Author: Thuỷ Thanh ThiểnNguồn dịch: DĐLQĐThể loại: Cổ đại, Trùng sinh, SủngTướng môn đích nữ. Hoàng hậu Kỳ nguyệt Quốc. Người đời ai cũng ước ao thân thế cùng địa vị của nàng, nàng cũng ngây ngốc cho mình là nữ tử hạnh phúc nhất.Chỉ là, khi trượng phu dịu dàng đem độc dược rót vào miệng nàng, lúc đó nàng mới biết, thì ra, sự sủng ái của trượng phu là giả, sự cưng chiều của phụ thân là giả, sự thương yêu của nhị tỷ cũng là giả.Trùng sinh vào một buổi sáng sớm, trở lại bảy năm trước, nàng bày kế, tạm thời rời khỏi Tướng phủ. Sau khi nắm trong tay Ma Cung, nàng trở lại Tướng phủ, để xem nàng trả lại cho bọn họ gấp trăm lần những gì mà nàng đã từng chịu đựng như thế nào!Cuộc sống của nàng bắt đầu trải qua nhiều sóng gió, thử thách tính kiên trì và khả năng chịu đựng. Mượn hình ảnh về người phụ nữ trọn niềm tin vào tình yêu mà vượt lên mọi sự khổ sai, gian nan, tác giả đã thành công trong việc truyền tải những mặt khác, gai góc hơn về tình yêu.…
Thể loại : cổ đại, hài hước , sắc, HE.Tình trạng : HoànCảnh báo: Không nên ăn uống tắm gội khi đọc truyện này, nên chuẩn bị bông băng khăn giấy để bảo vệ màn hình!!!!Văn án:Truyện xoay quanh về mọi sự việc diễn ra trong Mộ Dung phủ, và đặc biệt là chuyện cưới xin.Quá bất ngờ khi ngay lúc bị từ hôn bỗng có một vị giáo chủ ma giáo nhảy ra đòi cầu hôn.Mộ Dung Vân Thư: "Thực xin lỗi, con gái của Mộ Dung phủ không gả ra ngoài."Ma giáo hộ pháp: "Vậy ngài ấy gả cho tiểu thư được không?""... Quý giáo giáo chủ có vấn đề sao? Đứt tay hay cụt chân?"Đặc biệt món quà hồi môn của hắn phải làm cho ai cũng ngỡ ngàn. Đó là tám trăm nam tử hồng y cầm đao kiếm phủ chùy các loại binh khí trong tay, xếp thành hàng nghiêm chỉnh."Các ngươi là...""Của hồi môn.""... Của hồi môn này không khỏi cũng quá... Kỳ quái một chút.""Giáo chủ nói, ma giáo ta thành thân, không thể tùy tiện, nhất định phải mười dặm hồng trang."Mười dặm hồng trang là giải thích như thế này sao? Mộ Dung Vân Thư dở khóc dở cười, trầm ngâm thật lớn một hồi mới nói, "Kỳ thật ta càng muốn thực kim bạc trắng hơn."...…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…