Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 28

Món quà do Thái Hanh tỉ mỉ chuẩn bị quả nhiên khiến Nguyễn Tư Hoà vừa mừng vừa sợ.

Không tính tới giá trị món quà, cái đáng nhắc tới ở đây là tâm ý của con trai, Nguyễn Tư Hoà là người sĩ diện, trước mặt đông đảo quan khách thu được lễ vật cực kì dụng tâm của con trai, tâm trạng cực độ vui sướng.

"Sinh nhật vui vẻ." Thái Hanh mỉm cười, hôn lên má Nguyễn Tư Hoà, "Chúc Nguyễn nữ sĩ càng ngày càng trẻ trung xinh đẹp."

"Chỉ biết nịnh nọt."

Chính Quốc cũng mỉm cười: "Chúc bác sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn con." Nguyễn Tư Hoà mỉm cười nhìn cậu, "Mẹ con tới rồi đó, đang ở lầu hai, lên đó chào mẹ một chút đi."

Chính Quốc theo bản năng nhìn về phía Thái Hanh, Thái Hanh gật đầu: "Đi đi."

"Đi đâu còn phải xin phép à?" Nguyễn Tư Hoà vỗ vỗ vai Chính Quốc, "Con đi đi."

Chính Quốc lên lầu đi tìm Chu Vận, Nguyễn Tư Hoà thấy Chính Quốc rời khỏi, cười ha hả nhìn chiếc nhẫn trên tay ai đó, nói nhỏ: "Bắt đầu từ lúc nào?"

"Cuối tuần trước mua." Thái Hanh không cảm thấy có gì khác lạ, dáng vẻ vẫn tự nhiên vô cùng, "Đàn ông đã kết hôn, đeo nhẫn cưới mới là bình thường mà mẹ?"

Nguyễn Tư Hoà cười như không cười nói: "Thật sao? Trước khi kết hôn mẹ có nói muốn đặt một đôi nhẫn riêng, khi hỏi con kích cỡ, con cũng đâu có nói như thế....."

Nguyễn Tư Hoà gật đầu cười đáp lễ với một vị phu nhân đi ngang qua, chờ cho người đi xa rồi mới tiếp tục câu chuyện: "Chính con nói, chỉ là hình thức mà thôi, không nhất định cần đeo nhẫn, còn nói không quen đeo nhẫn nữa, thế mà hiện tại lại thế nào đây?"

Thái Hanh mỉm cười làm hoà: "Lúc kết hôn phạm sai lầm, rốt cuộc con cần phải chờ bao lâu làm bao nhiêu việc mới có thể đền bù đây."

"Mỗi lần con cứ loanh quanh tránh nặng tìm nhẹ như thế, mẹ chỉ muốn oánh cho một trận....." Nguyễn Tư Hoà trừng Thái Hanh một cái: "Lúc nào cũng trưng cái dáng vẻ này, nói, con với Chính Quốc có việc gì?"

Thái Hanh mỉm cười, nghĩ nghĩ một lát rồi nói: "Không có gì, chỉ là tự nhiên con cảm thấy..... nên có tinh thần trách nhiệm với em ấy một chút."

Sự kiện khiến cho Chính Quốc giận đến mức ném gãy gậy golf kia, Thái Hanh không muốn tái diễn thêm lần nào nữa.

Nguyễn Tư Hoà cũng biết chuyện trước kia, nhớ tới khuôn mặt Chính Quốc vừa rồi đỏ ửng, còn có ánh mắt không muốn rời xa Thái Hanh kia..... khiến bà hiểu theo một chiều hướng khác: "Hai đứa đã làm gì, mà.... phải chịu trách nhiệm?"

"Mẹ đừng nghĩ nhiều." Thái Hanh bật cười, "Em ấy mới có mấy tuổi đâu."

Nguyễn Tư Hoà thản nhiên nói: "Mấy tuổi? Đủ tuổi được phép kết hôn rồi."

Nguyễn Tư Hoà mang tâm trạng xem náo nhiệt không chê việc lớn, nói: "Ở cùng một nhà, sớm tối ở chung....."

"Không có." Thái Hanh bình tĩnh đáp, "Nguyễn nữ sĩ, ngài hiểu lầm con quá rồi, tuy con không phải kẻ tốt lành gì, nhưng cũng không đến mức cầm thú như vậy, ngài có cần hỏi dì giúp việc nhà con không? Con hầu như không vào phòng em ấy, mà Chính Quốc trước giờ càng không qua phòng ngủ của con."

Nguyễn Tư Hoà nghe vậy, lắc đầu cảm thán: "Không hiểu con nghĩ gì, đã kết hôn hơn hai tháng, lại còn phân rõ ranh giới như vậy, con còn không thấy hổ thẹn mà lại coi như vinh quang." Nguyễn Tư Hoà dừng lại chốc lát, mới ướm thử: "Nếu là đôi bên cùng có tình cảm, lại còn đã kết hôn rồi..... Có gì mà cầm thú chứ."

Thái Hanh giật thốt, than nhẹ một tiếng: "Đáng tiếc vẫn chưa phải lưỡng tình tương duyệt."

Thân là người đã sinh dục Thái Hanh, Nguyễn Tư Hoà mẫn cảm nghe ra được trong giọng điệu của y có chút tiếc nuối pha với ẩn nhẫn, ý cười trên mặt càng rõ ràng hơn.

Nguyễn Tư Hoà hồi tưởng lại ánh mắt Chính Quốc nhìn Thái Hanh ban nãy, nhất châm kiến huyết: "Còn không phải lưỡng tình tương duyệt? Là đối phương hay là do con?"

Thái Hanh thoáng sửng sốt, rồi nở nụ cười: "Mẹ đừng nghĩ sau lời con."

Nguyễn Tư Hoà hiếm lắm mới moi được tin từ con mình, thấy thế nở nụ cười.

"Vừa nãy là nói giỡn thôi, Chính Quốc còn nhỏ, hơn nữa lại là một đứa bé ngoan, cần phải nghiêm túc chăm sóc đối đãi, nhưng mà..... Một đứa bé ngoan, ai cũng đều yêu thích cả, đừng quá thả lỏng, kẻo sau này khi buông tay, người đau lòng hối hận sẽ là con." Nguyễn Tư Hoà thu lại giọng điệu đùa vui, từ ái khuyên răn, "Từ nhỏ đến lớn, mặc kệ là có khả thi hay không, mà có khả thi nhưng độ khó để thực hiện là bao lớn, chỉ cần con nắm được cơ hội, thì đều chưa bao giờ thất bại cả, hi vọng lần này con cũng như vậy."

Thái Hanh mỉm cười gật đầu, tiến lên hôn má Nguyễn Tư Hoà: "Con đi tìm Chính Quốc, tiện thể nói chuyện với nhạc mẫu luôn."

"Đi đi, chú thím con cũng ở trên lầu, đừng thất lễ, mang Chính Quốc qua chào hỏi một chút." Nguyễn Tư Hoà còn phải tiếp đón quan khách, không đứng lại nói nhiều với Thái Hanh nữa, mà đi qua hàn huyên với người khác.

Thái Hanh chậm rãi đi lên lầu, vừa đi vừa suy nghĩ.

Vừa nãy Nguyễn Tư Hoà bởi vì muốn thử mình mà nói như vậy, nhưng Thái Hanh biết, điều bà băn khoăn không phải là không có lí.

Thái Hanh thừa nhận, y quả thật có tình cảm với Chính Quốc.

Tình cảm này bắt đầu từ khi nào Thái Hanh cũng không rõ nữa, quan hệ hôn nhân vì lợi ích, rồi việc trước khi cưới vẫn còn là quan hệ trưởng bối- hậu bối..... Quá nhiều điều ảnh hưởng đến cảm giác của y với Chính Quốc, khiến y không thể xác định rõ tình cảm mình dành cho Chính Quốc là loại tình cảm gì.

Y vì Chính Quốc làm không ít chuyện, nhưng mục đích lại quá mơ hồ, hơn nữa y lại không hề có kinh nghiệm về việc này, khiến hiện tại y khó mà xác định được loại tình cảm này bắt đầu nảy sinh từ lúc nào.

Nhưng mà, có chính là có, Thái Hanh luôn luôn thẳng thắn thành khẩn với bản thân mình, không cảm thấy có điều gì cần phải trốn tránh cả.

Không trốn tránh, nhưng cũng không thể như lời Nguyễn Tư Hoà nói, vin vào danh nghĩa chồng chồng hợp pháp, mà làm chút gì đó với cậu.

Thái Hanh luyến tiếc.

Thái Hanh thậm chí còn chưa ra sức theo đuổi Chính Quốc.

Một là chính bản thân y còn chưa hạ quyết tâm, không chịu tranh thủ chút hảo cảm mới có mà kéo Chính Quốc xuống nước. Hai là.... không phải Thái Hanh tự phụ, nếu y thật sự muốn theo đuổi Chính Quốc, y khẳng định, không cần phí quá nhiều tinh lực, y hẳn là vẫn có thể đoạt được em ấy.

Ngẫm lại tình huống vừa ra đến cửa lúc nãy, làm Chính Quốc đỏ mặt đại loại thế, cũng không khó lắm.

Làm một cậu trai mười tám tuổi động tâm, so ra dễ dàng hơn nhiều so với khiến một gã đàn ông ba mươi hai tuổi rung động.

Nhưng đây không phải là kết quả mà Thái Hanh muốn. Y thích Chính Quốc, hi vọng cậu sẽ có một ngày cũng thích lại mình, không phải bởi vì hoa tươi quà tặng, cũng không phải bởi những chiêu tán tỉnh hoa mĩ vồ vập, mà là...... thích vì chính con người y.

Nói trắng ra là, chút cảm nắng ở cái tuổi này, liệu kéo dài được bao lâu? Thái Hanh không muốn sau khi Chính Quốc chán rồi, đến ngay cả quan hệ chú cháu cũng không thể tiếp tục.

So với dĩ vãng những lần 'có cảm tình' kia, lần đầu tiên Thái Hanh không hề đòi hỏi hiệu suất đạt được.

Y thực cẩn thận, cũng đã chuẩn bị thật tốt bất kể lúc nào cũng có thể chấm dứt.

Chỉ cần Chính Quốc không muốn tiến tới, thì y sẽ không tiếp tục lún vào.

Y muốn trước hết phải bảo vệ Chính Quốc, rồi mới đi xuy xét phần tình cảm này.

Y là chồng của Chính Quốc, đồng thời cũng là người giám hôn của em ấy.

Một khi trách nhiệm lớn hơn tình cảm cá nhân, đảm đương lớn hơn tư dục, thì phải khắc chế lại mình.

Càng miễn bàn đến đối phương hiện tại chỉ là một đứa trẻ mà y yêu thích.

Thái Hanh sẽ không để cho Chính Quốc chịu bất kì tổn thương nào.

"Nhạc mẫu."

Sau khi lên lầu, cảm xúc xao động vừa rồi hiện đã biến mất không chút dấu vết, Thái Hanh mỉm cười chào hỏi Chu Vận, tránh nặng tìm nhẹ nói chuyện đi họp phụ huynh hôm nay, tóm lược những đánh giá của giáo viên dành cho Chính Quốc, trình bày lại cho Chu Vận biết.

Chính Quốc nghe được đánh giá về bản thân, tự thấy ngượng ngùng, làm gì mà tốt đến vậy đâu.....

Thái Hanh nói dối không hề chớp mắt, Chu Vận tin là thật, mỉm cười với Chính Quốc: "Trước đó mẹ còn lo, con chuyển qua trường ấy không theo kịp các bạn, áp lực sẽ lớn hơn nhiều, không ngờ con lại tiến bộ lớn như vậy, bình thường không thấy mệt sao?"

"Không mệt đâu ạ...." Chính Quốc chột dạ cười, đáp, "Chú Kim giúp con rất nhiều."

Thái Hanh cười rụt rè, thuận tiện đề cập tới chuyện tiền tiêu vặt của Chính Quốc, quả nhiên, Chu Vận vốn dĩ đang vui vẻ, nghe vậy lập tức đồng ý, còn nói tốt lắm, rất thuận tiện.

Thái Hanh mỉm cười chào với Chu Vận, mang Chính Quốc đi gặp người nhà của mình.

Lúc trước Chính Quốc cũng chỉ gặp thoáng qua chú thím của Thái Hanh, chưa nói được câu nào.

"Đây là chú và thím nhà anh." Thái Hanh chính thức giới thiệu với Chính Quốc, "Chào đi."

Chính Quốc vội vào lên tiếng chào hỏi, chú ý – Kim Minh Lễ cùng với thím Lý Tịnh Như vội vàng cười nói vài lời tân hôn hạnh phúc vân vân.

Gả cho gia chủ của một gia tộc có lợi ở một chỗ, chú thím của Thái Hanh không hề tỏ vẻ bề trên với cậu, kết hôn cũng khá lâu, đây là lần đầu tiên Chính Quốc chính thức gặp mặt chú thím y, nhưng hai người họ cũng không hề làm khó cậu, đặc biệt là thím của Thái Hanh, cười nói với cậu cực kì ân cần.

Đứng phía sau chú thím Thái Hanh chính là hai cậu em họ của y, Kim Cẩm và Kim Minh, Chính Quốc vừa mới bắt tay với Kim Cẩm xong, còn chưa kịp bắt tay chào hỏi Kim Minh, đã bị Thái Hanh đột nhiên nắm lấy kéo về bên người.

Thái Hanh nắm tay Chính Quốc, mỉm cười trò chuyện với mọi người, Chính Quốc ngây ra hai giây mới nhớ ra..... lúc trước cậu với cái người tên Kim Minh này có hôn ước, suýt thành hiện thực luôn.....

Chính Quốc thầm than nguy hiểm thật, vừa nãy mà bắt tay chào hỏi, rồi nói vài câu khách sáo xem, Thái Hanh sẽ không làm gì trước mặt mọi người thôi, nhưng đến tối lúc về nhà mà xem.....

Kim Minh hình như cũng đã được cảnh báo, hắn luôn duy trì khoảng cách với Chính Quốc, sợ chẳng may lỡ có nhìn thêm một chút, liền bị đương gia đại ca giáo huấn thì thảm.

Trò chuyện theo phép một hồi, mọi người cùng đi xuống lầu một, Thái Hanh cùng Chính Quốc bị gọi vào phòng nhỏ, trong đó có cái bánh kem bảy tầng, trước khi bắt đầu tiệc tối hai người cùng đẩy bánh ra, Nguyễn Tư Hoà mỉm cười vui vẻ, lần lượt hôn lên má hai người, cầm lấy dao nhỏ cắt một đường tượng trưng trên bánh kem, tiệc tối chính thức bắt đầu.

Tâm trạng Nguyễn Tư Hoà vui vẻ, mọi người cũng hưng phấn theo, nói là gia yến, mà cả buổi tối nay, Thái Hanh cũng uống không ít, ngay cả Chính Quốc cũng uống hai li, mọi người tiệc tùng vui vẻ đến 11 giờ, Chu Vận thể lực chống đỡ hết nổi, đi về trước, Nguyễn Tư Hoà vội nói Thái Hanh cùng Chính Quốc đi tiễn bà.

Sau khi tiễn Chu Vận ra về, khách khứa sôi nổi bắt đầu cáo từ, người ngoài đều về hết cả, Chính Quốc liếc nhìn Thái Hanh, Thái Hanh hiểu rõ ý của cậu, biết cậu đã mệt, lên tiếng: "Mẹ, bọn con về trước."

Nguyễn Tư Hoà tâm tư lay động, liền nói: "Đã trễ thế này rồi, còn về làm gì nữa?"

Thái Hanh sửng sốt, liếc nhìn gia đình chú thím một chút.

Vừa nghe lời này, Chính Quốc liền biết, chú thím của Thái Hanh, cả hai đứa em họ cùng vài người bà con đêm nay đều ngủ lại đây, nếu cậu với Thái Hanh cũng ở lại, nhất định phải ngủ cùng phòng!

Trên mặt thì cương cứng, trong lòng lại rít gào, ngủ cùng phòng đó!

Nguyễn Tư Hoà mỉm cười nói tiếp: "Hôm nay ngủ lại đây đi, sáng mai con có việc thì gọi Lương Thanh Phong tới đón, rất tiện."

Chú thím y không rõ chân tướng, nên ra sức khuyên bảo.

Thái Hanh tất nhiên là biết mẹ mình đang tính toán làm gì, y cười, nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Tư Hoà, ngữ điệu vững vàng, vô cùng kiên định: "Không được, không tiện lắm."

Chính Quốc nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.

Nguyễn Tư Hoà cắn răng, thầm mắng con trai sao lại không chịu phối hợp như thế.

Thái Hanh phải đi về, những người khác cũng chỉ có thể khuyên thêm vài lời, lại trò chuyện chốc lât, Thái Hanh cùng Chính Quốc cáo từ ra về.

Trên xe, Thái Hanh mệt mỏi cả một ngày, lại còn uống rượu, nên khá mệt, chợp mắt chốc lát.

Chính Quốc thấp thỏm không yên, cậu cứ có cảm giác, lúc gần đi, bầu không khí giữa Thái Hanh cùng Nguyễn Tư Hoà có gì đó quái quái, cậu nhẹ giọng gọi: "Chú Kim? Chú Kim?"

Thái Hanh không lên tiếng.

Chính Quốc cho rằng y đã ngủ rồi, nhè nhẹ thở ra một hơi, lầm bầm lầu bầu: "Kì thật..... chắc chắn là có sô pha gì đó nhỉ, ngủ chung một phòng cũng đâu có việc gì, sao phải sợ chứ? Chẳng lẽ sợ mình....."

"Không phải vì cậu." Thái Hanh vẫn nhắm chặt hai mắt, nhàn nhạt nói, "Là tôi không tin tưởng bản thân mình."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #taekook