Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 17

Trong khi tin tức Thái Hanh cùng 'tân hoan' đi ăn vụng ở khách sạn truyền đến náo nhiệt ở trên mạng, Chính Quốc đang nằm trên giường trong phòng, ngủ ngon lành.

Buổi chiều sau khi tan học, Thái Hanh quả nhiên ở cổng trường chờ cậu.

Thái Hanh cố ý bồi thường cậu, từ lúc đón cậu về nhà, không hề tranh thủ xử lý công việc, chỉ đơn thuần đưa cậu đi ăn cơm, nói chuyện phiếm.

Tuy rằng trên cơ bản đều là một mình Chính Quốc lảm nhảm.

Nhưng Thái Hanh vẫn tỏ ra hứng thú với lời Chính Quốc nói, y luôn chăm chú lắng nghe, thường thường đáp lại vài câu.

Thái độ không giống như trưởng bối lấy lệ kia, làm Chính Quốc thực vui vẻ.

Cậu có thể cảm giác được Thái Hanh vừa coi trọng lại tôn trọng mình.

Đương nhiên, cậu không hề hay biết rằng, Thái Hanh thông qua buổi nói chuyện này, củng cố cái suy đoán kì phản nghịch trong đầu hắn xa tít tắp so với thực tế rồi.

May là, mặc kệ nói gì làm gì, cảm xúc Chính Quốc lơ đãng biểu hiện ra đều rất tích cực, điều này làm cho Thái Hanh yên tâm không ít.

Tâm trạng Thái Hanh khá tốt, phá lệ thay Chính Quốc rót chút vang đỏ.

Thường ngày ở nhà, Thái Hanh chưa bao giờ cho Chính Quốc uống rượu, bia còn không được.

Trước kia Chính Quốc cũng chưa từng thử qua rượu, hôm nay nếm một chút, bên cạnh là đồ ăn Pháp, cậu cảm thấy hương vị cũng không tệ lắm, uống hết li kia, cậu hướng ánh mắt trông mong nhìn Thái Hanh, Thái Hanh bó tay, lại tiếp tục vì cậu mà rót thêm li nữa.

Uống hết li thứ hai, vô luận Chính Quốc trong tối ngoài sáng ám chỉ, Thái Hanh cũng không cho cậu uống thêm một giọt nào nữa.

Chính y cũng không uống nữa, mà cùng Chính Quốc thưởng thức nước chanh.

Mặc dù vậy, Chính Quốc vẫn cứ bị say, trước khi rời khỏi khách sạn, mặt Chính Quốc đã đỏ bừng bừng, còn nói nhiều hơn hẳn ngày thường, khi bước xuống bậc thềm của khách sạn, Thái Hanh lo Chính Quốc đi đứng không vững, liền khẽ ôm eo cậu xuống.

Mà paparazzi chụp được, lại chính là cái cảnh ôm eo kia.

Lúc ấy đã sắp 9 giờ, dưới ánh đèn lộng lẫy, biểu cảm trên mặt Thái Hanh bình thường, đôi mắt lại cảnh giác nhìn dưới chân Chính Quốc, tay phải khẽ đỡ bên hông, lo lắng chẳng may cậu bước hụt một cái, sẽ bị ngã mất.

Tuy là chụp lén, nhưng trời xui đất khiến thiên thời địa lợi ra làm sao, ấy thế mà ánh sáng vừa đủ, chụp rõ chân dung cả hai, tạo thành bức tranh cảnh đêm mỹ lệ vô cùng.

Đương nhiên đây là ảnh chụp ban đầu mà thôi, sau khi làm mờ mặt Chính Quốc, cộng thêm cái tít quá mức ái muội, hương vị yêu đương vụng trộm quả thực không thể rõ ràng hơn được nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau, Chính Quốc tỉnh dậy, mở máy, tít tít tít mấy chục cái tin nhắn chen nhau gửi tới, thiếu chút rung đến tê tay.

Chính Quốc còn đang choáng váng, đọc hết số tin nhắn, đầu óc vẫn ngây ra, tối qua Thái Hanh lén ra ngoài ăn vụng?

Mặc dù hôm qua có uống chút rượu, nhưng đâu có say lắm đâu, về đến nhà rồi Thái Hanh còn nấu canh giải rượu cho cậu uống, ý thức vẫn luôn thanh tỉnh, xác định Thái Hanh vẫn luôn ở bên mình mà.

Vậy thì y đi ăn vụng với ai?

Cậu mở trang web, nhập vào mấy từ mấu chốt, ấn tìm kiếm.... nháy mắt hiểu ra vấn đề.

Chính Quốc dở khóc dở cười, đọc thử mấy câu, thế mà mặt lại có chút hồng.

"...... Hơn bảy giờ tối, Thái Hanh cùng bạn trai đến khách sạn, hai giờ sau rời khỏi khách sạn, bạn trai sắc mặt ửng đỏ, quá mức hấp dẫn, Kim tổng không còn mặt lạnh như xưa, ôn nhu săn sóc, ra đến cửa khách sạn còn cẩn thận ôm eo, dường như sợ bạn trai bị té, chi tiết nhỏ ái muội không ngừng, làm người ta khó lòng không nghĩ tới rốt cuộc trong hai giờ ở khách sạn kia cả hai đã làm những gì, đến mức cậu bạn trai ấy cạn kiệt thể lực không thể chống đỡ nổi...."

Tên này viết đều là cái gì gì thế a!

Chính Quốc mặt đỏ tai hồng, chà xát mặt, tay nắm chặt di động, kéo xuống xem tiếp......

"Nhưng mà, nghe trên phố đồn, tháng trước Kim tổng đã làm lễ cưới ở nước ngoài, không biết phu nhân Kim tổng nhìn đến ảnh chụp kia, sẽ có cảm giác ra sao......"

Chính Quốc thống khổ che mặt, hiện tại cậu không dám nghĩ đến điều gì hết......

Cùng lúc đó, trong một căn phòng ngủ khác ở tầng hai, Thái Hanh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Người biết số cá nhân của y không nhiều, lại còn dám gọi vào lúc này lại càng ít, Thái Hanh nhíu nhíu mày, đứng dậy xuống giường, cầm di động nhìn xem.... là Nguyễn Tư Hòa gọi tới.

Thái Hanh ấn nút nghe, không đợi y lên tiếng, giọng nói đầy bất mãn của Nguyễn Tư Hoà đã xông tới: "Vừa mới dậy?"

Thái Hanh "vâng" một tiếng.

Nguyễn Tư Hoà đè nén cơn tức xuống: "Chuyện tối hôm qua rốt cuộc là thế nào? Con...... đêm nay mẹ còn định đi tới chỗ Miên tiên sinh để chúc thọ thái thái nhà hắn, Chu Vận cũng sẽ tới, tin tức như vậy vừa mới lan truyền, giờ hai ta gặp mặt, cuộc gặp gỡ này quá là đẹp mặt đi?"

Thái Hanh nhíu mày, y đi đến bàn làm việc, khởi động máy, mở trang tin tức......

"Nghiêm Lệ Hoa cũng sẽ đi, ây da...... Mẹ đã tưởng tượng ra cái bản mặt vui sướng khi người gặp hoạ của mụ, Thái Hanh à, mẹ từng nói sau khi kết hôn sẽ không quản chuyện riêng tư của con, nhưng con có thể giữ cho mẹ chút mặt mũi được không hả? Trước mẹ gần như làm lời tuyên thệ đảm bảo với Chu Vận, mà giờ con lại......"

Thái Hanh chậm rãi nhìn hết bài báo, ngắt lời bà: "Đó là Chính Quốc."

Nguyễn Tư Hoà: "......"

Thái Hanh nhìn kĩ ảnh chụp, biên tập cực cẩn thận, mấy tấm ảnh chụp kia, tấm nào cũng làm mờ triệt để khuôn mặt Chính Quốc, đã vậy hôm qua Chính Quốc lại còn mặc quần áo với giày mới, che chắn đến như vậy, căn bản không thể nhìn ra đó là ai.

"Chuyện tối hôm qua, nếu nói con làm sai điều gì...... đó là không nên cho cậu ta uống rượu." Thái Hanh mở thêm mấy trang tin tức khác, nội dung giống nhau chẳng khác là bao, xem đi xem lại cũng chỉ có mấy tấm ảnh đó, y tắt trang web, nói, "Không ngờ tửu lượng của cậu ta kém đến vậy, còn ham uống, đưa về đến nhà con liền cho cậu ta uống canh giải rượu, sau đó nhìn cậu ta ngủ, lúc ấy cũng gần 11 giờ rồi, con không hề đi ra ngoài."

Thái Hanh sẽ không bởi vì mấy chuyện như thế này mà nói dối. Nguyễn Tư Hoà hiểu được, lúng túng nói: "Mấy tên phóng viên giải trí này thật là...... haiz, thôi được rồi, mẹ sẽ thay con giải thích với Chu Vận, chuyện xui không......"

Nguyễn Tư Hoà vừa cúp máy, Thái Hanh liền xoa xoa ấn đường, tắt máy tính, đi rửa mặt mũi.

Lúc Thái Hanh xuống dưới lầu, Chính Quốc đã ngồi bên bàn ăn, Thái Hanh quan sát sắc mặt cậu, biết là cậu cũng đã đọc cái bài báo kia.

Chính Quốc thấy Thái Hanh xuống tới nơi, vội tắt trang tin tức giải trí, mở đa nhiệm ra, nhấp vào trò chơi cũ.

Trong lòng Thái Hanh buồn cười lắm, y ngồi xuống hỏi: "Đầu có đau không?"

Chính Quốc thoáng sửng sốt, rồi liền bừng tỉnh, cậu lắc đầu cười: "Không đau ạ, kì thật hôm qua không phải say đâu, chỉ hơi choáng với buồn ngủ tí thôi, cũng thích lắm á."

"Đúng ra không nên tạo tiền lệ xấu như vậy. Sau này, trừ khi có tôi hoặc mẹ cậu ở bên, thì không được đụng vào rượu." Thái Hanh lo lắng Chính Quốc không ghi nhớ, nhấn mạnh thêm chút, "Nếu tôi mà phát hiện ra cậu uống trộm......"

Chính Quốc nuốt nước miếng, không hiểu vì sao lại có chút chờ mong nhìn nhìn Thái Hanh, muốn biết y sẽ làm gì.

Thái Hanh bật cười: "Sao thế? Thật sự không định nghe lời tôi?"

"Không phải ạ!" Chính Quốc vội vàng tỏ rõ lòng trung thành, "Không thể tự ý trộm uống rượu, cháu nhớ kĩ rồi."

Thái Hanh gật đầu, đang muốn nói tiếp, chợt điện thoại của Chính Quốc vang lên tiếng chuông.

Thái Hanh liếc nhìn...... trên màn hình đang hiện ảnh Chu Vận.

Chính Quốc có chút chột dạ liếc Thái Hanh một cái, rồi mới ấn nút nghe.

"Con à...... đã xem tin tức chưa?" Bên kia truyền tới thanh âm Chu Vận không được chắc chắn, hỏi, "Chính Quốc?"

Chính Quốc lại nhìn Thái Hanh, nói nhỏ: "Đã xem rồi, nhưng mà mẹ à nghe con nói này......"

Chu Vận thở phào một hơi, nói: "Không cần phải nói, đó chính là con, mẹ liếc mắt một cái đã nhận ra rồi, tối qua cũng không còn sớm, hai đứa ra ngoài làm cái gì vậy?"

Chính Quốc suy nghĩ chốc lát, rồi mới nói: "Phải trách con, là con bắt chú Kim đưa con ra ngoài ăn tối, thế là...... không ngờ, lại bị người ta chụp được."

Chính Quốc chột dạ nhìn nhìn Thái Hanh, đúng lúc chạm phải ánh mắt mang thâm ý khác của y, trong lòng lỡ mất một nhịp.

Chu Vận bất đắc dĩ cười nói: "Sao lại không hiểu chuyện như vậy hả? Thái Hanh bận rộn cả ngày rồi, đừng có bám dính lấy người ta suốt thế."

Chính Quốc dạ vâng đáp lời, Chu Vận lại nói tiếp: "Phỏng chừng hai ngày này sẽ có nhiều người hỏi tới, đừng có giấu giếm, cũng không cần phải cố sức giải thích rằng mình là người trong ảnh...... Ảnh chụp kia bị pts thành như vậy, mọi người sẽ không tin, mà chỉ nghĩ rằng con quá nhu nhược."

Chu Vận sợ con trai cưng bị thiên hạ chê cười, tinh tế dặn dò: "Đã là chuyện khó giải thích rõ...... dù sao hôn sự của con với Thái Hanh cũng không phải thật sự, liền mặc kệ bọn họ đồn thổi đi, chính con biết rõ là tốt rồi, mấy chuyện lùm xùm vớ vẩn thế này, qua mấy ngày là chẳng ai còn nhớ tới đâu."

Chính Quốc nhoẻn cười gật đầu: "Dạ, mẹ yên tâm, con không khó chịu đâu...... người trong ảnh chính là con, con sao có thể nổi giận với chính mình chứ."

Chính Quốc lại an ủi Chu Vận vài câu, liền cúp điện thoại.

Chính Quốc nắm điện thoại trong tay, chột dạ lén nhìn Thái Hanh, cười hi hi: "Có phải là ngài cũng biết rồi?"

Thái Hanh gật đầu.

Chính Quốc nhớ tới mấy câu từ sặc mùi ái muội trong bài báo kia, mặt khẽ ửng đỏ, cậu gượng gạo cười cười: "Mấy người này chém ghê quá đi......"

"Cậu thật không để bụng?" Thái Hanh tỉ mỉ quan sát Chính Quốc, nói tiếp, "Bị người ta viết thành như vậy, không tức giận?"

Trong lòng Chính Quốc giờ phút này đang diễn ra một cuộc chiến đẫm máu giữa thiên sứ với ác ma, giờ mình nên nói là bực bội hay nói không có gì đây?

Nếu tức giận, hình như làm hơi quá đi, dù sao cũng là bịa đặt hoàn toàn, với lại mình làm gì có tư cách gì mà nổi giận?

Nếu không tức giận, thế thì lại càng có vẻ kì quái á, bị người ta đơm đặt mình với Thái Hanh yêu đương vụng trộm, nếu mà không tức giận, thế chẳng khác nào......

Chính Quốc uống một ngụm sữa bò, nói: "Không thể nói vậy, kì thật...... kì thật cháu hơi bị choáng, lần đầu tiên xuất hiện trên báo, tuy rằng lại bị che mặt."

Thái Hanh lại cười: "Không bài xích sao?"

"Vẫn chấp nhận được." Chính Quốc nhớ lại mấy cái tin đồn trăng hoa của Thái Hanh ngày trước, nháy mắt nghĩ tới có khả năng nhiều tin là giả, cậu nhìn Thái Hanh đầy đồng tình, "Ngài thường xuyên bị bọn họ viết lung tung như vậy đi?"

"Từ mười năm trước tôi trở về nước thì bắt đầu, chưa từng bị bỏ sót." Thái Hanh gật đầu, lạc vào dòng hồi ức, nói, "Lúc mới bắt đầu sự nghiệp không được thuận lợi, đi bàn chuyện uống đến say mèm, không cẩn thận bị chụp trộm, bị nói thành tên thiếu gia không có chí tiến thủ, gia nghiệp lụn bại nhưng vẫn ăn chơi đàng điếm suốt ngày."

Ý cười trên mặt Chính Quốc nháy mắt biến mất.

Thái Hanh vừa ăn cơm vừa nói: "Sau đó công việc làm ăn có chút khởi sắc, có một lần vào dịp tiệc mừng công, bị người ta chụp được đứng cùng một vị phu nhân tôi chưa từng gặp mặt, thế là đêm đó liền có tin, tôi có thể kéo được cha cô ta góp vốn, là bởi vì giữa tôi với cô ta có giao dịch ngầm không tiện nói ra."

Thái Hanh uống một ngụm canh, nói tiếp: "Về sau...... không có mấy người dám viết loạn như vậy, nhưng tin tức đời sống cá nhân càng lúc càng nhiều, có cái là thật, có cái tôi còn chưa từng gặp cũng chưa hề nói chuyện với người ấy người nọ, có quỷ mới biết mấy tên phóng viên đó nghĩ thế nào mà lại có thể xào xáo quá mức như vậy."

Thái Hanh nhìn thấy khuôn mặt Chính Quốc căng lên, liền bật cười: "Làm sao thế? Nổi giận à?"

Chính Quốc nín thở, đáp: "Mấy gã này sao lại có thể như thế......"

"Cho nên từ lâu tôi đã không thèm để ý, cũng không bao giờ phí sức lực lo âu mấy khoản này." Thái Hanh cười, "Bằng không sớm tức chết rồi."

Thái Hanh gắp cho Chính Quốc một miếng trứng chiên, nói: "Không cần thiết phải phí thời gian quan tâm mấy chuyện như thế, cứ nghiêm túc coi là thật, thì còn đau đầu nhức óc nhiều...... ăn sủi cảo tôm không?"

"Không hứng......" Trong lòng Chính Quốc vẫn còn khó chịu lắm.

Di động của Chính Quốc lại kêu tít tít, có tin nhắn – là Điền Tư Tư gửi tới.

Không cần đọc cũng biết nội dung của tin nhắn này, Chính Quốc lười mở tin nhắn, Thái Hanh khó hiểu nhìn cậu, Chính Quốc đành cười gượng giải thích: "Cháu hiểu cô nhỏ lắm, đại khái là nhắn tin quan tâm hỏi han thôi......"

Chính Quốc vẫn mở tin nhắn ra đọc.

"Chính Quốc, có đọc tin tức chưa? Thái Hanh cùng người khác ra bên ngoài thuê phòng, ảnh chụp đầy ra. Mà thôi cháu đừng buồn bực nhé, loại đàn ông như Thái Hanh ấy mà, xung quanh quá nhiều mỡ béo, những việc như thế này quá bình thường, sau này cháu quen là được rồi, hiện tại mới chỉ đi khách sạn thôi, có khi sau này lại mua nhà cho bồ nhí ở ấy chứ?"

Chính Quốc hít sâu một hơi......

Cô nhỏ an ủi đm tri kỉ vãi, Thái Hanh thấy Chính Quốc là lạ, nhíu mày hỏi: "Cô ta nhắn gì vậy?"

Chính Quốc thoáng do dự, rồi đưa điện thoại cho Thái Hanh coi, dở khóc dở cười nói: "Mọi người đều tưởng chuyện này là thật...... thôi, mẹ cháu dù có giải thích gãy lưỡi cũng không tác dụng gì, khỏi cần quan tâm cô nhỏ đi."

Thái Hanh cầm điện thoại của Chính Quốc, im lặng mấy giây, xong thoát khỏi giao diện tin nhắn, mở danh bạ, gọi cho Lương Thanh Phong.

"Đã xem tin chưa?"

Lương Thanh Phong đang chuyên tâm lái xe tới công ty, thấy số của Chính Quốc gọi cho mình nhưng lại truyền tới giọng của Thái Hanh, suýt nữa chết sặc.

Nhưng một thân tu dưỡng khiến trong nháy mắt Lương Thanh Phong điều chỉnh tốt trạng thái.

Tuy rằng trước nay Thái Hanh không quan tâm mấy cái scandal kiểu này, nhưng hiện tại y cùng Chính Quốc mới kết hôn, cuộc điện thoại này lại dùng di động của Chính Quốc gọi tới, ý nghĩa bất đồng, Lương Thanh Phong nghiền ngẫm dụ ý của sếp nhà mình, vừa lái xe vừa nói: "Đã xem qua, định tạo áp lực cho tổng biên trang đó, khiến bọn họ xoá hết bài đăng?"

Lương Thanh Phong liếc nhìn đồng hồ, nói tiếp: "Hiện tại vẫn còn sớm, nếu làm luôn, có thể xoá bỏ hoàn toàn tin tức trước khi đến giờ cao điểm lên mạng."

Trên bàn ăn trong Kim gia, Thái Hanh lãnh đạm nói: "Không cần, nói cho bọn họ,đăng lại."

Đầu kia, Lương Thanh Phong không hiểu gì cả, lặp lại: "Đăng lại?"

Thái Hanh nhàn nhạt nói: "Báo bọn họ bỏ cái làm mờ mặt Chính Quốc đi, rồi sửa lại cái tiêu đề ngốc bức kia, trước 9h đăng lên, tôi sẽ không truy cứu, bằng không...... bọn họ có thể thử không làm, để xem có hậu quả như nào."

Chính Quốc đột nhiên quay mặt đi, 'phụt' một tiếng phun đầy miệng sữa ra.

Lương Thanh Phong ở đầu dây bên kia tố chất tâm lý cực kì tốt, anh nhanh chóng đáp lời, rồi vội vàng cúp máy.

Không rõ Chính Quốc là bởi bị sặc hay vì nguyên nhân gì khác, mặt cậu đỏ bừng, có chút chật vật túm lấy khăn ăn, lau sạch miệng, giọng hơi khàn: "Không phải vừa nãy ngài nói...... không cần phải phí thời gian quan tâm chuyện này à......"

Thái Hanh liếc nhìn Chính Quốc một cái, ánh mắt nghiền ngẫm.

Chính Quốc chớp mắt liền im, trong lòng ra sức mắng bản thân óc nhợn, ngay mặt cho Thái Hanh ăn bạt tai, là muốn tìm chết lắm rồi đúng không?!!

Cùng ngày, 8 giờ lẻ 3 phút, bài viết <<Đương gia Kim Thị Thái Hanh lần đầu xuất hiện cùng phu nhân, cẩu lương ngập mặt, tiện sát chúng FA>> ra lò, kèm đó là ảnh chụp rõ ràng của hai người, chễm chệ on top.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #taekook