chương 1
Ba ngày sau, cùng gian phòng đó, một người đàn ông anh tuấn ước chừng ba mươi cùng một cậu bé thanh tú mới mười mấy tuổi ngồi đối diện nhau.
"Mấy năm không gặp, cháu lớn lên không ít." Thái Hanh thân sĩ đưa cho Chính Quốc chén trà, nói: "Đừng khẩn trương."
"Chú Kim." Chính Quốc mấy máy môi, "Không phải đâu, chuyện kia..."
Thái Hanh cười một tiếng: "Xưng hô thuở nhỏ nên quên đi, sau hôm nay, chúng ta ngang hàng rồi, gọi tôi Thái Hanh là được rồi."
Chính Quốc câu nệ uống một hớp trà, ho khan một tiếng khẽ nói: "Ngài, ngài nguyện ý thật sao?"
Thái Hanh thản nhiên nói: "Có muốn xem kế hoạch sang năm hai nhà định hợp tác không? Việc kết hôn này, giúp ích cho tôi rất nhiều."
Chính Quốc khẽ gật đầu: "Cháu v... Cháu có biết."
Thái Hanh nhướn mày: "Biết?"
"Mẹ cháu có nói cho cháu biết." Chính Quốc không giấu diếm, kể rõ ràng toàn bộ lời mẹ nói, "Bà nội vốn muốn cho cháu kết hôn với em trai ngài, kết thông gia với bên đó có thể thuận lợi nhập học, còn cả chuyện muốn hợp tác với nhà ngài nữa, mẹ đều nói hết."
Thái Hanh có chút bất ngờ: "Tôi cho là dì ấy chỉ nói cho cậu biết chuyện nhập học thôi."
Chính Quốc lắc đầu: "Không đâu, mẹ có nói cho cháu biết, nói rất cặn kẽ, bà để cháu tự chọn."
"Không ngờ dì Chu dân chủ như vậy... Vậy hôm nay cậu tới, xem ra đã quyết định xong." Thái Hanh hiếm khi hăng hái như thế, cười nói, "Lúc trước, tôi còn tưởng rằng mình cần chút lời ngon tiếng ngọt nữa, cậu thành thục hơn tôi tưởng."
Chính Quốc gật khẽ: "Mẹ cháu vì cháu nên mới nhượng bộ, nhưng cháu không muốn vì mình mà làm cho bà chịu thiệt."
Thái Hanh quan sát kĩ Chính Quốc, âm thầm cho thêm cụm từ hiếu thuận vào phần đánh giá về cậu.
Đã rất nhiều năm Thái Hanh không gặp lại Chính Quốc, ấn tượng về cậu căn bản là bằng không, chẳng qua từ lời mẹ kể mà biết được tuổi tác và cuộc đời cậu, biết cậu và mình giống nhau, không có cha, lớn lên với mẹ, nghe nói thành tích không được tốt, gần đây đang gặp khó khăn trong việc nhập học.
Thái Hanh vốn cho rằng mình nên vì Kim gia, cưới một đứa nhóc phản nghịch không nghe lời, không học thức không nghề nghiệp, bây giờ nhìn, tình huống tốt hơn rất nhiều so với dự đoán của y.
Chính Quốc biết rất rõ mình ở đây để làm gì.
Thái Hanh rất hài lòng, bước chuẩn bị tiến triển rất thuận lợi, tiếp theo có thể bắt đầu bàn điều kiện cùng nghĩa vụ của đôi bên: "Chuyện Hàn Hạ hợp tác tôi và bà nội cậu đã tính từ lâu, giữa chúng ta... Khỏi cần công chứng tài sản trước khi cưới, chúng ta kết hôn là kế sách tạm thời, điều này cả hai bà mẹ đều biết rõ, mọi người có mưu cầu của mình, nhưng cũng cần có giối hạn, dưới tình huống không kinh động truyền thông, chúng ta không can thiệp vào cuộc sống của đối phương. Phạm vi không can thiệp này, bao gồm tất cả kể cả đời sống tình cảm."
Chính Quốc không hiểu: "Bao, gồm tất cả kể cả..."
Thái Hanh mỉm cười: "Ý tứ chính là, chỉ cần không bị chụp ảnh, chúng ta có thể ngoại tình, trên cả mặt tinh thần lẫn thể xác."
Chính Quốc lập tức đỏ bừng, cậu lúng túng gật đầu một cái.
Thái Hanh tung hoành chốn ăn chơi đàng điếm nhiều năm, da mặt tất nhiên phải dày, y tiếp tục nói: "Sau khi kết hôn cậu cần phải dọn đến nhà tôi, có thể không?"
Chính Quốc gật đầu, hai năm trước vì thuận tiện đi học mà cậu ra ngoài tìm phòng ở, có thể tự chăm sóc bản thân, dọn đến nhà Thái Hanh hoàn toàn không thành vấn đề.
Thái Hanh nói tiếp: "Thỉnh thoảng, tôi và cậu cần phải đi chung tham dự này nọ... Tôi sẽ cố gắng tránh khỏi chuyện như vậy, nhưng khi nào mà không thể bỏ được, hi vọng cậu phối hợp một chút."
"Được." Chính Quốc đáp ứng.
"Cuối cùng đó là, cuộc hôn này của chúng ta, ít nhất phải giữ vững ba năm, cậu vì việc học, tôi là bởi làm ăn, ba năm sau, hủy bỏ hôn ước, sau đó bất cứ lúc nào cũng có thể yêu cầu chấm dứt hẳn hợp đồng, ý của mẹ cậu là để cậu tự quyết định."Thái Hanh hỏi tiếp, "Không thành vấn đề chứ?"
Chính Quốc mù mịt, hỏi: "Tại sao lại phức tạp như vậy, ba năm sau tự động kết thúc hợp đồng không phải tốt lắm sao?"
Thái Hanh lúng túng cười: "Mẹ tôi rất thích cậu, mong ngóng cuộc hôn nhân này có thể kéo dài lâu một chút."
Mặt Chính Quốc bớt nóng, đáp: "Được, cháu... Cháu không có vấn đề gì cả."
Chính Quốc phối hợp khiến tâm trạng Thái Hanh rất tốt, y lễ phép hỏi: "Vậy cậu có yêu cầu gì nào? Chỉ cần không xung đột với những điều khoản chúng ta vừa ước định, tôi sẽ tận lực thỏa mãn."
Chính Quốc nghiêm túc suy nghĩ chốc lát, sau lắc đầu: "Không có."
Thái Hanh mỉm cười: "Ok, còn một điều nữa chính là chú ý giữ bí mật... Trừ mẹ của đôi bên, trước mặt người khác, không thể tiết lộ chuyện kết hôn giả được, lúc cần thiết, phải giả bộ tình cảm một chút."
Chính Quốc chợt nhớ tới vốn Nghiêm Lệ Hoa muốn cho cậu và Kim tam công tử Hàn Minh kết hôn, cậu do dự, nói: "Chỉ là, bên phía Hàn Minh..."
"À, cậu không cần để ý tới gã." Thái Hanh mỉm cười, "Mặc dù trước có đề cập tới, nhưng bây giờ tôi muốn lấy cậu, gã không dám nói gì đâu."
Trong lòng Chính Quốc lặng lẽ thở dài, Chu Vận đã nói qua, Thái Hanh bây giờ là Kim gia đương gia, ngay cả chú ruột y, y nói gì cũng phải nghe nấy, bây giờ xem ra quả nhiên là như vậy.
Thái Hanh nói tiếp: "Nói đến đây cũng tương đối rồi, thêm một việc nữa, hẳn mẹ cậu đã nói cho cậu biết, tình huống trong nhà tôi."
"Bên nhà tôi rất đơn giản, cha tôi qua đời, không có anh em ruột, chỉ có mình mẹ, nhà chú thì đông hơn, chú thím, hai em họ, đứa lớn Hàn Hiên do thím sinh, đứa nhỏ Hàn Minh là con riêng, có điều bây giờ đã ở cùng bọn họ."
Thái Hanh nói tiếp: "Quan hệ trong nhà hơi phức tạp, nhưng tôi luôn ở nhà riêng, sau khi kết hôn trừ lúc hội họp, cậu không phải gặp họ đâu."
Chính Quốc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, học theo Thái Hanh, giới thiệu: "Cháu cũng vậy, chỉ còn mẹ. Ông nội bà nội cùng ba đã qua đời, bà nội bây giờ là chồng hai của ông nội, có một con gái, chính là cô của cháu."
Thái Hanh hiểu rõ: "Nghe nói, chủ tịch Nghiêm rất yêu thương cô con gái độc nhất đó."
Cho nên sau khi ông nội Chính Quốc qua đời, chưa tới một năm, không dằn nổi muốn đuổi Chu Vận và Chính Quốc ra khỏi nhà.
"Tốt lắm, nên nói đều nói rõ ràng rồi." Thái Hanh đứng dậy, cài nút áo đầu tiên trên tây trang, tươi cười đưa tay ra, "Hi vọng chúng ta hợp tác thuận lợi."
Chính Quốc hơi sửng sốt, vội vàng đứng dậy bắt tay Thái Hanh, bởi vì Chính Quốc khẩn trương, đầu ngón tay lành lạnh, Thái Hanh ôm lấy, dịu dàng xoa nắn bàn tay Chính Quốc, nói: "Đừng suy nghĩ quá nhiều, sau khi kết hôn, tôi sẽ chăm sóc cậu thật tốt."
Trong văn phòng của Nghiêm Lệ Hoa, Hạ Tư Tư nhìn Chu Vận không tin lắm, bật cười: "Hàn... Thái Hanh? Có phải chị nhớ lầm tên Hàn Đại công tử với Kim tam công tử không vậy?"
"Con trai độc nhất của Nguyễn tỷ tỷ, Kim gia đại công tử, Thái Hanh." Chu Vận bình thản nói, "Tôi sẽ không nhớ lầm đâu."
"Làm sao có thể, có phải chị bị điên không..."
"Tư Tư!" Nghiêm Lệ Hoa cáu kỉnh ngắt lời Hạ Tư Tư, cau mày nói, "Hô to gọi nhỏ, còn ra thể thống gì?!"
Hạ Tư Tư cắn răng, xoay mặt ra chỗ khác không lên tiếng.
Nghiêm Lệ Hoa miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói: "Cô có bản lĩnh thật, chỉ mới mấy ngày thôi, không ngờ thuyết phục được Nguyễn Tư Hòa, thay đổi hôn sự, thật là lợi hại."
Chu Vận cụp mắt, mấy lời Nguyễn Tư Hòa nói hôm trước vẫn văng vẳng bên tai, cô uống một hớp trà, từ tốn nói: "Chủ tịch cứ nói đùa, tôi làm sao có thể thuyết phục Nguyễn tỷ tỷ chứ, là hôm ấy tôi dẫn theo Chính Quốc đi ra ngoài uống trà, tình cờ gặp Nguyễn tỷ tỷ với Thái Hanh, Thái Hanh lâu lắm rồi chưa từng gặp qua Chính Quốc, lần này thấy... Vừa gặp đã yêu."
Hạ Tư Tư gắt gao siết chặt cái chén trong tay, dường như muốn bóp nát.
Chu Vận vốn không giỏi nói dối, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, theo câu chuyện Nguyễn Tư Hòa đã dạy, đoạn sau biên tập rất tự nhiên, cô mỉm cười nói: "Tôi vốn không đồng ý, không biết vì sao Thái Hanh lại nhớ mãi không quên Chính Quốc, lúc gặp mặt luôn ngắm nhìn Chính Quốc, sau khi trở về, lại để cho Nguyễn tỷ tỷ nói với tôi, muốn gặp riêng Chính Quốc một chút, thịnh tình không thể từ chối, tôi để Chính Quốc đi."
"Hai người trò chuyện khá lâu, tóm lại... Chính Quốc cũng đồng ý, nói rất thích Thái Hanh." Chu Vận liếc Hạ Tư Tư một cái, ôn hòa nhìn Nghiêm Lệ Hoa, "Chủ tịch, chuyện này không phải cực tốt sao? Ngài muốn làm thông gia với Kim gia, Hàn Đại công tử so với Kim tam công tử còn mạnh hơn nhiều ha?"
"Dĩ... Dĩ nhiên." Nghiêm Lệ Hoa mỉm cười gật đầu, "Chỉ có điều, nếu Hàn Đại công tử mà biết, thiếu chút nữa Chính Quốc kết hôn với Kim tam công tử, không biết y có để ý không?"
Hai mắt Hạ Tư Tư sáng lên, vội nói: "Đúng vậy, Hàn Đại công tử có biết chuyện của Chính Quốc và thằng con hoang không? Nếu anh ấy biết, khẳng định sẽ..."
"Tư Tư!" Nghiêm Lệ Hoa một lần nửa cắt đứt lời Hạ Tư Tư.
Chu Vận cười nhạt: "Ngài yên tâm, chuyện trước đó tôi có nói hết với Thái Hanh, nếu ngài không tin, có thể tùy thời đi tìm Thái Hanh hỏi lại, chỉ là... Thái Hanh có nói với tôi, không hi vọng có người nhắc lại chuyện của Chính Quốc với người khác, tôi xin nhắc trước với ngài."
Nghiêm Lệ Hoa nặn ra nét cười: "Phải đó... Thái Hanh và Chính Quốc sắp thành đôi, dĩ nhiên không thể nhắc mấy chuyện thóc mốc vừng thối được."
Chu Vận đứng dậy: "Nếu ngài không còn chuyện gì khác, vậy tôi đi trước."
Cửa phòng làm việc vừa đóng lại, Hạ Tư Tư không nhịn nổi nữa, vội la lên với Nghiêm Lệ Hoa: "Không phải mẹ nói..."
"Đủ rồi!"
Nét vui mừng trên mặt Nghiêm Lệ Hoa tản đi, cau mày phiền não nói: "Chừng nào thì con có thể thay đổi cái tính động tí là nổi nóng hả?! Chị dâu con lập tức trở thành mẹ chồng của đương gia Kim gia kia kìa! Con tỏ thái độ đó với nó thì có ích lợi gì?!"
"Con, con..." Hạ Tư Tư chán nản, nước mắt dâng đầy trong khóe mắt mà không rơi nổi, "là do mẹ nói, Thái Hanh không muốn kết hôn, cho dù muốn kết hôn cũng không nhìn trúng con, vậy tại sao anh ấy lại coi trọng Chính Quốc? Còn cái gì mà vừa gặp đã yêu, mẹ không thấy vừa rồi Chu Vận đắc ý vô cùng..."
"Y thích loại người gì, mẹ làm sao mà biết được?!" Nghiêm Lệ Hoa cau mày, "Trước kia cũng không nghe nói y thích đàn ông hơn, ai biết... Tóm lại ván đã đóng thuyền, Thái Hanh không phải người lôi mấy chuyện này ra đùa chơi, nếu y nói muốn cưới Chính Quốc, như vậy đám hỏi này không thoát được... Kết hôn với đương gia, không tệ đâu."
Hạ Tư Tư nhịn khóc rống lên: "Không tễ đâu? Mẹ không đi nói giùm con, bây giờ để thằng Chính Quốc đó vớ bở rồi, mẹ còn nói không tệ nữa..."
Nghiêm Lệ Hoj bị sự ngu xuẩn của con gái chọc cho nhức đầu: "Mẹ đi bàn giùm con thì thế nào? Hôn sự của Thái Hanh, Nguyễn Tư Hòa có thể mặc kệ sao? Cô ta tinh ranh như vậy, sau khi biết nhất định sẽ hỏi thăm xung quanh, cô ta thân thiết với Chu Vận, sẽ tìm Chu Vận hỏi đầu tiên, bằng vào quan hệ của con với Chu Vận, Chu Vận có thể nói tốt về con sao?! Người ta biết tính tình con kém như vậy, có thể không để ý sao?!"
Hạ Tư Tư bị Nghiêm Lệ Hoa rống lại, nước mắt trào ra, Nghiêm Lệ Hoa mềm lòng, dỗ: "Thôi, mẹ đã nói với con rồi, gả cho Thái Hanh không sung sướng gì đâu, Nguyễn Tư Hòa không dễ sống chung, mẹ chồng kiểu này con không ứng phó được đâu."
Hạ Tư Tư cả giận, nói: "Mẹ nói tính tình Nguyễn Tư Hòa kém, nhưng nghe ý tứ Chu Vận, bà ta cực thích Chính Quốc đó!"
......
"Mẹ dĩ nhiên rất thích Chính Quốc." Kim gia, Nguyễn Tư Hòa nhìn con trai "đi hẹn hò" trở về, cười nói, "Con thì sao? Gặp mặt xong cảm thấy thế nào?"
Thái Hanh cởi áo khoác giao cho ngườh giúp việc, nới lỏng cà vạt, gật đầu: "So với tưởng tượng của con thì tốt hơn rất nhiều."
Nguyễn Tư Hòa hỏi: "Là thích hay không thích?"
Thái Hanh cười cười không trả lời, đi lên lầu, đi được mấy bước lại quay lại nói: "Hôm nay con đã nói với Lương Thanh Phong, sắp tới không xuất hiện ở chốn thanh sắc, nếu bên mẹ có tụ hội tương tự thế, làm phiền mẹ từ chối giúp con."
Nguyễn Tư Hòa nhướn mày: "Làm sao thế?"
Thái Hanh nói: "Chẳng may bị báo giới chụp được cái gì đó, cậu ta... Quá nan kham."
Mắt Nguyễn Tư Hòa sáng lên, trêu ghẹo: "Săn sóc như vậy?"
Thái Hanh cười cười không giải thích, lên lầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com