Vào cái ngày mùa hè ấy, lần đầu tiên tôi gặp cậu. Tôi không mắc bệnh về tim mạch, nhưng sao lúc đó tim đập nhanh quá, cứ như muốn rớt ra khỏi lồng ngực...
Dạo này ta cứ tránh mặt nhau, khó chịu vãi...
"Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ. Mặt trời chân lí chói qua tim"
Hai người, hai thân thế của hai giai cấp xã hội khác nhau nhưng lại cùng chung một lí tưởng, chung lẽ sống lại gặp nhau trong cảnh lạc đạn, bom bay trong thời kháng chiến chống Mỹ. Liệu sau một cơn mưa đạn, cầu vồng có trở lại hay không? (Lưu ý: không có chi tiết lịch sử- chỉ mượn bối cảnh kháng chiến chống Mỹ)…
Cảnh báo: Những creepypasta trong này 1 ít dựa trên câu chuyện có thật. Cân nhắc trước khi xem. Một vài fic trong này ít nhiều có ảnh hưởng đến người đọc đặc biệt là những fic được tác giả nhắc nhở trước. Cấm người dưới 12 tuổi. Không dành cho người yếu tim. Ai mà thích đọc những câu chuyện kinh dị, hãy bơi về đây với ta Mọi phản hồi của người đọc sẽ hãy gửi lên tường nhà hay hộp thư của ta.... Nào.....! CHÚNG TA BẮT ĐẦU.....…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…
Tác phẩm: 入海 / Nhập hảiTác giả: Nguyệt Bản ĐộSố chương: Chính truyện (214 chương) + Ngoại truyện (43+ chương)Tấn Giang: novelid=8408080 (bản cut H); Bản gốc 18+: Web PO18Bản QT: @Songkhongbonchen (bản H; cập nhật đến chương 210)Thị giác tác phẩm: Chủ công.Tag: Tiên hiệp tu chân, ngọt văn, chữa lành, HE, Niên thượng=================================Tóm tắt trong một câu: Hành trình trưởng thành của Giao Nhân nhỏ.…
Đây là fic Su bù cho các bạn .vì bị mất nick susu_army_ltic nên không viết tiếp được fic kookie!!! chịu thua anh đi nên bù fic này.. xin mọi người thông cảm Disclaimer: Các nhân vật trong đây không thuộc về Su Pairing: Vkook Note: Còn nhiều sai sót nên mọi người bỏ qua cho Rating: Lúc đầu ngược thụ về sau ngược công…
Thể loại chuyện ở đây không còn gì mới mẽ nữa, cụ thể là xuyên không từ sát thủ trở thành hoàng hậu thôi nó rất bình thường. Nhưng quan trọng là chi tiết truyện làm nó khác thường. Những con người tốt ở đây điều tìm được hạnh phúc của mình, dù nếm trải không ít khó khăn, kẻ ác thì kết cục bi thảm. Trích dẫn lời nói của nữ chính: " Hận ư sao ta phải hận bọn họ chứ, không nhờ bọn họ thì ta đâu đến được đây, không ngờ bọn họ thì sao ta lại có trượng phu tốt như vây, chung quy ta nên cảm ơn họ vì đã phản bội ta".Vui lòng không chuyển ver khi chưa xin phép.…