10
Đường Trầm lái xe tới dưới nhà Bách Thanh Lâm chờ. Không lâu sau, Chúc Kinh Nho đi xuống, dáng đi rất đỗi huênh hoang, lẳng lơ tới cùng cực, nét mặt cũng rất khó tả, rõ ràng đã làm ra chuyện gì đó khuất tất.
"Mày làm gì khiếm nhã với người ta rồi à?" Đường Trầm mạnh dạn hỏi.
Chúc Kinh Nho ngồi vào ghế phụ lái: "Không có."
"Thế mày cười cái gì?
"Vui."
Chúc Kinh Nho đột nhiên lẩm bẩm: "Vừa nãy anh ấy không tức giận cũng không mắng mình."
Đường Trầm lại muốn chết rồi. Sao trông tên này có vẻ rất tiếc nuối vậy?
.
Xe chạy suốt đêm ra khỏi Nam Hải, đi thẳng về hướng Nam. Nửa đêm đổi sang Chúc Kinh Nho cầm lái, lúc dừng ở trạm xăng y đăng lên trang Khoảnh khắc chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Muốn uống cà phê.
Đêm đó, người thức trắng đêm còn có Bách Thanh Lâm. Mọi thứ đều bình thường, đầu đông, gió rất lớn, bình thường đến mức không có gì đáng nhớ.
Thế nhưng Bách Thanh Lâm nhớ rõ bản thân sau khi cánh cửa đóng lại đã ngồi bất động trên sofa, khó lòng bình tĩnh lại nhịp tim đập loạn. Anh không nghe rõ tiếng đưa tin thời sự từ TV, bên tai là sự yên ắng chết chóc ầm vang.
Bách Thanh Lâm không hiểu sao lại nhớ đến câu hỏi trong cuộc gọi video trước của Chúc Kinh Nho: "Anh ghét em sao?"
Hẳn là... không
Tròng kính bị hơi nóng làm mờ, đồng tử của Bách Thanh Lâm co rút dữ dội. Đôi môi mà anh nhìn thấy có hình dáng rất xinh đẹp, ẩm ướt và phiếm hồng, từng đường vân môi đều rõ nét.
Khung cảnh hôn lên tròng kính kia, hai chữ "theo đuổi" đã không còn phù hợp để miêu tả hành động của Chúc Kinh Nho.
Bách Thanh Lâm nhíu mày cúi đầu, không ngừng điều hòa hơi thở rối loạn. Sau cùng, anh buông thõng tay, có chút chật vật tháo kính xuống rồi ném mạnh vào thùng rác như cách anh đối xử với đóa hồng kia.
.
Nhạc Xuyên đi chơi đến ba giờ sáng mới về. Vừa đẩy cửa vào, hắn đã thấy Bách Thanh Lâm vẫn đang ngồi trong phòng khách xem chương trình thời sự phát lại, phòng không bật đèn. Hắn không chút ngạc nhiên, hỏi: "Lại mất ngủ à?"
Bách Thanh Lâm im lặng không đáp.
Nhạc Xuyên đề nghị: "Đi tắm nước nóng rồi uống thuốc ngủ đi, không được nữa thì uống chút rượu cho dễ ngủ."
"Ừ." Bách Thanh Lâm bước vào phòng ngủ, mở nước lạnh khiến nhiệt độ giảm mạnh, lạnh thấu xương. Anh cởi bỏ hết quần áo, bàn tay gân guốc đặt lên gạch men, muốn dập tắt hoàn toàn sự bức bối trong lòng, nhưng mong muốn ấy lại rất khó để giải quyết.
Đuôi tóc của Bách Thanh Lâm dần ướt nước. Những giọt nước chảy dọc theo đường sống lưng. Cơ bắp anh mượt mà không quá lố. Làn da trắng lạnh, đôi môi nhạt màu căng cứng. Anh cúi đầu, phản ứng chậm mất một nhịp. Căn bệnh bị kìm nén nhiều năm đột nhiên trào dâng như thủy triều, khiến anh cảm thấy quá đỗi trống rỗng, xuất hiện phản ứng sinh lý.
Không liên quan đến người khác.
Chỉ là dục vọng sinh lý.
Tiếng thở dốc bị đè nén tới rất khẽ, rất khẽ. Bách Thanh Lâm khép hờ mắt, ngậm lấy một điếu thuốc. Trong đêm khuya, tiếng quạt thông gió trong phòng tắm như bị phóng đại, quấy rầy giấc ngủ của người khác.
Một tuần trôi qua trong chớp mắt, buổi chiều quán cà phê tạm thời vắng khách. Bốn người Đông Ngâm, Nhạc Xuyên, thợ làm bánh và Lý Văn Tuyết vừa chơi bài vừa trò chuyện.
"Hôm nay là đêm Giáng sinh, ngày mai là lễ Giáng sinh." Nhạc Xuyên nhắc tới, "Quán bar phía đối diện có trồng một cây thông Noel rất lớn, treo đầy đèn màu."
"Hoàng Sâm bảo do anh Chúc cất công chạy tới Cam Túc mang về đó." Đông Ngâm đang xào bài.
"Đi xa như vậy chỉ vì một cái cây, cũng chỉ có cậu ta." Lý Văn Tuyết cười đùa.
Nhạc Xuyên gập ngón tay: "Nói đến đây, lâu rồi không thấy bóng dáng em ấy, gần hai tuần rồi nhỉ."
Lý Văn Tuyết đùa cợt: "Chắc là hết gian tình rồi."
Thợ làm bánh lập tức thò đầu ra: "Chưa chắc đâu."
Ba người còn lại lập tức ngầm hiểu ý, quay đầu nhìn về phía Bách Thanh Lâm sắc mặt khó coi vì mất ngủ mấy ngày liền ở chỗ quầy order.
Thợ làm bánh thành thật nói nhỏ: "Mấy hôm trước em tới tiệm giặt đồ, chủ quán cũng ở đó, cầm theo áo khoác mà anh Chúc từng mặc."
.
Tối hôm đó, đại lộ Ngân Hạnh nhộn nhịp vô cùng. Nhiều người đội vòng phát sáng trên đầu, mặc váy đỏ, hát nhạc Giáng sinh. Đèn màu nhấp nháy khắp cả con phố, không khí lễ hội ngập tràn.
Bách Thanh Lâm ngồi bên cửa sổ lật sách. Do không đeo kính nên hơi mỏi mắt, anh đưa tay xoa xoa thái dương nhức mỏi.
Sau khi thưởng thức xong bánh ngọt, vị khách nọ mở cửa, tiếng chuông gió vang lên, gió lạnh tràn vào, khiến cổ họng anh ngứa ngáy.
Bách Thanh Lâm dứt khoát cùng đi ra ngoài để hít thở không khí trong lành. Anh bước xuống bậc thang, tựa hờ người vào cột đèn bên đường, dùng bật lửa châm thuốc, tư thế hút thuốc lập tức thả lỏng. Vẻ u ám bám quanh khóe mắt đã lâu theo làn khói trắng phả ra từ mũi mà tan biến trong không khí.
Đột nhiên, một bông tuyết nhỏ đụng vào trán anh. Cảm giác lạnh ẩm ướt khiến Bách Thanh Lâm nhíu mày. Anh không tự chủ được, quay đầu nhìn về phía chiếc xe bán tải nhỏ đang tiến lại gần.
Tiếng còi xe quá ồn, đèn pha dần tối, cho đến khi bánh sau dừng lại ngay trước mặt Bách Thanh Lâm.
Gió lạnh thổi không kiểm soát. Cửa sau xe tải mở ra tự động, người đi đường lập tức xôn xao bàn tán. "Nhiều hoa thế?"
"Toàn là hoa hồng."
"Định cầu hôn à?"
...
Bách Thanh Lâm đứng giữa đám đông lạnh lùng quan sát. Từ nhỏ anh đã quen với việc nghiêm khắc khống chế từng lời nói, từng hành động, nói ít sẽ không nói sai, không quan tâm ai thì sẽ không bị ai ảnh hưởng. Nói dễ nghe thì là tự kiềm chế tuân thủ lễ nghĩa, kẻ quân tử luôn tự giữ mình; nói khó nghe thì cũng chỉ là tính tình cô độc ích kỷ, lạnh lùng và xa cách.
Chỉ là giây phút này đây, anh không cách nào đứng ngoài cuộc.
Mặt biển cuồn cuộn gió bão, mà gió bão cũng bắt nguồn từ đây.
Bách Thanh Lâm thấy trên cổ Chúc Kinh Nho vẫn quấn chiếc khăn đó. Y từng bước từng bước tiến về phía anh. Vô vàn bông hoa trong thùng xe bị gió thổi đung đưa. Có màu đỏ, màu rượu champagne thường thấy, có cả màu hồng phấn, thậm chí còn có màu xanh lam và đen... Những bông hồng đẹp nhất, rực rỡ nhất trong chợ hoa đều có mặt ở đây.
Cánh hoa đung đưa theo gió, hương thơm ngào ngạt, màu sắc rực rỡ vô cùng, tựa như một bức tranh vẩy màu[1], mà trên đó tràn ngập thứ dục vọng đang cựa quậy cùng sự nồng nhiệt đa tình đến tột cùng.
Những bông hoa tượng trưng cho tình yêu và cái đẹp này được một người đàn ông lãng mạn đến liều lĩnh mang đến trước mặt Bách Thanh Lâm.
"Từng nói sẽ tặng anh mà, em nghiêm túc đấy."
Giữa đêm tuyết lái xe tới tỉnh khác, đi hàng ngàn cây số chỉ để tặng một xe hoa hồng, thực hiện lời nói thuận miệng thốt ra. Bản thân hành động này cũng đã quá mức bốc đồng, liều lĩnh và không màng tới hậu quả.
Bách Thanh Lâm chắc chắn bản thân anh sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy. Ở người trưởng thành tồn tại một sự hiểu ngầm rằng cần phải biết giới hạn được mất, phải nhìn trước ngó sau, phải giữ thể diện, phải có lòng tự trọng. Sự trao đi mà không cần hồi báo hoàn toàn là chuyện viển vông. Anh khẽ gảy tàn thuốc ở điếu thuốc kẹp trên tay phải, biểu cảm vẫn như ban đầu. Anh lặng thinh nhìn thẳng vào mắt Chúc Kinh Nho, đôi con ngươi tối sầm trong thoáng chốc rồi nhanh chóng được che giấu.
Tuổi tác và kinh nghiệm khiến cách đối nhân xử thế của anh lý trí như một tảng băng. Bách Thanh Lâm từ chối mọi nguồn nhiệt lại gần, chỉ có duy nhất một tật xấu là dễ mềm lòng.
Chúc Kinh Nho thấy càng lúc càng đông người vây quanh thì lập tức muốn bỏ chạy. Hoa là dựa vào sự nhiệt tình dạt dào, muốn tặng bèn tặng, người cũng vậy. Y muốn dẫn Bách Thanh Lâm cùng bỏ chạy, chạy khỏi đám đông, đi đâu cũng được.
Chúc Kinh Nho vươn tay kéo nhẹ tay áo của Bách Thanh Lâm, ánh mắt chân thành và thẳng thắn: "Đi với em không?"
Đêm Giáng Sinh tuyết rơi.
Một chiếc xe tải thùng lửng[1] xuất hiện tại đại lộ Ngân Hạnh. Nó vui vẻ lao về phía trước, bên trong chất đầy các loại hoa hồng đủ màu sắc. Cánh hoa đung đưa trong gió, tự do tự tại. Một khung cảnh đẹp tươi và lãng mạn vô cùng.
.
"Mùa đông Nam Hải quá ít hoa nên em đã tới Vân Nam một chuyến. Lại nghĩ lễ Giáng Sinh phải làm tưng bừng, bèn tới thẳng Cam Túc chọn một cây thông Noel. Đi qua đi lại, cây thì được nhân viên chuyên trách vận chuyển tới sớm, còn hoa thì em muốn tự mình mang tới." Chúc Kinh Nho xoay vô-lăng, mắt không ngừng liếc về phía người ngồi ở ghế phụ lái, vừa báo cáo hành trình vừa mỉm cười.
Bách Thanh Lâm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, "Ừ" một tiếng hờ hững có vẻ như không hứng thú.
Chúc Kinh Nho nhân lúc đợi đèn đỏ, dứt khoát quay đầu sang nhìn chằm chằm người kia, rất hư hỏng, tràn đầy sự tò mò. Y nhanh chóng phát hiện mắt của Bách Thanh Lâm dường như không tập trung vào một điểm nào, tư thế ngồi cũng hiếm khi không ngay ngắn như vậy. Lúc tàn thuốc làm bỏng đầu ngón tay, phải mất một nhịp anh mới chớp mắt.
Chúc Kinh Nho không nhịn được, hỏi: "Anh Bách, đã từng có ai nói anh rất dịu dàng chưa?"
Hai chữ này chẳng hề liên quan gì tới con người Bách Thanh Lâm. Anh cau mày, liếc Chúc Kinh Nho: "Chưa từng."
"Em là người đầu tiên sao?"
"Ừ."
"Anh tốt tính thật." Chúc Kinh Nho đã nói như vậy: "Từ chối người khác cũng chẳng nặng lời, quá lịch sự và tôn trọng. Rõ ràng đã rất mất kiên nhẫn rồi nhưng vẫn kiềm chế bản thân để không nổi nóng."
Bách Thanh Lâm lâu sau mới lên tiếng: "Tôi từng cảnh cáo cậu rồi."
"Bóp cổ có tẹo, không đủ hung dữ, không dọa em chạy được đâu."
"..."
Chúc Kinh Nho đợi đến lúc đèn xanh, mắt nhìn thẳng về phía trước, thuận miệng gọi một tiếng "Anh Bách".
Bách Thanh Lâm cũng "ừ" coi như đáp lời.
Tim Chúc Kinh Nho lập tức đập rộn. Sao có thể dịu dàng thế chứ, chẳng qua giấu kín, cần có người kiên trì phát hiện ra.
.
Xe dừng lại tại một bến cảng cũ cách xa trung tâm thành phố Nam Hải. Ngư dân không thường lui tới, chính phủ cũng không cho phép tiếp tục khai thác nên nơi đây rất hoang vu. Có tàu hàng bị bỏ rơi ở vùng biển nông, dập dềnh theo sóng biển cuộn trào, bao nhiêu năm tháng cũng không thể xóa đi sự cô độc của con tàu đắm.
Cũng chính vì con tàu này mà nhiều năm về trước, Chúc Kinh Nho đã quyết định mới mở quán bar ở Nam Hải.
Cửa xe chưa mở chốt, không khí bên trong ngột ngạt nóng bức. Ánh mắt Chúc Kinh Nho nhìn Bách Thanh Lâm thật sự không hề trong sáng, lời nói cũng không đứng đắn: "Anh đã nghĩ ra cách để từ chối chỗ hoa này, sau đó bắt em tránh xa anh ra chưa?"
Bách Thanh Lâm: "Đang nghĩ."
Chúc Kinh Nho phì cười: "Không sợ bây giờ em sẽ hôn anh sao?"
Đường cằm dưới của Bách Thanh Lâm sắc cạnh, dáng vẻ khi khói thuốc thoát ra từ khóe miệng quá đỗi quyến rũ. Anh nói với giọng bình tĩnh: "Tự cân nhắc hậu quả đi."
"Anh Bách."
"Nói."
Dùng mắt thường cũng có thể thấy được Chúc Kinh Nho đang vui vẻ: "Chính là như vừa rồi. Em rất không nghe lời, phải dữ một chút mới quản được." Vừa dứt lời, cửa xe đã tự động mở ra.
Bách Thanh Lâm đặt chân lên nền đất mềm, xung quanh tuyết rơi lả tả, tóc và vạt áo đều bị gió thổi bay. Anh chăm chú nhìn cảng tàu mà bản thân chưa từng thấy xuyên qua những bông tuyết. Con tàu kia dường như cũng đang nhìn về phía con người.
Qua một lúc không nghe thấy Chúc Kinh Nho nói năng gì, thậm chí cũng không thấy bóng dáng đâu, Bách Thanh Lâm đi tới phía sau xe tải nhìn ngó hồi lâu nhưng vẫn trắng tay.
Mãi cho tới khi có âm thanh giòn tan do đập vào mảnh kim loại vang lên.
Bách Thanh Lâm ngửa lên nhìn. Chúc Kinh Nho đang đứng vẫy tay trên nóc xe tải, nhướng mày cười. Tuyết vẫn đang rơi. Chiếc đèn lâu năm không sửa tỏa ra thứ sáng yếu ớt, thế nhưng sao trời sáng bừng, ánh trăng cũng sáng.
Bóng dáng Chúc Kinh Nho hiện lên rõ nét trong mắt Bách Thanh Lâm, rực rỡ đến phát sáng.
"Anh từng ngủ trong xe tải bao giờ chưa?" Chúc Kinh Nho vươn tay: "Muốn thử không?"
Khuôn mặt không biểu cảm của Bách Thanh Lâm lấm tấm nước đọng từ tuyết rơi, thế nhưng hơi thở nơi mũi lại nóng ran, tựa như bị đốt cháy. Anh không nắm lấy tay Chúc Kinh Nho, tự dẫm lên khung kim loại của xe tải để đi lên.
Bách Thanh Lâm ngồi buông thõng hai chân ở mép, như cố ý giữ khoảng cách với Chúc Kinh Nho. Lưng anh hơi cúi, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con tàu đắm mục nát kia, nét mặt vẫn lạnh lùng, hờ hững.
Ngược lại Chúc Kinh Nho thì trực tiếp nằm ngang, không ngại bẩn, tư thế vô cùng biếng nhác. Y ngửa mặt, đón lấy nụ hôn của những bông tuyết rơi xuống từ trời sao, lời nói tan trong gió: "Em chưa từng dẫn ai tới đây."
Bách Thanh Lâm không đáp, cũng không nhìn y nhưng quả thực đang lắng nghe.
"Anh Bách, anh là người đầu tiên."
"... Đường đi mua hoa phải vượt qua núi tuyết, hoang mạc, ao hồ, sa mạc." Chúc Kinh Nho thẳng thắn kể, thoải mái như không có mục đích gì, giọng điệu vui vẻ đến nổi chính bản thân y cũng không thể tin nổi.
"Dường như dù là gì."
"Nhìn thấy chúng em đều nghĩ tới anh."
Bách Thanh Lâm vẫn im lặng.
Đối với đa số người, sự im lặng thường mang ngụ ý từ chối, thế nhưng Chúc Kinh Nho lại được voi đòi tiên, lặng lẽ thay đổi tư thế nằm, nhanh chóng không chút khách sao gối đầu lên đùi Bách Thanh Lâm. Trước khi nhắm mắt y còn đưa cổ cọ nhẹ, lẩm bẩm nốt lời còn lại.
"Cứ nghĩ tới anh là em lại thấy vui vẻ, em cũng không biết vì sao nữa. Em thật sự muốn tặng anh tất cả hoa trên thế gian này."
Giọng y rất nhỏ, tiếng lẩm bẩm càng lúc càng khẽ: "Anh Bách ơi... em buồn ngủ..."
Bách Thanh Lâm chưa từng gần gũi với ai như vậy. Anh gần như hóa đá, cơ thể cứng đờ, đôi con ngươi dao động đã bán đứng cảm xúc thật của chủ nhân nó. Anh cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào giữa đùi. Máu dồn lên trên khiến anh như muốn ngạt thở. Từng lỗ chân lông đều khao khát muốn chiếm lấy xúc cảm thuộc về da thịt này.
Đầu ngón tay anh bị bản thân nhéo tới đỏ ửng, gân xanh trên cổ lộ rõ, bất đắc dĩ ngửa đầu lên che giấu điều gì đó.
"Ngồi dậy..."
Người trên đùi đã hít thở nhịp nhàng.
"Chúc Kinh Nho..."
"..."
Bách Thanh Lâm không rõ đã bao lâu trôi qua. Thời gian trôi cùng nhiệt độ giảm dần đều dường như im hơi lặng tiếng.
Anh đờ người ở đó, trong lòng rối bời. Anh xác định Chúc Kinh Nho đã ngủ thiếp đi vì mệt. Vân Nam cách Nam Hải quá xa, gần nửa đất nước, lái xe về hẳn rất vất vả.
Mặc dù tất cả những chuyện xảy ra tối nay có lẽ vẫn là do y cố ý.
Nhưng có vì lý do gì thì anh cũng không thể vứt bỏ Chúc Kinh Nho ở đây.
Đêm khuya vắng lặng tại bến cảnh cũ, vài con hải âu thong dong bay tới, đôi cánh chao liệng. Tuyết rơi càng lúc càng dày. Cùng với hai người trên nóc xe tải, những bông hồng trong thùng xe cũng ướt đẫm.
Chắc là trời nổi gió.
Bách Thanh Lâm cúi đầu, chăm chú quan sát người trước mắt. Anh chậm rãi giơ tay phải lên, ngón tay hơi gập lại rồi thu về, lặp đi lặp lại ba lần. Cuối cùng anh lặng lẽ ngẩng đầu lên, không nhìn nữa, tiếp tục nhìn bờ biển xa xa.
Chỉ một động tác thoáng qua, đầu ngón tay chạm nhẹ lên nốt ruồi son ở khóe mắt Chúc Kinh Nho.
Chỉ đủ để lau đi vệt nước đọng lại do tuyết tan.
Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh. Sau khi trời sáng, ánh nắng lọt qua khe rèm cửa. Phòng ngủ của Chúc Kinh Nho rất ít đồ đạc, ở tủ đầu giường có đặt một quyển lịch, mỗi ngày đều được đánh dấu bằng bút dạ đỏ bắt đầu từ ngày gặp Bách Thanh Lâm. Bên cửa sổ lồi [1] có một pháo đài được dựng lên từ những chiếc cốc cà phê bằng giấy sạch sẽ, đậm chất nghệ thuật.
Chúc Kinh Nho bị ánh sáng làm chói mắt, nheo mắt lại theo phản xạ. Y xuống giường kéo mở rèm cửa, sau khi làm quen thì tiếp tục phóng mắt nhìn ra xa.
Bên kia cầu là khu nhà nơi Bách Thanh Lâm sinh sống, cách không xa, đi bộ mười phút... Về đêm qua, tặng hoa xong thì tới bến cảng, gối đầu lên đùi Bách Thanh Lâm ngủ, rất thoải mái, sau đó thì y chẳng có chút ấn tượng nào.
Chúc Kinh Nho cúi đầu thấy có điếu thuốc dài đã tắt trong thùng rác. Y ngẩn người trong chốc lát, hình như trước khi ngủ y có ngậm thuốc lá.
Vì Bách Thanh Lâm chỉ hút Trầm Hương Tô Yên nên Chúc Kinh Nho cũng hút theo, yêu ai yêu cả đường đi.
Hương thuốc lá nhẹ nhẹ ấy còn vương lại mùi thơm nguyên chất, khiến người ngửi cảm thấy yên tâm.
Lúc đánh răng rửa mặt, Chúc Kinh Nho đứng trước gương rồi trầm ngâm sờ lên mặt. Hai má y ửng đỏ như bị ai véo.
Từ nhỏ tới lớn y có một tật xấu, khi ngủ nếu đã ngậm thứ gì vào miệng thì sẽ không nhả ra.
.
Buổi chiều quán cà phê Bờ Nam khá vắng khách. Ba mặt cửa kính sát đất có dán decal trong suốt liên quan tới lễ Giáng Sinh. Lý Văn Tuyết buộc túm mái tóc xoăn sóng lớn, miễn cưỡng đảm nhiệm thay vài trò nhân viên pha chế. Nhạc Xuyên thì mặc tạp dề nhận đơn order với vẻ chán chường.
Thợ làm bánh vừa bước vào đã cảm nhận được không khí hờn giận: "Chủ quán đâu rồi ạ?"
Lý Văn Tuyết cầm hộp hạt cà phê lên: "Đi câu cá rồi."
Chúc Kinh Nho đến quán cà phê khá muộn, còn chưa kịp hỏi han chuyện gì.
Lý Văn Tuyết trêu chọc: "Hôm qua cuỗm chủ quán đi mất ầm ĩ như vậy, rốt cuộc có thành công không?"
Chúc Kinh Nho cười đáp: "Số điện thoại lại bị chặn, Wechat cũng bị xóa kết bạn rồi."
Nhạc Xuyên từ bếp sau đi ra, trông thấy Chúc Kinh Nho thì không bỏ được bản năng thấy người đẹp là lập tức sán lại: "Nào, anh cho em mượn điện thoại, gọi cho cậu ta, muốn gọi thế nào thì gọi."
"Vẫn nên thôi." Chúc Kinh Nho rất giỏi trong việc giữ chừng mực. Dạo gần đây y theo đuổi quá gắt gao, giờ cũng nên buông tay cho người ta còn thở. Theo đuổi một người và thả diều có cùng nguyên tắc. Cao cao thấp thấp, không xa không gần mới là cách để giành chiến thắng.
Người ngoài không thể đoán được suy nghĩ của Chúc Kinh Nho. Y vừa dứt lời, Lý Văn Tuyết cho rằng Chúc Kinh Nho đã bỏ cuộc.
"Đừng thôi mà. Hay là thử lại lần nữa? Để anh chỉ em vài chiêu." Nhạc Xuyên tỏ vẻ tinh quái.
Chúc Kinh Nho trầm ngâm mân mê đầu ngón tay. Y hỏi Nhạc Xuyên xem có thể nói chuyện riêng được không.
Lúc tiễn Nhạc Xuyên về, Chúc Kinh Nho hỏi: "Anh thích hoa màu gì?"
"Nhất định là màu champagne."
"Những người còn lại trong quán thì sao?"
Nhạc Xuyên đang thắc mắc không biết Chúc Kinh Nho định làm gì, mười phút sau hắn cuối cùng đã hiểu như thế nào mới là biết chơi.
Chiếc xe tải lại một lần nữa rầm rộ đỗ lại trước cửa quán cà phê. Một số ít hoa hồng được cắt tỉa rồi cắm vào bình. Đáng sợ nhất là "cây hoa hồng" được tạo thành từ một đống lớn hoa hồng chất chồng lên nhau rồi cố định lại, nhân danh đón Giáng Sinh mà được quấn đèn màu nhấp nháy. Khoảnh khắc bật công tắc, ánh đèn vàng ấm áp và những bông hồng bổ trợ cho nhau, cực kỳ rực rỡ và chấn động.
Nó được đặt trước cửa quán cà phê, hấp dẫn một nhóm khách hàng. Nhạc Xuyên lập tức đặt bình cắm hoa hồng lên từng chiếc bàn trong quán. Sau khi hoàn thành, hắn phấn khích gọi điện cho Bách Thanh Lâm.
Bị cúp mày. Được lắm, gọi thêm lần nữa.
.
Khi cuộc gọi được kết nối, Bách Thanh Lâm đang câu cá bên bờ hồ. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve cần câu, mắt nhìn chằm chằm mặt nước không rời.
Ông lão lớn tuổi bên cạnh nhắc nhở: "Cắn câu rồi, mau mau, thu dây đi."
Bách Thanh Lâm từ tốn kéo lên, câu được một con cá diếc khá nặng.
Ông lão nói nhiều thêm: "Bây giờ có ít người trẻ tuổi thích câu cá giống cậu lắm."
"Tùy người."
"Tất nhiên là tùy người rồi. Không kiên nhẫn thì sao câu cá được. Từ thả mồi tới kéo cần, người còn phải nhẫn nại hơn cá."
Bách Thanh Lâm gật đầu lịch sự. Y cởi găng tay da rồi từ chối cuộc gọi của Nhạc Xuyên, thế nhưng đầu bên kia vẫn kiên trì gọi lại. Nghĩ có khả năng quán có chuyện gì cần gấp, Bách Thanh Lâm bèn đứng dậy, cúi đầu ngậm lấy điếu thuốc mảnh, bật lửa khẽ vang tiếng, rồi đứng nghe điện thoại bên cạnh gốc cây.
"Lão Bách, tôi nhận hoa Chúc Kinh Nho tặng thay ông rồi."
"Trả lại đi."
"Không trả được, cắm hết rồi." Nhạc Xuyên nói.
"..."
Bách Thanh Lâm cúp máy, đưa tay day day sống mũi. Tàn thuốc rơi lả tả, tay anh dần siết chặt. Năm phút sau điện thoại rung, anh xem theo phản xạ, tưởng là tin nhắn của Chúc Kinh Nho.
Nhạc Xuyên: [ Tôi phát hiện em ấy đeo khăn quàng của ông, còn trên ban công của ông có phơi áo khác của em ấy. ]
Mười giây sau, Bách Thanh Lâm chặn cả Nhạc Xuyên.
.
Câu cá trong yên tĩnh hai tiếng đồng hồ, hồ nước không quá đông người, Bách Thanh Lâm cúi đầu nhìn đường vân trên găng tay da, dần mất tập trung.
Rạng sáng, anh gọi điện thoại hỏi địa chỉ nhà của Chúc Kinh Nho, rồi cách một lớp quần áo bế ngang người kia đi trong đêm tuyết, rời khỏi bến cảng với con tàu đắm.
Tay Bách Thanh Lâm ôm rất chặt. Hội chứng khao khát da thịt dần lắng xuống, như lữ khách lạc đường trong sa mạc phát hiện ốc đảo, không nhịn được uống nước để giải cơn khát.
Trước khi rời khỏi nhà Chúc Kinh Nho, Bách Thanh Lâm rửa tay ở ban công. Dòng nước lạnh buốt trên mặt nhỏ giọt, chảy dọc theo đường xương hốc mắt sâu hoắm. Tiếng thở nặng nề quá dồn dập.
Giây tiếp theo, có tiếng vật nặng rơi xuống đất vọng lại từ phòng Chúc Kinh Nho.
Bách Thanh Lâm vội vàng chạy tới. Nước thấm ướt một chút ở cổ áo sơ mi anh. Ánh đèn rất sáng.
Chúc Kinh Nho đã cởi bỏ bộ quần áo ẩm. Chiếc quần rơi vất vưởng trên sàn nhà lát gạch. Hệ thống sưởi khiến trong phòng rất nóng. Y nằm trên giường, nửa thân trên cởi trần không chút cảnh giác, hoàn toàn để lộ sợi dây đỏ ở eo, dài mảnh, mềm mại, được dệt một cách tinh xảo, có đoạn hơi lõm vào hõm eo.
Chúc Kinh Nho có lẽ giơ tay lên trong cơn mơ màng, ngủ không yên giấc. Y hơi mở mắt, không ngừng cố gắng dùng bật lửa để châm thuốc cho bản thân. Cánh môi ngậm đầu thuốc mở hé, mấu môi[1] đỏ mọng ra sức bặm lại, đáng tiếc là không có sức, tay lại buông thõng xuống.
...
Phải mất nhiều lần mới châm được điếu thuốc, thuốc lá lập tức hóa thành khói trắng bị hít vào. Tiếng thở và tiếng nuốt nước bọt nhớp nháp, ga trải giường trắng tinh cũng có nhiều vết, hai chân đạp loạn, cuộn người vào chăn rồi tiếp tục ngủ.
Bách Thanh Lâm sau khi chứng kiến tất cả thì xoay người rời đi. Khi xuống tầng, yết hầu anh chuyển động. Anh cảm thấy đầu ngón tay vẫn còn vương chút hơi nóng ẩm ướt đó.
Khoảnh khắc bị ngậm lấy, lòng bàn tay dường như cũng ướt.
Chú thích:
[1] Cửa sổ lồi: phần không gian nhô ra, lồi ra khỏi các tường chính của căn nhà hay căn hộ chung cư. Cửa sổ lồi thường được tạo thành từ ba phần của các cửa sổ, tách biệt ra khỏi không gian chính của căn nhà.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com