Văn án:Tô Vãn là một người chuyên phá hư vị diện, cô lấy thân phận "Bạn gái cũ pháo hôi" xuyên qua các thời không khác nhau, chấp nhất với ý định làm thế nào để giết chết nam, nữ chính.___Quả nhiên Tình Yêu, Chân Ái đều là mây trôi.Xuyên nhanh, 1 vs 1Nữ chính đen tối, nam chính tâm ngoan thủ lạc. Bọn họ chính là tổ hợp 2 người tàn nhẫn, độc ác nhất trong truyền thuyết.Không có tàn nhẫn nhất, chỉ có tàn nhẫn hơn... ~~~~* Tác giả: Muội Chỉ Ái Cật Nhục* Editor (nghiệp dư) : Mítt* Bookcover by Kỳ Vân* Nguồn cv: wikidichMình bắt đầu từ TG3 thôi.. Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả..Link Quyển 1: https://my.w.tt/5hBd19t8mV…
"Cuộc đời này có nỗi đau nào mà tôi chưa từng nếm trải. Nhưng chỉ mỗi em là giới hạn duy nhất khiến tôi phải trở nên cùng cực thế này."Writter: manchi_Tổng tài tôi đây không để em trốn thoát => Ma limiteCongrats 200followersChiếc fic này đánh dấu cột mốc 200fls của tớ và mang tớ đến được như hiện nay.…
🐱Tên truyện: Dạy dỗ ba ba phản diện làm người🐶Tác giả: Công Tử Văn Tranh🐵Edit + Beta: Sharonnn2010🐷Thể loại: Ngôn tình, Đô thị, Xuyên sách, Thanh mai trúc mã, Vườn trường, Ngọt sủng, Hào môn thế gia🐹Số chương: 78 chương + 35 ngoại truyện🐸Tình trạng: Hoàn edit*****Văn án:Tỉnh dậy phát hiện mình biến thành em bé...Có lẽ nào??!!!!Hoắc Tiểu Tiểu cảm thấy không thể tin tưởng đượcTheo như phán đoán, bây giờ cô chính là nữ phụ phản diện trong tiểu thuyết, mà nữ phụ này còn kiêu căng, ngạo mạn, tùy hứng làm bậy.Mà ba của cô - Hoắc Tùy Thành lại còn là một người ác độc không kém gì, một tay che trời, làm đủ việc ác, thật sự là một tên trùm phản diện điển hình.Hai cha con đều là vai ác, mà vai ác không chết thì giữ lại để ăn tết à???Thế cho nên, kết cục là cả hai đều thân bại danh liệt, hạ tràng thê lương.Lòng người cực kỳ sung sướng.Mà bây giờ Hoắc Tiểu Tiểu chỉ biết cái gì làm cái gì không được làm, là bé con ăn cơm ngoan hạng nhất.Vì cái mạng nhỏ của mình và ba ba phản diện trong tương lai, bé ngoan cố gắng uốn nắn tam quan của nhân vật phản diện, nhưng từ trong khe cửa nghe được một câu: "... Giết, ném xuống biển.""... Thật xin lỗi, quấy rầy."Hoắc Tiểu Tiểu dùng cả tay chân chạy trối chết.***Mọi người đều biết, Hoắc Tùy Thành là người âm trầm bất định, lãnh khốc vô tình, không ai dám ở trên đầu hắn làm mưa làm gió.Cho đến có một ngày...Một cô bé phấn điêu ngọc trác, cưỡi ở trên đầu của hắn mang buộc tóc Hello Kitty...…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Converter: Củ Lạc Editor: Camtusori Thể loại: Xuyên không, cung đình hầu tước, thanh mai trúc mã, (sủng, bàn tay vàng).Số chương: 136 chương + 3 ngoại truyện Giới thiệu Hai nhà ôm nhầm con, một nhà là thương gia, một nhà là hầu phủ, sự sai lệch về địa vị quá lớn! Ngu Tương bất hạnh xuyên qua thành nữ nhi của nhà thương gia bị ôm nhầm đến hầu phủ. Nguyên bản cuốn truyện: khi thân thế được sáng tỏ thì không những hai chân bị tàn phế mà trên đầu còn bị gán cho cái mác 'Tang Môn tinh'. (Ngôi sao chết chóc/ xui xẻo) Rơi vào đường cùng, nàng đành phải ôm chặt lấy đùi của Hầu gia ca ca, trước tiên cứ phải giả mạo, chờ khi chính chủ trở về liền rời đi trong im lặng. Vài năm sau chính chủ trở về, Ngu Tương bọc sẵn quần áo, chuẩn bị tư thế "ôm của chạy lấy người", lại không ngờ kỹ năng ôm đùi của nàng quá chuyên nghiệp, Hầu gia ca ca không cho đi! Hầu gia nâng cốc che đậy ý cười: Ngàn kiều vạn sủng (ngàn vạn cưng chiều) nuôi con dâu từ bé, đâu phải nói đi là đi được? Nhân vật chính: Ngu Tương, Ngu Phẩm Ngôn, Thẩm Diệu Kỳ / Phối hợp diễn: Toàn phủ Hầu phủ, toàn phủ thương hộ ┃ Cái khác: Bệnh kiều (Bệnh làm nũng), ngọt sủng, huynh muội trá hình (giả ).…
📔 Doujinshi Super Sentai & Kamen Rider & Garo🔍 Translator kiêm editor: Hg_Hang🔍 Nguồn: Hầu hết đều từ Pixiv và Twitter.✏ Vì chỉ có một người dịch và edit (vài phần có buddy edit hộ) nên nhiều lúc có thể xảy ra sai sót, đặc biệt là những phần truyện chỉ edit thô, chất lượng hình ảnh hơi không tốt (lúc nào đó mình sẽ chỉnh sửa lại hết).✏ Nếu có gì khó hiểu, có thể góp ý vào phần bình luận.✏ Ngoài ra mình có nhận dịch doujinshi Tokusatsu theo yêu cầu, chỉ cần gửi link gốc cho mình là được. Còn lại đăng theo sở thích nha (chứ hối mình đăng về đôi này cặp kia thì khó lắm vì không phải lúc nào cũng tìm được ngay ý).✏️ Đọc trong vui vẻ, không đục thuyền nha.📌 Tất cả đều là dịch chui, vui lòng mọi người không mang đi đâu. 🗓 Ngày bắt đầu: 20/10/2017…
Những câu truyện về Kimetsu No Yaiba . Và đây ,đây ko là các câu chuyện của mình là mình lượm được . Và đây là lần đầu mình làm truyện . Nếu như giống truyện của bạn nào thì cho mình xin lỗi…
Mũi tên bắn chệch của thần cuppi mang họ đến với nhau.★★★★★Nó: một đứa con gái bướng bỉnh, ngang ngạnh, quậy phá.Anh: một chàng trai khôi ngô anh tuấn, lại thông minh hơn người.số phận buộc họ với nhau....Để rồi yêu....Để rồi đau....Để mất nhau ... nhưng rồi Họ sẽ mãi mãi thuộc về nhau…