67
Cảm giác cứng cáp mát lạnh vừa quen vừa lạ, Chung Trì Tân cúi đầu nhìn xuống, là một món đồ gỗ chạm khắc, nhưng không phải người gỗ, mà là một… con cá voi.
Bởi vì bề mặt được phủ một lớp vecni, con cá voi sờ vào rất nhẵn bóng. Ngón tay Chung Trì Tân chạm lên đuôi cá, vuốt ve theo bản năng rồi hỏi thành tiếng: “Sao lại là cá voi?”
Ánh mắt của Khương Diệp dừng lại trên đôi vợ chồng đang tranh luận trong sân, nghe vậy cô nghiêng đầu nhìn anh: “Thấy anh rất giống nó, lần nào cũng câu được cá, chắc kiếp trước cũng là cá.”
Đạo diễn đang quay hình: … Hắn còn tưởng Thất Tịch này cô muốn tặng quà để bày tỏ điều gì, ai ngờ chỉ là Khương Diệp ôm oán niệm vì chuyện Chung Trì Tân luôn câu được cá?
“Cảm ơn, tôi rất thích.” Không hề tức giận vì lời Khương Diệp nói, Chung Trì Tân vẫn không buông tay, cúi đầu nhìn con cá voi gỗ, trong mắt mang theo ý cười vui vẻ.
Khương Diệp nhìn dáng vẻ anh cúi đầu vuốt ve con cá voi, yêu thích đến mức không nỡ buông tay, chậm rãi dời ánh mắt đi.
Quả nhiên rất ngây thơ.
“Nếu là hai người thì phải có hai phiếu chứ.” Khấu Tu Đường cực kỳ kiên trì.
“Có hai phiếu thì mỗi người một phiếu, vậy bọn họ sẽ không phân thắng bại được.” Tần Tư có chút giằng co trong lòng.
Bọn họ đến đưa lễ vật “bất ngờ”, nhưng không chỉ đơn thuần là bất ngờ, chuyện này còn liên quan đến chồng cô ấy, cô ấy chọn Tô Khinh Y đương nhiên có tính toán riêng, là vì nghĩ cho chồng mình, không ngờ chính Khấu Tu Đường lại tự chui đầu vào ngõ cụt.
“Tần Tư, anh kiên quyết chọn Khương Diệp.” Khấu Tu Đường từ lúc tranh luận đến giờ, lần đầu tiên nghiêm mặt nói chuyện, thậm chí còn gọi thẳng tên đầy đủ của vợ mình.
“Anh!” Tần Tư có chút tức giận, lúc trước rõ ràng anh còn nói rất hay.
Thấy tình hình càng lúc càng căng, Tô Khinh Y liền bước ra nói: “Tần Tư tỷ, đừng khó xử nữa, hôm nay là ngày kỷ niệm của hai người, không cần ầm ĩ mất vui, bọn em tự nhận thua, lễ vật tặng cho Khương Diệp bọn họ đi.”
Ánh mắt Tần Tư phức tạp nhìn Tô Khinh Y, tuy rằng cô ấy cũng đã định nhượng bộ chồng mình, nhưng nghe Tô Khinh Y nói vậy, trong lòng lại dâng lên cảm giác áy náy.
“Em… phần lễ vật này rất ‘bất ngờ’, chị chỉ sợ em sẽ hối hận thôi.” Tần Tư có chút bất đắc dĩ.
Tô Khinh Y nét mặt dịu dàng, kiên quyết nhường lại lễ vật, thực ra trong lòng cô ta cũng không để tâm, chỉ là một phần lễ vật mà thôi, có thể bất ngờ đến mức nào chứ? Chi bằng trước ống kính thể hiện thật tốt, đến lúc đó sẽ giành được thiện cảm của khán giả.
Bầu không khí căng thẳng vừa rồi cũng dần tan đi, Tần Tư đi tới bên cạnh Tô Khinh Y, kéo tay cô ta: “Tô Tô, thật sự xin lỗi.”
“Không sao đâu ạ.” Tô Khinh Y tựa vào vai Tần Tư. “Kỷ niệm hai năm ngày kết hôn, Tần Tư tỷ vui vẻ là quan trọng nhất.”
“Anh nói đi.” Tần Tư liếc chồng mình.
Khấu Tu Đường gật đầu, nhìn về phía Khương Diệp: “Lễ vật bất ngờ mà chúng tôi mang đến chính là tư cách đảm nhận vai nữ chính trong kịch bản do tôi viết, <Tượng Y>.”
Cơ thể Tô Khinh Y cứng đờ, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
<Tượng Y>?
Đây là một bộ phim thời Dân Quốc gần đây được các công ty lớn tranh nhau đầu tư, do Khấu Tu Đường chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên, độ quan tâm của công chúng cực cao, đồng thời anh ấy nắm quyền tuyển chọn diễn viên cao nhất, mấy năm nay vẫn luôn tìm kiếm nhân vật phù hợp. Người đại diện của Tô Khinh Y cũng đang bàn bạc, muốn tìm cơ hội thử vai nữ chính cho cô ta.
“Tô Tô, xin lỗi em, lão Khấu tính tình cứng đầu, đã quyết thì không đổi.” Tần Tư vỗ vỗ tay Tô Khinh Y an ủi. “Chị vẫn luôn cãi nhau với anh ấy.”
Lúc này đầu óc Tô Khinh Y trống rỗng, cô ta thế nào cũng không ngờ đôi vợ chồng này lại tùy tiện như vậy, đem vai nữ chính của một dự án cải biên lớn xem như lễ vật bất ngờ trong một show giải trí.
Trên thực tế Tô Khinh Y cũng không biết rằng, ngay từ đầu Tần Tư và Khấu Tu Đường đã là vì cô ta mà đến.
Tần Tư lăn lộn trong giới nhiều năm, từng chịu vô số uất ức và kỳ thị, cô ấy không giống như Chung Trì Tân vừa ra mắt đã nổi tiếng, đi qua không biết bao nhiêu đường vòng, chịu mấy năm bị đóng băng mới phát hành được album, cuối cùng mới thành công bứt phá giới âm nhạc.
Ca khúc của Chung Trì Tân là những quan sát và suy nghĩ từ góc nhìn cao, còn ca khúc của Tần Tư lại thuần túy là gom góp từng chút đau khổ chính mình đã trải qua, cô ấy là đại diện cho tầng lớp bình dân kiên cường và mạnh mẽ.
Chính vì những gì đã cùng vợ mình trải qua, Khấu Tu Đường khi viết nữ chính của <Tượng Y> đã mang theo bóng dáng tính cách của Tần Tư, kiên cường, đối mặt với bất cứ khó khăn nào cũng không bỏ cuộc, đồng thời bên trong còn có sự thuần khiết và lương thiện.
Quan trọng hơn cả, <Tượng Y> chỉ có tuyến nữ chính, không có tuyến tình cảm, cũng không xuất hiện nam chính đứng hạng nhất áp chế nữ chính.
*Hạng nhất: vị trí đứng đầu về thứ tự giới thiệu và địa vị của diễn viên trong một bộ phim, với phim điện ảnh còn liên quan trực tiếp đến doanh thu thực tế.*
Hai năm qua Khấu Tu Đường tiếp xúc với vô số người đại diện, xem qua không biết bao nhiêu hồ sơ diễn viên trong giới, cuối cùng xác định ba ứng viên cho vai nữ chính, Tô Khinh Y là một trong số đó.
Tần Tư càng nhìn càng vừa mắt Tô Khinh Y, bất kể là hình tượng hay độ nổi tiếng, đều có tác dụng hỗ trợ nhất định cho Khấu Tu Đường.
Lần này được mời tới đây, chọn Tô Khinh Y làm nữ chính <Tượng Y> mới là lễ vật thật sự mà Tần Tư và Khấu Tu Đường dành cho ngày kỷ niệm của họ.
Hai người đã sớm quyết định sẽ trao lễ vật bất ngờ cho Tô Khinh Y, chỉ là không ngờ Khấu Tu Đường lại đột nhiên đổi ý.
Tần Tư thật ra cũng không có ý kiến gì với Khương Diệp, cô ấy rất vui khi nhận được người gỗ nhỏ. Chỉ là cô ấy phải cân nhắc cho chồng mình, xét về hình tượng bên ngoài thì Tô Khinh Y càng phù hợp với miêu tả nữ chính trong <Tượng Y> hơn, gương mặt của Khương Diệp quá xinh đẹp, khiến người ta có cảm giác sắc sảo, hơn nữa Tô Khinh Y hiện tại là nữ minh tinh trẻ tuyến đầu, có độ nổi tiếng cao, chắc chắn sẽ có lợi cho khâu quảng bá của <Tượng Y>.
“Cảm ơn.” Khương Diệp đột nhiên được một cơ hội lớn rơi trúng, trong lòng cũng có chút vui vẻ, cô đã đọc qua tiểu thuyết <Tượng Y>, ý tưởng rất mới mẻ.
Những bộ phim lấy bối cảnh thời kỳ đó, hễ có nhân vật nữ thì thường bị khắc họa thành hình tượng bi thương, oán hận, cho dù có kiểu phụ nữ vươn lên không ngừng, thì cuối cùng cũng chỉ làm nền cho nam chính.
<Tượng Y> là cuốn tiểu thuyết đầu tiên chỉ xoay quanh nữ chính, không dính dáng đến tình yêu, chỉ nói về dân sinh.
“Chúc mừng.” Chung Trì Tân đứng bên cạnh khẽ nói với Khương Diệp. “Lần sau cô phải mời tôi đi xem phim điện ảnh.”
Khương Diệp quay đầu cười: “Được.”
Lúc này Tô Khinh Y có một cảm giác bức bối khó nói thành lời, lời là do chính miệng cô ta nói ra, nếu không có lẽ vẫn còn cơ hội được Tần Tư ủng hộ, còn bây giờ thì…
Ác cảm trong lòng Tô Khinh Y đối với Khương Diệp đã đạt đến cực điểm.
“Thôi, không nói mấy chuyện đó nữa. Đi ném xảo quả đi.” Tần Tư kéo tay Tô Khinh Y rồi lại kéo cả Khương Diệp, quay sang nói với mấy người đàn ông trong sân: “Đi nào, mấy cậu cũng phải ném, thời đại nào rồi, con gái làm được thì con trai cũng làm được, dù sao mấy người đều là cẩu độc thân.”
Xảo quả được xâu lại bằng sợi chỉ đỏ, sau đó ném lên mái nhà.
Mái đình trong sân cũng không cao, mọi người ném lên rất dễ.
Tần Tư ném trước, rồi gọi Tô Khinh Y ném theo.
Thấy Tô Khinh Y ném xong, Tần Tư phấn khích nói: “Khương Diệp, đến lượt em, xem ai ném xa hơn.”
Khương Diệp tiện tay vung lên, chuỗi xảo quả đập vào mái ngói phát ra một tiếng “cạch” giòn tan.
“Mấy chàng trai, mau lên ném đi, các anh không thể ném xa bằng bọn tôi đâu.” Tần Tư ngoắc tay gọi ba người phía sau.
Chung Trì Tân cao nhất, có thể nhìn rõ chuỗi xảo quả của Khương Diệp ở đâu, bước lên ném đầu tiên, trông như tùy ý nhưng thực ra nhắm thẳng vào chuỗi của Khương Diệp.
“Sao rồi? Ném tới đâu?” Tần Tư cao có mét sáu, thấp nhất trong đám, nhìn không rõ Chung Trì Tân ném vào đâu.
Khấu Tu Đường bước lên, cầm xảo quả trong tay, ngẩng đầu nhìn: “Quấn vào chuỗi của Khương Diệp rồi.”
Chung Trì Tân: “…” Bị phát hiện rồi.
“Khương Diệp ném xa lắm à?” Tần Tư hỏi chồng.
“Không xa, xảo quả của Tô Khinh Y là xa nhất.” Khấu Tu Đường nói xong cũng cầm chuỗi xảo quả của mình ném lên, thẳng tắp nhắm vào chuỗi của vợ.
“Hạ Chấn, cậu mau ném đi, không được vượt qua bọn tôi.”
Chơi xong một lượt ném xảo quả, mọi người mới chuẩn bị nghỉ ngơi.
Hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của vợ chồng Tần Tư, tổ chương trình không thể để hai người ngủ riêng, nên đã chuẩn bị một căn phòng khác trong trạch viện để họ nghỉ lại.
Bốn người trong sân vẫn đang thu dọn đồ đạc của mình, ai nấy đều im lặng.
Tô Khinh Y dù sao cũng chỉ là người trẻ tuổi, dùng tâm cơ cũng chẳng đạt được kết quả gì, cô ta lấy cớ không khỏe rồi đi thẳng vào phòng.
Hạ Chấn cả buổi tối bị phớt lờ, tâm trạng cũng không tốt, lại càng không muốn dọn dẹp, từ đầu đến cuối không tạo được quan hệ gì với Chung Trì Tân, hắn bỏ mặc, để lại cả chồng bát đĩa rồi cũng đi nghỉ.
Chung Trì Tân sờ sờ con cá voi trong túi áo, đi qua đình, ôm bát đĩa của bọn họ ra giếng, múc hai xô nước đổ vào chậu, ngồi xuống cùng Khương Diệp rửa bát.
“Thất Tịch vui vẻ.” Chung Trì Tân rửa xong hai cái đĩa, đột nhiên hạ giọng nói với Khương Diệp.
“Qua mười hai giờ đêm rồi, bây giờ là mùng tám tháng bảy.” Khương Diệp theo bản năng phản bác.
Chung Trì Tân sững lại, rồi nói tiếp: “Vậy lần sau tôi sẽ nói sớm hơn.”
Lại là lần sau, Khương Diệp đặt bát đĩa đã rửa sang một bên, cười nói: “Chúng ta đã hẹn rất nhiều lần sau rồi.”
“Chỉ có hai lần.” Chung Trì Tân đếm. “Thêm một lần cô mời tôi đi xem phim.”
Vừa kết thúc một ngày ghi hình, tổ quay phim mệt mỏi buồn ngủ, chỉ quay lại bóng lưng hai người rửa bát rồi chuẩn bị thu máy, không ai lại gần, cũng không lên tiếng.
“Đạo diễn nói mấy nhóm khách mời khác sẽ liên tục tới đây.” Chung Trì Tân nhớ tới lời đạo diễn hôm nay nói riêng, bọn họ ở đây gần một tháng mới đón được ba nhóm khách, còn chín nhóm nữa phải quay xong trong tháng sau, không thể giãn cách lâu như bây giờ.
Không chỉ tổ đạo diễn không chịu nổi, khách mời cũng không chịu nổi, nhất là Tô Khinh Y và Hạ Chấn, chẳng khác nào bị hành xác.
Chỉ cần quay sinh hoạt thường ngày một tháng cũng đủ tư liệu để biên tập, không cần ngày nào cũng tốn thời gian lên suối trên núi câu cá. Dù sao đây cũng chỉ là một chương trình giải trí, mục đích cuối cùng vẫn là xem cho hay, chứ không phải theo đuổi cảm giác chân thực.
“Ừm.”
“Ghi hình xong trở về, cô định làm gì?” Chung Trì Tân hỏi Khương Diệp.
“Tôi à?” Khương Diệp nghĩ tới bảng kế hoạch Hùng Úc gửi cho mình. “Cuối tháng có chín buổi thử vai, thử xong chắc sẽ vào đoàn phim.”
Chung Trì Tân nghĩ tới sau khi rời khỏi nơi này, không biết đến khi nào họ mới có cơ hội gặp lại.
“Chúng ta… có cơ hội cùng đi ăn lẩu không?” Chung Trì Tân rửa xong cái đĩa cuối cùng.
Khương Diệp rửa tay xong, quay đầu nhìn Chung Trì Tân: “Anh thích ăn lẩu đến vậy à?”
Chung Trì Tân “ừm” một tiếng: “Lẩu ngon mà, Tiểu Kế lại tìm được mấy quán lẩu hương vị khá ổn, sau khi về tôi sẽ hẹn cô.”
“Được, nếu rảnh tôi sẽ đi.” Khương Diệp theo bản năng nghĩ vẫn giống như trước kia, ba người cải trang rồi cùng nhau đi ăn lẩu.
…
Sáng sớm hôm sau chuẩn bị rời đi, Tần Tư và Khấu Tu Đường ngồi lại ăn sáng cùng mọi người.
Tần Tư mang theo hai gói dưa muối, đặt lên bàn trong lương đình: “Gần đây trong giới rất thịnh hành món này, dưa muối Tiễn Quý, mùi vị khá ổn, mọi người nếm thử xem.”
Hạ Chấn thấy bao bì quen mắt, theo bản năng nhìn sang Chung Trì Tân: “Trước đây Chung lão sư cũng từng mang tới, tiếc là bọn tôi chưa được ăn, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội nếm thử rồi.”
“Vậy à?” Tần Tư đổ hai gói dưa muối vào bát. “Nếm thử đi, so với mấy loại khác giòn hơn nhiều.”
Trong danh bạ WeChat của Tô Khinh Y cũng có không ít đạo diễn, đương nhiên cô ta biết loại dưa muối này rất được ưa chuộng, nhưng trước đó vẫn không tìm được chỗ bán, hóa ra là vừa mới ra thị trường.
“Chúng tôi đi đây.” Trước khi đi, Tần Tư vẫy tay với bốn người: “Không cần tiễn.”
Khấu Tu Đường nhìn Khương Diệp: “Quay xong chương trình thì tới tìm tôi.”
“Được.” Khương Diệp gật đầu.
Tô Khinh Y đứng bên cạnh nhìn mà muốn hộc máu, tài nguyên <Tượng Y> cứ thế rơi vào tay Khương Diệp.
Tài nguyên mà nhóm khách quý lần này mang đến khiến Hạ Chấn và Tô Khinh Y đều tỉnh táo hẳn, trong lòng dấy lên ý chí chiến đấu, còn chín nhóm khách quý nữa, nhất định sẽ có tài nguyên tốt hơn đang chờ.
Chỉ là hai người không ngờ rằng, cho dù họ có thắng thì cũng chẳng có tài nguyên nào sánh được với <Tượng Y>, nhiều lắm khách quý chỉ mang đến đặc sản thịt khô nhà làm, có khách quý thì thậm chí chẳng mang theo cái gì.
Chương trình quay xong mùa đầu tiên, cuối cùng Tô Khinh Y và Hạ Chấn đều đen đi một vòng, vừa đen vừa rắn chắc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com