8
Bách Thanh Lâm đến từ trong màn tuyết mờ ảo, áo khoác đen phối cùng kính không gọng, dáng người cao ráo, phong thái khiến người khác không dám lại gần. Vì để lôi Nhạc Xuyên đi, anh còn cố tình đeo găng tay da.
Chúc Kinh Nho trông thấy anh đầu tiên. Khu vườn nhỏ trước cửa quán bar có cửa sổ trần bằng kính, tuyết rơi rất có không khí.
Chúc Kinh Nho ngồi ở sofa, trên bắp chân có một "phụ kiện hình người". Trước đó Hoàng Sâm đã mặc áo khoác giúp Nhạc Xuyên, khăn quàng che nửa mặt hắn, tư thế vượt qua giới hạn của loài người.
Nhạc Xuyên nửa quỳ nửa nằm bám dính Chúc Kinh Nho không buông, mãi tới khi Bách Thanh Lâm dừng bước.
"Không ai có thể chia cắt chúng ta..." Bách Thanh Lâm nghe rõ mồn một câu lẩm bẩm này của Nhạc Xuyên.
Chúc Kinh Nho gọi: "Anh Bách."
"Ừ." Bách Thanh Lâm từ trên cao nhìn xuống Nhạc Xuyên, đôi con ngươi đen kịt như mặt giếng không gợn sóng. Anh chẳng dành chút sự chú ý nào cho Chúc Kinh Nho, trực tiếp cúi người nắm lấy gáy Nhạc Xuyên, lực tay vô cùng mạnh, nhanh chóng nhấc nửa người hắn dậy.
Chúc Kinh Nho nhìn thấy tuyết dần tan trên đỉnh đầu Bách Thanh Lâm, vệt nước đọng lại trên sống mũi anh, khuôn mặt cũng thật đẹp. Vẫn là mùi hương quen thuộc đó, mùi thuốc lá hòa cùng hương thơm thoang thoảng, hình như anh vừa hút xong một điếu rồi mới đến.
Nhạc Xuyên tuy đã khá xỉn nhưng bản năng sinh tồn vẫn còn. Hắn cảm thấy như sắp bị ai đó bóp chết, kẻ này vung gậy đánh "uyên ương" đến mức chỉ muốn hắn chết. Nỗi buồn bỗng trào dâng, hắn buông thõng tay gào khóc.
"Anh đánh tôi đi, đừng đánh tình đầu của tôi... Trông em ấy tay trói gà không chặt..."
Nhạc Xuyên quàng khăn che nửa mặt chỉ tay về phía Chúc Kinh Nho, muốn cố gắng tự mình đứng dậy, tiếc là vừa dứt lời đã bị bịt miệng.
Bách Thanh Lâm siết chặt hai đầu khăn, trên mặt không một biểu cảm, có vẻ khá bình thản nhưng ra tay lại rất tàn nhẫn. Anh dùng khăn quàng buộc chặt miệng Nhạc Xuyên lại, đảm bảo hắn vẫn có thể thở.
Chúc Kinh Nho ở bên cạnh chứng kiến cảnh này thì như phát hiện ra châu lục mới, đầu ngón tay mân mê ghế sofa. Y trông thấy Bách Thanh Lâm vô tình để lộ ra một mặt khác, bản năng xâm lược vốn có của sinh vật giống đực như thể trỗi dậy trong anh, tạo nên sự tương phản với khuôn mặt lạnh lùng.
Chúc Kinh Nho không dám nghĩ sâu thêm, vì Bách Thanh Lâm dường như cảm nhận được điều gì đó. Anh quét đôi mắt sâu hun hút về phía y, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, khiến người ta khó lòng chống đỡ nổi, thế nhưng ngoài miệng vẫn là mấy câu xã giao không mặn không nhạt.
"Xin lỗi, làm phiền cậu rồi."
"Không sao." Chân Chúc Kinh Nho tê rần, không đứng dậy nổi: "Anh Nhạc rất thú vị."
Bách Thanh Lâm nói: "Nghiện rượu không thú vị."
Chúc Kinh Nho trước đó cũng uống không ít, lúc này chỉ có thể thành thật giả bộ ngoan ngoãn.
Bách Thanh Lâm kéo Nhạc Xuyên say khướt chuẩn bị rời đi, chợt nhớ ra chuyện gì đó nên quay đầu lại, nhìn xuống Chúc Kinh Nho đang ngồi trên sofa. Khoảng cách giữa hai người khá gần: "Ốm thì uống ít thôi."
Chúc Kinh Nho bị mấy chữ này nện cho hoa mắt chóng mặt. Y không dám thở mạnh, đầu óc say xỉn đến vô dụng, không khí dường như cũng nóng lên, thất thần trong thoáng chốc. Đến khi y ngước lên thì Bách Thanh Lâm đã kéo áo Nhạc Xuyên quay người rời đi.
Người ta đã sắp đi khỏi vườn hoa, Chúc Kinh Nho chẳng có lý do gì để tiếp tục ngại ngùng, bốc đồng thì cứ bốc đồng đi.
"Anh Bách."
Sau khi gọi người kia dừng lại, Chúc Kinh Nho thuận tay ngắt một bông hồng màu hồng phấn trong vườn. Lúc nhét vào túi áo khoác của Bách Thanh Lâm, vài chiếc gai đâm vào bụng ngón tay của y.
Chúc Kinh Nho không để ý, híp mắt cười, trực tiếp hỏi: "Khi nào anh mới thả em khỏi danh sách bị chặn?"
Bách Thanh Lâm đã quen với việc Chúc Kinh Nho vòng vo đặt bẫy, lần này y đột nhiên thẳng thừng như vậy, một cú bóng thẳng khiến anh á khẩu.
"Anh Nhạc cũng đã kết bạn với em rồi." Chúc Kinh Nho tiếp tục nói, giọng điệu không nghiêm túc, dường như đang đang ám chỉ điều gì đó: "Trước tiên không nói chuyện tình cảm, nói chuyện bạn bè thôi có được không?"
Bách Thanh Lâm lên tiếng từ chối rất dứt khoát: "Tôi không thiếu bạn."
"Em thiếu." Chúc Kinh Nho áp sát lại gần anh, nhẹ nhàng đưa tay chỉ để vuốt ve cánh hoa hồng trong túi áo của Bách Thanh Lâm: "Rất thiếu."
Lúc Bách Thanh Lâm quay đi, Chúc Kinh Nho mới nghe thấy câu trả lời: "Đã biết."
.
Bốn giờ sáng Nhạc Xuyên tỉnh dậy. Vừa mở mắt là hắn nhìn thấy trần nhà, trong phòng ấm áp. Đã tới Nam Hải, chắc là nhà lão Bách.
Đầu hắn đau như búa bổ, chưa hoàn toàn tỉnh táo. Bỗng, trong bóng tối có thứ gì đó chuyển động, một giọng nói trầm khàn vang lên: "Tỉnh rồi?"
Nhạc Xuyên toát mồ hôi lạnh, lồm cồm bò dậy: "Ai..."
Trong căn phòng tối đen có thể ngửi thấy mùi thuốc lá. Bách Thanh Lâm bật bật lửa rồi hờ hững hút điếu thuốc tiếp theo. Anh ngồi trên ghế bên cạnh giường, sống lưng thẳng tắp.
"Địt, ông làm tôi sợ chết..."
Nhạc Xuyên vừa định nói thêm thì Bách Thanh Lâm đã ngắt lời: "Tránh xa cậu ấy ra."
"Tránh xa ai cơ?"
"Chúc Kinh Nho." Bách Thanh Nhu đứng dậy, gõ tàn thuốc vào chiếc gạt tàn thủy tinh bên tay phải, sau đó đóng cửa, như thể chưa từng đến đây.
Não Nhạc Xuyên đông cứng lẩm bẩm: "Lão Bách canh cả đêm đợi mình tỉnh lại, hoàn toàn không quan tâm người anh em này sống chết thế nào, chỉ để cảnh cáo kêu mình tránh xa tình đầu thứ mười."
"..."
Nhạc Xuyên nhắm mắt lại: "Mơ rồi, nhất định là mơ rồi."
Note: Không danh không phận mà thích quản quá ha ông chủ Bách!
Chương 21 <<
Rạng sáng, Chúc Kinh Nho khoác áo lên người chuẩn bị lái xe về ngủ, chưa đi được bao lâu thì đã bị Đường Trầm gọi quay lại. Hai người ngồi quanh chiếc bàn trong vườn hoa. Tuyết không biết đã ngừng rơi từ lúc nào. Đêm khuya gió lớn, cửa kính đã đóng nên cũng ấm áp.
Chúc Kinh Nho tựa lưng ra sau như không có xương, dáng ngồi vẫn ngang ngược như cũ, tay phải buông thõng trên tay vịn.
"Đã chạm tay chưa?"
"Chưa."
"Ôm, ít nhất cũng phải ôm rồi chứ."
"Chưa."
Đường Trầm thốt lên vài câu chửi thề: "Với tính cách xấu xa của mày thì chắc chắn đã cưỡng hôn người ta rồi."
Chúc Kinh Nho bật cười: "Sao có thể càn rỡ như vậy được."
"Mày không càn rỡ thì còn ai càn rỡ? Còn nhớ năm đó mày come-out, để chứng minh cho bố về xu hướng tính dục của bản thân, mày đã dẫn ông ấy tới nước gì đó xem đàn ông biểu diễn thoát y ba ngày ba đêm, video đó tao còn lưu đấy."
Chúc Kinh Nho nhìn Đường Trầm cười mà không nói.
Đường Trầm vội bảo: "Nghe tao nói này. Dưa ép chín không ngọt, có điều mày ép thì chắc chắn sẽ ngọt."
Chúc Kinh Nho cầm điện thoại chụp đại một tấm hình, phía sau là những đóa hoa nở rộ, người chỉ lộ nửa khuôn mặt, bầu không khí mơ màng, ánh sáng cũng không tệ, đã đủ rồi.
Sau khi gửi ảnh đi không xuất hiện dấu chấm than đỏ.
Chúc Kinh Nho lập tức như được vuốt lông từ xa. Thành công thoát khỏi danh sách bị chặn, y vui vẻ gửi thêm một tin nhắn: [ Không thể uống miễn phí cốc trà gừng đó, một đóa hồng chưa đủ đền đáp. Anh Bách, ngày khác tới chỗ em uống trà được không? ]
Đường Trầm lén nhìn nội dung trên màn hình. Giỏi lắm, toàn màu xanh lá: "Anh ta chưa từng một lần trả lời tin nhắn mày gửi, điều này chứng minh một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Chứng minh ông chủ Bách biết mày khó đối phó, cố tình nhắm vào mày."
"..."
Lúc này, chuông báo tin nhắn đến trên điện thoại Chúc Kinh Nho vang lên inh tai.
Tảng băng lớn: [ Không cần. ]
Chúc Kinh Nho đứng dậy choàng áo khoác lên người, mỉm cười rạng rỡ. Rõ ràng bị từ chối nhưng dáng đi của y vẫn rất phòng khoáng, phất tay không thèm quay đầu lại, còn huênh hoang hơn cả con công xòe đuôi.
Đường Trầm nghẹn lời. Được rồi, nhắm vào cái gì chứ, không ai có thể chống lại sự lừa gạt của chim công xòe đuôi.
.
Bách Thanh Lâm mất ngủ nghiêm trọng, sau khi trở về phòng ngủ phát hiện cơn nghiện thuốc lại bắt đầu trỗi dậy. Nguyên nhân khiến anh mất kiểm soát đều do một người.
Anh đứng đó hơi cúi đầu, lưng hơi khom, đổ gạt tàn rồi để nước lạnh hòa với nước khử trùng rửa sạch, đặt vào tủ chuyên dụng hong khô. Sau đó anh dùng nước rửa tay rửa tay bảy tám lần, dường như đang dựa vào dòng nước chảy liên tục để xoa dịu sự trống rỗng.
Làm xong tất cả, Bách Thanh Lâm đi dội nước lạnh. Máu không còn sôi sục nhưng dây thần kinh căng cứng lại âm ỉ đau nhức. Anh nằm đó, vẫn không ngủ được, nhắm mắt vô thức dùng đầu ngón tay kéo nhăn ga giường. Nắm chặt rồi buông lỏng, không ngừng muốn dằn xuống sự bức bối đang trỗi dậy trong lòng.
Thế nhưng càng cố dằn xuống thì lại càng dữ dội. Khao khát bị kìm nén bao lâu này bật ngược trở lại, càng lúc càng ảnh hưởng đến tâm trạng của Bách Thanh Lâm. Anh không hay nóng nảy, nhưng lúc này đây lồng ngực lại nóng rực, nóng đến thiêu đốt tim gan.
Điện thoại rung lên, Bách Thanh Lâm như trút giận mà nhấn mở bức ảnh kẻ chủ mưu gửi tới. Người trong ảnh mỉm cười với đôi mắt cong cong, lộ nét dịu dàng quyến luyến vô cùng, nốt ruồi đỏ nơi cuối đuôi mắt đến là đa tình.
Bách Thanh Lâm cảm thấy cổ họng như nghẹn lại, càng bức bối một cách dị thường. Ban đầu anh bỏ Chúc Kinh Nho khỏi danh sách chặn là vì muốn nói rõ ràng, thế nhưng giờ đây lại giống như nhượng bộ, ngầm cho phép có sự được một tấc lại muốn tiến một thước này.
Mười phút trôi qua, anh ngồi dậy để điện thoại lên tủ đầu giường, song bên kia lại dứt khoát gọi video tới.
Càng ngày càng to gan.
Bách Thanh Lâm nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, cuối cùng vẫn nhấc máy trước khi hệ thống tự động ngắt cuộc gọi, nói rõ càng sớm càng tốt.
.
Chúc Kinh Nho cũng là lần đầu tiên quấy rầy giấc ngủ của người khác vào lúc nửa đêm, thậm chí còn trực tiếp gọi video. Có lẽ lúc uống rượu với Nhạc Xuyên y đã say, hoặc có lẽ bị kích thích.
Vốn không nghĩ người kia sẽ nhấc máy, thế nhưng cuộc gọi lại kết nối.
Bên kia tắt đèn tối om, chỉ lờ mờ nhìn thấy đường cằm của người đàn ông.
Chúc Kinh Nho kinh ngạc lên tiếng trước, đùa giỡn: "Đông Ngâm bảo anh Bách là người cổ hủ, ngủ đúng giờ đúng giấc, điện thoại cũng không biết dùng. Giờ xem ra cô ấy đã lừa tôi rồi."
Giọng Bách Thanh Lâm vốn trầm khàn, thông qua điện thoại lại biến đổi, trong đêm khuya tựa như lời thì thầm âu yếm kề bên tai người tình: "Không thích dùng, không phải không biết dùng."
Tai Chúc Kinh Nho ửng đỏ, chuyển chủ đề hỏi: "Anh Nhạc đã đỡ hơn chưa?"
"Cậu ta rất khỏe."
"Vậy giờ có thể nói chuyện giữa em và anh rồi." Sự án binh bất động trước đó của Chúc Kinh Nho trước cám dỗ của đêm khuya, nơi hơi rượu và hương thuốc lá va vào nhau, đã bỏ giáp tháo chạy. Tất cả đều trở nên trần trụi.
"Nói."
"Anh định tiếp tục từ chối em, sau đó có gặp cũng coi như không thấy, không quen sao?"
"..."
"Anh ghét em sao?"
"..."
"Anh Bách có phải không muốn trả lời em?" Giọng Chúc Kinh Nho rõ ràng không hề có chút thất vọng nào.
Yết hầu của Bách Thanh Lâm khẽ chuyển động, hờ hững "Ừ" một tiếng.
"Vậy khi nào anh mới để ý tới em?" Chúc Kinh Nho mãi mãi không tuân theo quy tắc thông thường, câu hỏi khiến người ta không thể nào đỡ chiêu.
Bách Thanh Lâm không thích bị dắt mũi, bình tĩnh hỏi ngược lại: "Bạn bè sẽ tặng hoa hồng?"
"Anh thích thì em sẽ tặng."
"Tôi không hứng thú với hoa."
"Anh Bách... Chúng ta quen nhau không tính là lâu nhưng cũng không tính là ngắn. Mấy tháng nay em không dám quá đà. Sống hơn ba mươi năm, hiếm khi em lại thấp thỏm như một nhóc choai thế này. Em rất muốn tiến tới từ từ, muốn làm quen anh hẳn hoi." Chúc Kinh Nho chớp mắt, tiếp tục nói: "Có được không?"
Bách Thanh Lâm hơi muốn hút thuốc: "Đừng lãng phí thời gian với tôi."
Vừa dứt lời, giây tiếp theo màn hình bên phía Chúc Kinh Nho đảo lộn, có vẻ như điện thoại rơi xuống đất.
Rất nhanh, nửa thân trên cởi trần của người kia xuất hiện. Núm vú màu hồng phấn, đầu ti hơi nhô lên, cơ ngực mỏng nhưng đẹp đẽ, trên eo còn thắt một sợi dây đỏ lỏng lẻo, mắc lại chỗ hông... Đường nét vùng kín chỗ bụng dưới lộ rõ. Hình xăm đỏ sẫm quấn quanh cổ tay càng tăng thêm sự gợi cảm. Cách màn hình rất gần, nhặt lên cũng chỉ trong vài giây.
Bách Thanh Lâm rời mắt theo phản xạ có điều kiện. Đầu ngón tay anh miết mạnh lưng điện thoại, giọng nói càng trở nên trầm khàn: "Quần áo đâu?"
"Ngủ sao phải mặc?"
Chúc Kinh Nho vừa trả lời xong, cuộc gọi video lập tức bị ngắt.
Chúc Kinh Nho nhìn dòng tên "Tảng bảng lớn" mà bật cười thành tiếng. Y bất đắc dĩ nhủ thầm: "Lần này thật sự là không cố ý mà."
Chương 22 <<
Thành công bị chặn một lần rồi lại thành công được thêm bạn lại một lần nữa, Chúc Kinh Nho mang tâm trạng vui vẻ ngủ một giấc ngon lành. Hôm sau, y bị cuộc điện thoại chẳng mấy khi của mẹ đánh thức. Chúc Kinh Nho quen sống tự do, lang thang trời Nam đất Bắc, bố mẹ biết không quản nổi y nên thỉnh thoảng hỏi thăm cũng chỉ xoay quanh chuyện báo bình an.
"Con đã đeo sợi dây đỏ chưa?" Bà Vương đi thẳng vào vấn đề: "Bố con kêu đeo thứ này có thể bảo toàn tính mạng. Con nhớ đừng bao giờ tháo ra, tắm cũng phải đeo."
"Con đeo rồi, mẹ yên tâm."
"Đang ngủ à?"
"Dạ."
"Đừng ngủ nướng nữa, mau dậy đi. Cái cuốn sổ mẹ kêu con viết mấy năm trước, cái theo đuổi nam thần ấy, con làm thêm cuốn nữa về theo đuổi nữ thần đi." Bà Vương nói: "Dạo này có quá nhiều thanh niên trẻ nhờ mẹ mai mối, một cái miệng của mẹ làm sao nói hết được, chỉ có thể để họ tự giác ngộ."
Chúc Kinh Nho ậm ừ: "Cũng na ná nhau cả mà."
"Khác nhiều lắm, tâm tư nữ giới và nam giới sao giống nhau được." Giọng bà Vương càng lúc càng lớn: "Con biết theo đuổi nam thần, không biết theo đuổi nữ thần à?"
Chúc Kinh Nho nhắm mắt giả chết: "..."
Mẹ y cũng trầm ngâm. Từ sau khi làm mối cho hai cặp đồng tính thì bà có chút nhạy cảm, tuổi đã lớn mà nhìn ai cũng thấy giống gay. Bà do dự một lúc rồi hỏi: "Bố con bảo đầu óc với phía dưới của con đều có vấn đề. Con trai à, nói thật cho mẹ biết con còn được hay không, còn chữa được không?"
Chúc Kinh Nho nhanh chóng chuyển chủ đề: "Mẹ ơi, sợi dây đỏ kia có thể để người khác chạm vào không?"
"Không tháo ra là được, muốn chạm sao thì cứ chạm..." Bà Vương chợt nhận ra điều gì đó: "Đợi đã, con muốn cho ai chạm vào eo?"
Chúc Kinh Nho canh đúng thời điểm để cúp máy, vùi mặt vào gối, lật người lại.
Mơ thấy "Tảng băng lớn", đúng là một giấc mơ đẹp.
.
Bên quán cà phê lúc này đang khá nhộn nhịp. Bách Thanh Lâm đứng cạnh máy chờ dung dịch được chiết xuất. Nhạc Xuyên tiếp nhận công việc nhận đơn order, giận dữ nói: "Sao ông mặc cái tạp dề này thì trông như nghệ sĩ còn tôi mặc lại giống nhân viên rửa chén vậy?"
Lý Văn Tuyết an ủi hắn ta: "Tỷ lệ cơ thể bốn sáu và năm năm vẫn có sự khác biệt mà. Thầy Nhạc đừng nản lòng, uống nhiều cà phê biết đâu chân lại dài ra."
"Thôi, kiếp này sợ không được nữa. Đêm qua tôi gặp được tình đầu thứ mười, đó mới thật sự là chân dài, eo còn nhỏ nữa. Gương mặt đó, phong thái đó, tôi khi ấy dù không uống rượu cũng say bí tỉ."
"Lúc tôi với Lão Bách tới Nam Hải mới người thứ bảy mà."
Nhạc Xuyên xua tay, nói khoác không thấy ngượng mồm: "Hảo hán không nhắc chuyện quá khứ. Lần này tôi nghiêm túc, thậm chí đã nghĩ tới việc sẽ tổ chức đám cưới ở đâu rồi. Lúc đó mời mọi người tới ăn mừng, người đẹp Lý ngồi bàn đầu nhé."
Bách Thanh Lâm thả cốc vào bồn rửa kêu "choang".
Nhạc Xuyên quay lại nhìn Bách Thanh Lâm, kết quả bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo, nụ cười đắc ý dần biến mất. Hắn chọn cách ra sức lau bàn: "Ôi, nhìn này. Cái bàn này lau sáng choang, đặt thêm con mèo chiêu tài, đảm bảo tài lộc dồi dào, tiền vào mỗi ngày."
Lý Văn Tuyết cười hỏi: "Sao thế, chủ quán cũng quen tình đầu của ông à?"
"Chính là ông chủ quán bar bên kia đường, Chúc Kinh Nho."
"..."
Nhạc Xuyên bối rối: "Sao mọi người lại nhìn tôi như vậy?"
Lý Văn Tuyết rất thành thật: "Ông chắc chắn không có cửa đâu. Thầy Nhạc hãy nén bi thương, người tiếp theo sẽ tốt hơn."
Khi Chúc Kinh Nho bước vào quán thì nghe được câu này. Y giả vờ như không nghe rõ, chào hỏi rồi bắt đầu gọi món.
"Em muốn vẽ hình không?" Nhạc Xuyên vội xum xoe: "Họa tiết tùy chọn."
Chúc Kinh Nho nhìn về phía Bách Thanh Lâm: "Có được không?"
Bách Thanh Lâm thậm chí còn không ngước lên, phớt lờ sự tồn tại của Chúc Kinh Nho. Khoảng cách giữa họ rất lớn, ranh giới rõ ràng.
Nhạc Xuyên: "Tất nhiên là được rồi, em muốn gì cũng được."
Chúc Kinh Nho bật cười: "Vậy làm phiền anh rồi."
Cà phê được rót vào tách sứ tinh xảo, Nhạc Xuyên nóng lòng muốn thử: "Lão Bách, mau dạy tôi vẽ latte đi."
Bách Thanh Lâm lấy khăn giấy dùng một lần lau khô tay, đầu ngón tay chạm vành cốc còn ấm: "Không dạy được."
"Tại sao?"
Đường cơ trên bắp tay Bách Thanh Lâm hiện rõ nét. Anh kiểm soát hướng di chuyển một cách vững vàng. Rất nhanh, một đóa hồng trắng hé nở hiện ra vô cùng sống động. Anh ngước lên, hỏi: "Cậu làm được không?"
Nhạc Xuyên: "Không được."
Bách Thanh Lâm "ừ" một tiếng, kêu Đông Ngâm bê đi.
Chương 23 <<
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com