt hắn là một thiếu niên, cũng khiến hắn chẳng thể làm lơ.
Trong đầu bạch quang chợt lóe, bỗng nhớ tới lần uống rượu với Lê Sóc trước khi xuất ngoại, nếu lần đó Lê Sóc có một nửa sự kiên định của Kim Thái Hanh. . . . . .
Hắn mạnh lắc đầu, ngăn cản mình so sánh loại giả thiết này, hắn ra cửa: "Anh sang phòng bạn học ngủ, em bình tĩnh một chút đi."
Kim Thái Hanh nói: "Chính Quốc ca, bây giờ anh đi, ngày mai vẫn phải đối mặt với em thôi."
Điền Chính Quốc thẹn quá thành giận: "Vậy em còn muốn thế nào."
"Em nói em thích anh, em muốn biết anh nghĩ sao."
"Anh nghĩ sao? Anh nghĩ muốn em thu lại lời đã nói có được không?"
"Anh biết là không được mà."
"Vậy anh tớ đây chả biết phải nghĩ sao cả!"
Điền Chính Quốc ngực kịch liệt phập phồng : "Chị của anh phó thác em cho anh, là để anh chiếu cố em, để em yên ổn trưởng thành, không phải để em biến thành đồng tính luyến ái giống anh, mẹ nó sao lại thành thế này chứ."
"Anh không hề biến em thành đồng tính luyến ái, em chỉ là thích anh mà thôi."
"Em . . . . ." Điền Chính Quốc run rẩy chỉ chỉ Kim Thái Hanh, thật sự là hết nói nổi, đẩy cửa chạy mất.
Hắn tới phòng bạn học, đóng cửa rồi khóa lại, sau đó cơ hồ chạy chậm lao lên giường, lên giường liền kéo chăn chùm kín mình.
Sau khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, hắn phát giác tim mình đập thật nhanh thật vang.
Thình thịch, thình thịch, từng cái từng cái, vang đến hãi hồn, quả thực là muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Làm sao bây giờ, tại sao có thể như vậy. . . . . .
Cũng không phải hắn không có dự cảm, hắn đã sớm thảo luận qua chuyện này với La Duệ. . . . . . miệng quạ đen La Duệ quả nhiên nói gì trúng đó, mọi ngày nhìn ngu ngu nhưng được cái trực giác rất linh, chắc không phải ngầm có IQ cao đâu nhỉ.
Giờ hắn rất muốn gọi điện cho La Duệ, nhưng di động lại để trong phòng mình, hắn tuyệt đối chẳng có dũng khí về phòng.
Điền Chính Quốc tâm hoảng ý loạn, không biết nên đối mặt 'chuyện bỗng xảy ra' này thế nào, vận đào hoa cũng đâu dễ sống, quả thực là muốn hù chết hắn.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!
Điền Chính Quốc để tay lên ngực tự hỏi, càng khiến đầu mình càng phiền.
Hắn ở trên giường lăn vài vòng, đột nhiên nhớ tới lời La Duệ nói, La Duệ nói, quan trọng là ...
rốt cuộc hắn có thích Kim Thái Hanh không.
Vấn đề này nhất thời giống như quả bom hẹn giờ, hắn lại như lâm vào vội vàng của thời khắc đưa ra quyết định.
Nếu gạt bỏ đi yếu tố bên ngoài, chỉ nói tới con người Kim Thái Hanh, hắn thích không?
Hắn tựa như hồi quang phản chiếu (*) lại mọi chuyện, nhớ tới thuở ban đầu hắn gặp Kim Thái Hanh, thiếu niên tuấn mỹ mang hơi thở dương quang, ngồi yên sau xe đạp, gió nhẹ phất qua mặt, hắn đến giờ vẫn còn nhớ rõ rành mạch.
Lại càng khỏi nói hai năm qua hắn ở chung với Kim Thái Hanh, đã không biết bao lần chỉ vì một ánh mắt, một động tác của Kim Thái Hanh khiến hắn tim đập chân run.
Hắn áp đặt gông xiềng cho mình, để mình không được có suy nghĩ lệch lạc gì lên Kim Thái Hanh, nhưng hắn trăm triệu không nghĩ tới, hắn khống chế được mình, lại không khống chế được Kim Thái Hanh.
Đôi khi mị lực quá lớn cũng là một loại gánh nặng a. . . . . .
Điền Chính Quốc nhịn không được tự đấm vài cái.
Cứ vậy trợn tròn mắt ngâm tới bình minh, Điền Chính Quốc thấy ngoài cửa sổ chợt sáng, hai mắt đờ đẫn vô thần, khốn khổ không thôi, muốn ngủ cũng chẳng ngủ nổi.
Hắn nhìn nhìn đồng hồ, mới có bốn giờ, cho dù là Kim Thái Hanh cũng không tỉnh dậy sớm giờ này, hắn từ trên giường đứng lên, định lén tìm điện thoại của mình, hắn nói chuyện với La Duệ, nếu không nói với La Duệ thì bầu tâm sự của hắn sẽ nổ tung.
--
Điền Chính Quốc rón rén như kẻ trộm, nhẹ tay nhẹ chân đi đến trước cửa phòng, thật cẩn thận xoay tay cầm cửa, đẩy ra, trên mặt đất có trải thảm, hắn bước chân đi tới, một chút thanh âm cũng không nghe thấy, Kim Thái Hanh vẫn nằm trên sàn, nhìn qua ngủ thật yên tĩnh.
Điền Chính Quốc hơi bực bội, lão tớ cả đêm không ngủ được, thằng nhãi này lại ngủ đến tự tại.
Hắn lặng lẽ cầm lấy điện thoại và áo khoác vắt trên ghế, kết quả khuy gỗ của áo cốp một phát đập vào thành ghế, hắn nhắm hai mắt lại.
"Ừm. . . . . ." Kim Thái Hanh ho nhẹ một tiếng, "Chính Quốc ca." Giọng hắn đã khản nghiêm trọng, căn bản không giống giọng người.
Điền Chính Quốc hoảng sợ, lúc này cũng bất chấp xấu hổ, vội vàng chạy qua: "Em chưa hạ sốt?"
Hắn sờ sờ trán Kim Thái Hanh, nóng đến dọa người, "Đi, anh đưa em đi bệnh viện."
Ngày hôm qua thấy Kim Thái Hanh sốt không cao, vì bớt chút tiền đi bệnh viện, bình thường bọn họ có cảm nhẹ, cũng giải quyết bằng tự uống thuốc nghỉ ngơi, có bảo hiểm còn không nguyện ý đi bệnh viện, huống chi Kim Thái Hanh không có.
Kim Thái Hanh bắt lấy cánh tay hắn: "Không đi, không có việc gì, uống thuốc là khỏi."
"Nếu uống thuốc là khỏi thì hôm nay đã không nặng thêm."
"Tối hôm qua đã quên ăn."
Điền Chính Quốc nhớ tới tối hôm qua hai người làm gì, hắn nản lòng nói: "Giờ đã nặng thêm, chỉ có thể đi bệnh viện."
"Không đi." Kim Thái Hanh ôm lấy cổ Điền Chính Quốc, yếu ớt nói, "Em ghét nhất phải đi bệnh viện, em không đi, anh cho em uống thuốc đi."
"Có ai thích bệnh viện đâu, không phải là cần đi mới đi sao."
"Không đi." Kim Thái Hanh khẩu khí trở nên hơi cương quyết, thằng nhãi con ôm chặt Điền Chính Quốc, nói sinh bệnh ai tin chứ, khí lực lớn như vậy!
Điền Chính Quốc vài lần muốn đứng lên đều không được, muốn cưỡng ép kéo Kim Thái Hanh đứng lên, thử vài lần cũng không xong, hắn cả giận nói: "Sao em bướng thế hả!"
Kim Thái Hanh dùng ánh mắt ướŧ áŧ nhìn hắn, khản đặc nói: "Em không đi bệnh viện, em muốn ở nhà."
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh mắt ướt đỏ bừng, có chút không đành lòng: "Rồi rồi không đi thì không đi, nhưng nếu tới chiều nay em không hạ sốt, vậy nhất định phải đi."
". . . . . . Đến lúc đó nói sau."
"Em buông ra đã, anh đi chuẩn bị để em uống thuốc."
Kim Thái Hanh đầu mềm nhũn tựa vào vai Điền Chính Quốc, tựa hồ không muốn tha cho hắn đứng lên, cứ dựa trong chốc lát, mới đành ngậm ngùi buông ra.
Điền Chính Quốc cảm giác có tiểu móng vuốt, nhẹ nhàng gãi gãi chọc chọc tim hắn.
Hắn chạy nhanh để che dấu, đi đun nước, lấy thuốc, tiện thể vào bếp vo gạo, băm chút thịt với nấm hương, bỏ vào nấu cháo.
Hắn đem nước ấm với thuốc đặt trước mặt Kim Thái Hanh: "Đến, uống đống thuốc này, thuận tiện uống nước cho ấm người."
Kim Thái Hanh nhất nhất làm theo.
Ngày thường, Kim Thái Hanh luôn là người tỉnh táo, tinh thần mười phần, bận nọ bận kia, hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ Kim Thái Hanh suy yếu, với Điền Chính Quốc mà nói là một loại thể nghiệm thật mới mẻ, hai mắt mờ mịt, khuôn mặt ửng đỏ, mồ hôi ẩm ướt, môi tái nhợt, làm cho Kim Thái Hanh vốn tướng mạo vô cùng xuất chúng, càng thêm vào vài phần vẻ đẹp ốm yếu (*), Điền Chính Quốc nhìn mà chói mù mắt.
Kim Thái Hanh uống thuốc xong, liền thở gấp không ngừng, nhìn qua rất mệt mỏi.
Điền Chính Quốc nói: "Em nằm nghỉ lúc đi, chờ cháo xong anh uy em."
"Không muốn nằm, nằm khó thở." Kim Thái Hanh tựa vào thành giường ở sau lưng, hơi híp mắt nhìn Điền Chính Quốc, hầu kết nhẹ nhàng trượt trượt, vạt trước áo ngủ hơi mở, cơ ngực theo hô hấp phập phồng lên xuống.
Điền Chính Quốc nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, hắn đứng dậy đi lấy máy ảnh: "Anh chụp em vài kiểu được không?"
". . . . . . Vì cái gì?"
"Đột nhiên có linh cảm, lần sau định thử nghiệm trang điểm kiểu vẻ đẹp ốm yếu tí."
"Vâng."
Điền Chính Quốc hơi ngồi xổm trước người Kim Thái Hanh: "Em không cần động, có nhìn ống kính hay không tùy em, bảo trì tự nhiên là được."
Kim Thái Hanh đầu hơi ngửa ra sau, vài giọt mồ hôi lăn đến lông mày, môi hé mở, nghiêng nghiêng nhìn ống kính, như vậy cực kỳ giống quỷ hút máu yếu ớt, vẻ đẹp của bệnh tình nguy kịch.
Điền Chính Quốc không chút do dự ấn chụp.
Chụp xong, Điền Chính Quốc cảm giác toát mồ hôi trong lòng bàn tay, hắn yên lặng cất máy ảnh, đi phòng bếp xem cháo.
Điền Chính Quốc không muốn nấu nướng, nhưng đến đây nơi này bị buộc phải học được, bằng không mỗi ngày đều ăn bên ngoài, ăn không nổi, lại dễ béo, hắn thường làm nhất là mì ăn liền, hoặc mấy món dễ làm như cháo thịt, vừa đơn giản vừa ngon miệng.
Bê cháo về phòng, thấy Kim Thái Hanh còn nhắm mắt tựa giường, giống như đang ngủ.
Điền Chính Quốc nhẹ giọng nói: "Ăn một chút đi, mau khỏi."
Kim Thái Hanh mở to mắt, mỉm cười: "Lần đầu tiên ăn món anh làm."
"Ai nói là lần đầu tiên, lần trước sinh nhật em anh tự tay làm bánh ngọt."
"À đúng, vậy phải là lần đầu tiên ăn cơm anh làm."
"Anh đến Mỹ nửa năm, nhưng học được không ít đâu nhé." Điền Chính Quốc ngồi xếp bằng đối diện Kim Thái Hanh, dùng thìa khuấy cháo, "Nào, cháo thịt với nấm hương, nếm thử xem ngon không."
Hắn cầm chén đưa cho Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh nhìn thoáng qua: "Không phải anh nói là anh uy em sao."
Điền Chính Quốc 囧 nói: "Thì tự em ăn chứ, anh uy dễ sánh ra."
"Anh uy em." Kim Thái Hanh thanh âm rất nhẹ, nhưng thái độ cũng rất kiên định.
Điền Chính Quốc tự nhủ không nên so đo với người bệnh, múc một thìa cháo, đưa đến bên miệng Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh chậm rãi hé miệng, ăn một ngụm, nhưng căn bản mắt hắn không dừng ở thìa, tất cả dính tại mặt Điền Chính Quốc.
Nếu nói Kim Thái Hanh lúc trước, thái độ đối hắn đôi khi có mập mờ, vậy hiện tại đã là hoàn toàn không che giấu mà phóng thích tình cảm.
Điền Chính Quốc đành phải hạ tầm mắt, chuyên tâm dán mắt vào cháo.
Điền Chính Quốc từng thìa từng thìa uy hết vào miệng Kim Thái Hanh.
Hai người cũng không nói chuyện, Kim Thái Hanh là không rảnh miệng để nói, Điền Chính Quốc là không biết nói gì, cái loại trầm mặc quỷ dị cứ thế trôi qua thời gian hết một chén cháo, cũng đủ để Điền Chính Quốc quẫn bách muốn chết.
"Ăn nữa hay thôi?"
"Anh uy thì em ăn." Kim Thái Hanh mỉm cười.
"Một lần ăn nhiều dễ nôn, để lúc nữa rồi ăn sau." Điền Chính Quốc thu bát, "Em, em nằm một lúc đi."
Kim Thái Hanh giữ chặt tay hắn: "Anh đi đâu vậy?"
"Rửa bát."
"Lát nữa còn ăn mà, không cần rửa, anh nói chuyện với em một lúc đi."
Điền Chính Quốc hít sâu một hơi: "Thái Hanh, em còn đang bị bệnh, chúng tớ không nói chuyện kỳ quái được không."
"Chỉ nói chuyện phiếm, như mọi khi thôi."
"Được rồi." Điền Chính Quốc một lần nữa ngồi trở về.
Kim Thái Hanh thật sự không nhắc chuyện tối qua, mà là chủ đề mọi khi hai người vẫn nói, ví dụ gần đây làm cái gì, thấy hứng thú cái gì, Điền Chính Quốc đi học thế nào, bạn học nào bắt cá hai tay, thịt bò trong siêu thị ở Mỹ bao tiền một khay.
Trong lúc nói linh tinh đông tây, bọn họ chưa bao giờ thấy tẻ nhạt, Điền Chính Quốc tâm trạng căng thẳng cả đêm cũng dần thả lỏng, hắn không thể không thừa nhận, ngoài La Duệ ra, không ai có thể nói chuyện ăn ý và hiểu hắn như Kim Thái Hanh hiểu hắn, nói chuyện đến mức không bao giờ thiếu đề tài để nói.
Về điểm này, Lê Sóc vô luận thế nào cũng không so được, Lê Sóc có học thức, có hiểu biết, nguyện ý phối hợp nói về chủ đề cả hai cùng hiểu, nhưng cái nói được cũng rất có hạn, hơn nữa hắn vĩnh viễn không thể nói thỏa thích, cùng Kim Thái Hanh một chỗ, mới là thoải mái nhất.
Nói nói một hồi, Kim Thái Hanh dường như mệt mỏi, liền nằm xuống, sau đó bất tri bất giác đã ngủ say.
Điền Chính Quốc ngồi ở bên cạnh, nhìn Kim Thái Hanh yên lặng ngủ, nhịn không được vươn tay, nhẹ nhàng gạt vài sợi tóc trên trán, dùng ánh mắt miêu tả ngũ quan hoàn mỹ của Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh lúc này, nhìn qua yếu ớt lại non nớt, khiến hắn hoàn toàn không thể liên hệ với người tối qua kiên định nói 'thích'. Nhưng trên thực tế, Kim Thái Hanh chính là người không thể chỉ nhìn tướng mạo, tỷ như lời thổ lộ khí phách, tỷ như chuyện Kim Thái Hanh từng làm. . . . .
Điền Chính Quốc càng nhìn, càng từ khuôn mặt này nhìn ra bóng dáng Nhã Nhã. Không hổ là mẫu tử, bộ dạng thật giống nhau. . . . . .
Nhớ tới Nhã Nhã, nhớ tới lời Tôn Ảnh nói qua, hắn cảm thấy tim truyền đến một trận buồn đau.
Hắn đã không thể vì Nhã Nhã làm gì, nhưng hắn nhất định phải ra sức bảo vệ tốt Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh ngủ thẳng tới chiều, đỡ sốt một chút, ăn thấy ngon miệng hơn, ăn thêm hai chén cháo, thoạt nhìn người cũng có tinh thần hơn, Điền Chính Quốc mới thả lỏng.
Hắn để Kim Thái Hanh tiếp tục nghỉ ngơi, mình thì cầm di động, ngồi xổm trong bếp gọi điện cho La Duệ.
Điện thoại reo nửa ngày mới chuyển được, La Duệ âm thanh thều thào phát khóc từ đầu kia truyền tới: "Quá nửa đêm gọi điện thoại, cậu tốt nhất nên có chính sự."
"Có."
La Duệ tỉnh một chút: "Làm sao vậy, cậu không có việc gì chứ?"
Điền Chính Quốc hít hít điều hòa hơi thở, không chút dài dòng nói: "Một việc có liên quan tới Kim Thái Hanh, một việc có liên quan tới Lê Sóc, cậu muốn nghe cái nào?"
"Mẹ nó, hơn nửa đêm cậu phá mộng xuân của tớ, chính là muốn khoe vướng mắc tình cảm của cậu với suất tổng tài thành thục tinh anh và thiên tài ôn nhu mỹ thiếu niên hả, cậu quá thiếu đạo đức rồi!"
"Mẹ nó, tớ một chữ còn chưa nói, cậu có cần đoán mò nghiêm trọng thế không, tớ là gặp phải phiền toái ."
"Hả? Nói đi."
"Trước hết nghe người nào?"
"Lê Sóc đi."
"Tối hôm trước, thiếu chút tớ lên giường với Lê Sóc."
"Oa oa oa oa oa." La Duệ thanh âm nghe có vẻ hoàn toàn tỉnh ngủ, "Nói mau nói mau, chi tiết chi tiết."
"Hắn đưa tớ đi nghỉ phép, trượt tuyết, tắm suối nước nóng vân vân, sau đó . . . . . . Cậu hiểu rồi đấy."
"Tớ không hiểu, tớ muốn chi tiết, chi tiết!"
"Eo ơi, người tớ xấu hổ lắm."
"Xấu hổ cái lông, không phải cậu đã chờ mong từ lâu à. Thế nào, dáng người Lê Sóc được không, sờ thích không, cái kia lớn hay không lớn?"
Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói: "Được, sờ được lắm, lớn."
La Duệ ngao hét lên một tiếng: "Sau đó các cậu tiến triển sao nữa?"
"Cần sờ thì sờ thôi, nhưng mà bị cắt ngang?"
"Tên nào đui mù cắt ngang các cậu!" La Duệ khẩu khí quả thực là lòng đầy căm phẫn.
Điền Chính Quốc thở dài: "Kim Thái Hanh đến Mỹ."
"A. . . . . . Hắn hiện tại ở chỗ cậu?"
"Ừm, giờ đang sốt, đang nằm ở phòng tớ này."
"Vậy các cậu làm sao."
Điền Chính Quốc nặng nề thở dài: "Chúng tớ. . . . . ."
"Shutup! Để tớ đoán."
"Phun tiếng Anh cái lông à mà phun. . . . . ."
"Hắn thổ lộ với cậu? !"
Điền Chính Quốc mở căng mắt, nếu hiện tại La Duệ ở trước mặt hắn, hắn nhất định khống chế không được chính mình bám víu lấy La Duệ, không làm gì cả, chỉ là phát tiết cảm xúc: "Mẹ nó, cậu chỉ há mồm mà quá lợi hại!"
La Duệ hít sâu một hơi: "Trời ạ Cục Cưng, cậu tiêu rồi."
Điền Chính Quốc chán nản hất tóc: "Tớ cũng hiểu được."
"Tớ sớm nói qua, Kim Thái Hanh thích cậu, hắn ăn dấm chua Lê Sóc."
"Tớ ngày hôm qua cả đêm không ngủ, đầu óc rối mù, tớ không biết nên làm gì bây giờ."
"Này thì cần gì làm gì chứ, một vấn đề thôi, cậu thích người nào?"
"Tớ. . . . . ."
Điền Chính Quốc đã nghĩ cái này gần như cả ngày.
Hắn thích Lê Sóc, là thích với kiểu hình tượng nam nhân trong lý tưởng của hắn, hắn từng nghĩ làʍ t̠ìиɦ với Lê Sóc, chẳng vì gì cả, bởi hắn sẽ cao hứng thôi, nhưng nói tình cảm sâu đậm, thật ra lại không có, dù sao tần suất hai người tiếp xúc không nhiều, cũng không đủ thời gian dựng lên nền móng vững chắc gì.
Hắn cũng thích Kim Thái Hanh, đúng thứ tình cảm với người thân, hắn không phủ nhận mình từng vài lần động tâm với Kim Thái Hanh, nhưng hắn cũng không muốn phát triển thứ cảm tình nào hơn với Kim Thái Hanh, cho tới giờ cũng chưa từng nhìn nhận Kim Thái Hanh là một đối tượng.
Nhưng, hết thảy đều xoay chuyển sau lời thổ lộ tối qua của Kim Thái Hanh, bởi vì bất luận hắn hy vọng ở chung với Kim Thái Hanh thế nào, hắn cũng không thể kiểm soát suy nghĩ và hành động của Kim Thái Hanh, mà Kim Thái Hanh vô luận là làm gì, đều có thể dễ dàng chiến thắng hắn, hiện tại Kim Thái Hanh đang ốm, sức chiến đấu thấp, một khi Kim Thái Hanh khỏe lại, hắn phải đối mặt, có thể chính là một người hắn khó chống đỡ được ở mọi phương diện.
La Duệ nói: "Kỳ thật tớ biết cậu nghĩ gì, tớ hoàn toàn hiểu được."
"Cậu thật sự hiểu?"
"Ừm, hai tớ cùng một chỗ nhiều năm như vậy, chả lẽ chút hiểu biết này lại không có."
"Vậy cậu nói tớ nên làm cái gì bây giờ?"
"Nói thật, Lê Sóc mới thích hợp với cậu, cậu ở chung lâu với hắn, nhất định sẽ yêu hắn, Kim Thái Hanh cho cậu nhiều băn khoăn như vậy, nếu cậu không muốn cùng hắn một chỗ, vậy đi nói rõ ràng, sau đó, tận lực bảo trì khoảng cách."
Điền Chính Quốc lẩm bẩm nói: "Bảo trì khoảng cách. . . . . ."
Nếu hắn bảo trì khoảng cách với Kim Thái Hanh, Kim Thái Hanh sẽ phát điên, Kim Thái Hanh vì hắn, đã làm vài chuyện không nên, nếu hắn thật xa lánh Kim Thái Hanh, hắn không thể tưởng tượng Kim Thái Hanh sẽ có bao nhiêu thương tâm, sẽ làm ra cái gì.
"Cậu làm không được, đúng chứ." La Duệ thở dài.
Điền Chính Quốc dùng sức xoa xoa tóc, thanh âm như khóc đến nơi: "Tớ thật phiền muộn, tớ rất muốn về nhà."
"Cậu làm không được, tớ cũng không biết làm sao bây giờ."
"Ngược lại ý, cậu còn có tác dụng lắm."
"Để nghe cậu lảm nhảm à."
Điền Chính Quốc rầm rì hồi lâu, nói đến mức La Duệ ngáp liên tục, cuối cùng mới buông tha hắn, ngắt điện thoại.
Cùng La Duệ tán gẫu xong, Điền Chính Quốc một chút cũng không khỏe, ngược lại càng phiền, lát nữa hắn vẫn nên hỏi Kim Thái Hanh khi nào thì về nước nhỉ, hắn hiện tại nghĩ hai người nên có khoảng cách một chút, biết đâu để nguội qua một thời gian sẽ ổn cả.
Lại ngồi xổm chốc lát, Lê Sóc gọi điện tới.
Điền Chính Quốc thanh thanh giọng, cố gắng cho giọng mình nghe thật bình thường: "Uy, Lê đại ca."
"Chính Quốc, Kim Thái Hanh thế nào, cảm mạo đỡ chưa?"
"Còn hơi sốt, bất quá đã đỡ không ít."
"Vậy là tốt rồi, vào lúc này lại cảm mạo, thật không khéo, đang định mời bọn em đi chơi."
"Cám ơn Lê đại ca, em cũng thật ngại quá, đi nghỉ phép hai ngày đã phải về, khiến anh mất vui."
Lê Sóc cười nói: "Không sao mà. Đúng rồi, ngày mai anh sẽ về nước."
"A, nhanh như vậy."
"Ừm, bên sự vụ sở có việc phải xử lý xong trước kỳ nghỉ tết, nên chắc là nửa năm sau chúng ta mới gặp được nhau."
Điền Chính Quốc hơi mất mác, hắn luôn cảm thấy giữa hắn và Lê Sóc như khuyết thiếu gì đó, mà lần này vuột mất, để dựng lại không khí lúc ấy, không biết cần bao nhiêu thời gian đây, tình cảm sau này e là có thể ví như không bệnh mà ngỏm vậy, khó tránh khỏi khiến người ta cảm khái: "Vâng, nửa năm sau gặp."
Treo điện thoại, Điền Chính Quốc phát hiện mình ngồi xổm lâu chân đã tê rần, hắn vịn tường đứng lên, buồn bực đập đập gáy, đáy lòng hỗn loạn.
Trở lại phòng ngủ, Kim Thái Hanh đã tỉnh, còn đang xem điện thoại.
"Tỉnh? Ăn nữa không?"
"Không, no lắm rồi." Kim Thái Hanh vẫn xem di động, như đang mãi gì đấy: "Anh đi gọi điện thoại?"
"Ừm, tâm sự với La Duệ."
Kim Thái Hanh ngẩng đầu nhìn hắn: "Là tìm La Duệ ra chủ ý, cự tuyệt em thế nào sao?"
Điền Chính Quốc trong lòng lộp bộp một chút, không biết nên nói tiếp thế nào.
Kim Thái Hanh buông di động, cười nhìn Điền Chính Quốc: "Chính Quốc ca, những gì tối qua em nói, là có phần xúc động, đại khái chắc là sốt hồ đồ thôi, vốn không muốn dọa anh, nghĩ phải luôn giấu trong lòng, nhưng em ghen tị, nên mới không nhịn được. Nhưng anh đừng thấy áp lực gì, em cũng không phải hôm qua mới nhận ra thích anh, cho nên cái gì cũng không đổi, chúng tớ vẫn có thể giống như trước, em không hy vọng anh vì việc này xa lánh em, nếu thật như thế, em tình nguyện mãi mãi giấu thứ tình cảm này, để anh thấy dễ chịu."
Điền Chính Quốc nhìn bộ dáng Kim Thái Hanh mang theo chút bi thương cùng ủy khuất, trong lòng không khỏi chua xót, cho dù hắn không có làm sai cái gì, nhưng để Kim Thái Hanh khổ sở, cũng đủ để hắn thấy tràn ngập cảm giác tội lỗi.
Bọn họ không có khả năng vẫn giống như trước, điểm ấy cả hai đều hiểu rõ, có lẽ thời gian tiến tu này là cơ hội tốt, để bọn họ tập thói quen duy trì khoảng cách.
Nghĩ đến này, đến Điền Chính Quốc cũng thấy bi thương, thích vốn là một việc khoái trá, cũng rất dễ dàng đẩy người ta đi đến kết quả thậm tệ.
Kim Thái Hanh quan sát vẻ mặt của hắn, nhỏ giọng nói: "Được không? Chính Quốc ca, chúng tớ vẫn giống như trước được không?"
Điền Chính Quốc môi run rẩy, nhìn mặt Kim Thái Hanh, chỉ có thể nói một chữ: "Được."
Kim Thái Hanh mỉm cười.
Điền Chính Quốc nói: "Đúng rồi, em đặt vé máy bay chưa? Đặt sớm tiện hơn."
"Chưa đặt, em muốn nán lại trước khai giảng. . . . . ." Kim Thái Hanh quan sát vẻ mặt Điền Chính Quốc, "Nhưng giờ em quyết định sẽ về sớm."
Điền Chính Quốc trong lòng lại là một trận khó chịu, hắn không muốn để lời mình nói giống như đang đuổi Kim Thái Hanh đi, đành phải nói: "Em muốn khi nào đi cũng được."
Kim Thái Hanh cười cười: "Em ở lại không được vài ngày đâu, trở về còn có khá nhiều việc."
Điền Chính Quốc nhẹ nhàng thở ra.
Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc, trong mắt ẩn chứa tâm tình khó có thể lý giải.
Hai ngày sau, Kim Thái Hanh cảm mạo đã khỏi, hai người không hề đề cập tới chuyện buổi tối hôm đó, Điền Chính Quốc dẫn Kim Thái Hanh tới phụ cận lượn lờ, mua sắm, bọn họ luôn luôn là ở cùng khoái trá, lúc này cũng không ngoại lệ.
Lại qua vài ngày, Kim Thái Hanh về nước, Điền Chính Quốc tự mình tiễn đến sân bay, lúc nhìn bóng lưng Kim Thái Hanh dần khuất sau cửa kiểm an, Điền Chính Quốc cứ tưởng mình tạm thời có được giải thoát, nào ngờ thực tế thì hắn phát hiện, hắn bắt đầu nhớ nhung Kim Thái Hanh . . . . . .
---
Hết chương 41
(*) 'vẻ đẹp ốm yếu' nguyên văn là 'mỹ bệnh trạng', có thể hiểu là bệnh mà vẫn đẹp
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com