Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

68

Khương Diệp vừa về tới thủ đô, Hùng Úc liền sắp xếp cho cô ba ngày để điều chỉnh lại trạng thái.

“Mấy ngày này em cứ nghỉ ngơi cho thật tốt…” Hùng Úc nói tới đây thì dừng lại, cẩn thận quan sát tình trạng của Khương Diệp, phát hiện cô có chút không giống với tưởng tượng ban đầu của mình.

Khương Diệp bắt đầu ghi hình ở nông thôn từ tháng bảy, đúng giữa mùa hè nắng gắt, nghe nói còn phải làm việc đồng áng, theo lý mà nói, quay về thế nào cũng phải đen đi một vòng mới đúng.

Hùng Úc còn nghe nói Tô Khinh Y vừa về đã lập tức chạy tới bệnh viện thẩm mỹ, còn vì sao chị lại biết rõ chuyện riêng tư như vậy, là bởi vì Hùng Úc cũng từng giúp Khương Diệp đặt lịch trước, ít nhất cũng phải tới đó làm liệu trình phục hồi da cho trắng mịn trở lại.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại… Khương Diệp trông cứ như vừa đi nghỉ dưỡng ở chốn đào nguyên thế ngoại trở về, da chẳng những không đen mà còn trắng lên hẳn một tông.

“Cuộc sống bên đó của em thế nào?” Hùng Úc dò hỏi.

“Rất tốt, không khí trong lành, nguồn nước cũng tốt.” Hai tháng này Khương Diệp sống rất thoải mái, công việc cố định mỗi ngày chỉ là đi chợ một chuyến, thời gian còn lại đều trôi qua vô cùng nhàn nhã.

“Vậy à?” Hùng Úc vén tóc ra sau tai, chuẩn bị hủy lịch làm đẹp đã đặt trước. “Vài ngày nữa chị sẽ mang toàn bộ tài nguyên hai tháng gần đây cho em xem một lượt.”

Nhắc tới chuyện này, Khương Diệp chợt nhớ ra một việc: “Hùng tỷ, em đã ký với <Tượng Y> rồi.”

“Ừm, em ký… cái gì?” Hùng Úc nhất thời chưa kịp phản ứng, còn tưởng mình nghe nhầm.

“<Tượng Y>.” Khương Diệp giải thích. “Khách quý kỳ thứ ba tham gia chương trình tặng lễ vật bất ngờ, em nhận được vai nữ chính, có lẽ mấy ngày nữa sẽ ký hợp đồng chính thức.”

Hùng Úc: “…”

Đây rốt cuộc là chương trình thần tiên gì vậy? Khách quý tới ghi hình còn có thể mang tới loại phúc lợi này?

“Là <Tượng Y> nào? Phim chiếu mạng à?” Hùng Úc vẫn không dám tin, trong tiềm thức cho rằng chỉ là trùng tên, vai nữ chính trong kịch bản của Khấu Tu Đường đã tìm gần hai năm, gần như toàn bộ nữ diễn viên tuyến đầu trong giới đều đã thử vai, làm sao có thể tùy tiện đem ra làm lễ vật bất ngờ trong một chương trình?

“<Tượng Y> của Khấu Tu Đường.” Khương Diệp bình tĩnh nói.

Hùng Úc hít sâu một hơi: “…Mấy tài nguyên kịch bản kia không cần xem nữa, chúng ta ký <Tượng Y> trước.”

Chị cũng có chút tự thấy xấu hổ, người đại diện khác đều vì nghệ sĩ của mình mà tranh đoạt tài nguyên chất lượng, còn chị thì hay rồi, tài nguyên bản thân tìm được còn không bằng nghệ sĩ tự mang về, đúng là quá thất bại.

“Nhưng hình tượng của em không quá phù hợp với nữ chính trong <Tượng Y>.” Hùng Úc đương nhiên biết rõ kịch bản này đang tuyển diễn viên, hơn nữa Khấu Tu Đường đã đưa ra thiết lập nhân vật nữ chính rất rõ ràng, cần kiểu diễn viên như thế nào, qua mấy năm thử vai, người trong giới đều hiểu cả.

Cũng chính vì hiểu rõ, Hùng Úc trước nay chưa từng nhắm tới <Tượng Y>, bởi vì chị cho rằng Khương Diệp đi thử vai e là sẽ bị loại ngay từ vòng đầu.

“Tiểu Khương, em kể kỹ cho chị nghe hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Nghe Khương Diệp thuật lại toàn bộ sự việc hôm ấy, Hùng Úc xác nhận lại lần nữa: “Là Khấu Tu Đường tự mình chọn em, chứ không phải Tần Tư muốn chọn sao?”

Hùng Úc tinh tế đánh giá lại Khương Diệp, gương mặt xinh đẹp đến mức chỉ cần nhìn một cái đã khiến người ta kinh diễm, không tìm ra nổi chút khuyết điểm nào, hoàn toàn không phù hợp với diện mạo thanh tú, dịu nhẹ của nữ chính <Tượng Y>. Hơn nữa tính cách nữ chính kiên cường bền bỉ, cũng không giống với sự sắc bén, mạnh mẽ, có khả năng nhìn thấu vạn vật của Khương Diệp.

Khương Diệp cảm nhận được sự đánh giá của Hùng Úc, cô cũng đã đọc <Tượng Y>, hiểu rõ người đại diện của mình đang băn khoăn điều gì.

“Em sẽ diễn tốt nhân vật đó.”

Hùng Úc gật đầu: “Em điều chỉnh trạng thái cho ổn, mấy ngày nữa chị sẽ đưa em đi ký hợp đồng.”

“Chúng tôi đã chuẩn bị quá lâu rồi, nên muốn nhanh chóng khởi công.” Đạo diễn Bao Điển Hiền bắt tay Khương Diệp. “Biên kịch Khấu tháng trước tới nói đã tuyển được nữ chính, vì vậy chúng tôi đã bắt đầu triệu tập các bộ phận, tháng này muốn chính thức khai máy, cô có sắp xếp được không?”

“Có thể.” Khương Diệp đáp rất dứt khoát, hai tháng vừa rồi cô gần như chẳng làm gì cả, mỗi ngày ở nông thôn chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ngoài việc xung quanh có hơi nhiều máy quay thì không khác gì nghỉ dưỡng.

<Tượng Y> đã chuẩn bị suốt mấy năm, hầu như mọi hạng mục đều hoàn thiện, chỉ chờ nữ chính là có thể khởi động, khoảnh khắc Khương Diệp ký tên xuống, toàn bộ đoàn phim cũng coi như chính thức khai máy.

Cũng đúng lúc <Tượng Y> xác nhận nghi thức khởi động, toàn bộ nữ minh tinh tuyến đầu trong giới đều biết được tin này, đồng thời ghi nhớ thật kỹ cái tên “Khương Diệp”.

Sau khi ký hợp đồng được một ngày, Khương Diệp thu dọn hành lý tới đoàn phim, trên đường còn nghe tin <Bốn Mùa> chuẩn bị công chiếu.

Vai diễn của cô trong phim không quá nhiều, nhưng lại giữ vị trí rất quan trọng, là giai đoạn thanh niên của nhân vật chính.

<Bốn Mùa> mở một bài đăng trên Weibo, lần lượt tag tên bốn diễn viên đảm nhận bốn giai đoạn khác nhau trong phim, trong đó đương nhiên có cả Khương Diệp.

Không thể nghi ngờ, mức độ chú ý dành cho Khương Diệp trong năm nay ngày càng tăng, thậm chí nhiệt độ thảo luận đã tiệm cận với minh tinh tuyến hai.

Nhìn Weibo tag tên diễn viên, phản ứng của cư dân mạng khá thống nhất.

[Khương Tiểu Diệp lại chuẩn bị đóng phim mới à? Mong chờ!]

[Cuối cùng cũng được đóng nữ chính rồi, ánh mắt của đạo diễn Hồ quả thật không tệ, nhan sắc và kỹ năng diễn xuất của Khương Diệp đủ sức treo lên đánh không ít tiểu hoa trong giới.]

[Ơ kìa, <Bốn Mùa> quay xong từ lâu rồi mà? Bây giờ là chuẩn bị công chiếu đó.]

[Nhìn tài nguyên của Khương Diệp có phải cao quá rồi không?]

[Đóng nữ chính mà gọi là tài nguyên cao à? Có nhan sắc, có diễn xuất thì không xứng đáng làm nữ chính sao? Thử tưởng tượng để mấy lưu lượng đó đi đóng phim, bộ này coi như xong đời, diễn thì dở mà còn làm màu, để làm cái gì.]

[Ha ha, đừng kích động, tôi chỉ nói sự thật thôi. Từ phim chiếu mạng đầu tiên, đóng một nữ đạo sĩ thô kệch, ngay sau đó đã diễn nữ hai của <Thanh Quả>, rồi tiếp theo là phim điện ảnh của Ô đạo, giờ lại là <Bốn Mùa> của đạo diễn Hồ Lỗi. Như vậy mà không gọi là tài nguyên cao? Cho dù <Thanh Quả> có bạo thật đi, Trương Ý diễn nữ chính đến giờ còn chưa nhận phim mới, còn Khương Diệp nhà mấy người đã hợp tác với bao nhiêu đạo diễn lớn rồi.]

[Xin lỗi, mọi người nhường đường chút. Hôm nay không cần ai đứng ra vả mặt, để tôi vả giúp lầu trên. Nhìn cho kỹ đây. Hình ảnh.jpg. Phim của đạo diễn Hồ Lỗi đã khai máy hơn một năm rồi, sau đó mới đến Ô đạo. <Thanh Quả> từ lúc duyệt chiếu đến lúc khai máy chỉ có hai tháng, quay muộn nhất. Đừng tưởng công chiếu muộn là quay muộn.]

[Nói vậy chẳng phải phim thứ hai Khương Diệp đã leo lên làm nữ chính của Hồ đạo sao? Càng chứng minh thế lực phía sau cô ta mạnh chứ gì.]

[Vì sao có người suy nghĩ lúc nào cũng xấu xa thế? Không thể là do diễn xuất của Khương Diệp tốt sao? Diễn xuất của cô ấy mọi người còn lạ gì nữa. Đạo diễn Hồ Lỗi chẳng lẽ còn phải nhìn sắc mặt kim chủ à?]

[<Bốn Mùa> của Khương Diệp hình như sắp tổ chức họp báo đúng không? Nghe nói thứ bảy này ở rạp chiếu phim thủ đô đó, tôi muốn đi.]

[Thật hay giả vậy? Tôi cũng muốn đi, được xem trước khi công chiếu sao?]

[@Nhà phê bình điện ảnh Tiểu Hắc, blogger này đã nhận được thư mời, bọn họ có thể xem phim sớm rồi chấm điểm.]

[Chờ bọn họ xem xong chấm điểm rồi tôi mới quyết định có đi xem hay không.]

...

“Họp báo?” Khương Diệp vừa tham gia xong nghi thức khai máy <Tượng Y> thì nhận được điện thoại của đạo diễn Hồ Lỗi, mời cô tham dự buổi họp báo đầu tiên.

Họp báo phim điện ảnh thông thường sẽ được tổ chức trước khi công chiếu, nếu sau đó doanh thu phòng vé tốt, cũng có thể tổ chức thêm vài buổi cho đến khi phim ngừng chiếu.

“Đúng vậy, cô còn chưa xem bản dựng hoàn chỉnh, nhân dịp này xem luôn. Dĩ nhiên sau đó cũng cần chuẩn bị trả lời một số câu hỏi của khán giả.” Hồ Lỗi nhắc nhở thêm một câu. “Lần này mời đến đều là những nhà phê bình điện ảnh khá có tiếng, câu hỏi sẽ tương đối sắc bén.”

“Được, thứ bảy tôi sẽ qua.” Khương Diệp liếc nhìn lịch trình của mình. Đoàn phim <Tượng Y> không gấp gáp tiến độ, không ép thời gian nghỉ ngơi của diễn viên, từ chiều đến tối thứ bảy cô vừa vặn có thời gian.

Nghĩ một lát, Khương Diệp hỏi thêm: “Đạo diễn, có thể cho tôi thêm một vé xem phim không?”

“Được, được.” Hồ Lỗi đồng ý ngay.

Cúp máy xong, Khương Diệp lại gọi cho một người khác.

...

“Nhìn tôi thế này được chưa?” Chung Trì Tân thay đến bộ quần áo thứ tư, hỏi Kế Thiên Kiệt đang ngồi trong phòng khách.

“Tân ca, đẹp lắm rồi!” Kế Thiên Kiệt giơ ngón tay cái. Trong lòng nghĩ thầm, anh ta mặc bao tải chắc cũng đẹp, cần gì phải thay hết bộ này đến bộ khác.

“Tôi thấy hơi đơn giản.” Chung Trì Tân vẫn chưa hài lòng.

Kế Thiên Kiệt nghiêng đầu khó hiểu: “Tân ca, không phải anh chỉ ra ngoài xem phim thôi sao? Mặc nổi quá dễ bị người khác phát hiện lắm.” Đi xem phim mà cứ như đi hẹn hò vậy.

“... Vậy mặc bộ này.” Chung Trì Tân cúi đầu nhìn bộ đồ trên người, cuối cùng cũng quyết định.

“Tân ca, anh có muốn em đi cùng không?” Kế Thiên Kiệt nghĩ nếu lỡ bị nhận ra, hắn còn có thể đứng ra giúp dàn xếp fan.

“Không được.” Chung Trì Tân trả lời không chút do dự.

Thấy Kế Thiên Kiệt còn định nói, anh lập tức bổ sung: “Không có vé.”

“Vậy à?” Kế Thiên Kiệt do dự hỏi.

Chung Trì Tân gật đầu: “Bạn của tôi chỉ để lại cho tôi một vé, không có phần của cậu.”

“À.” Nghe ba chữ “bạn của tôi” quen thuộc, Kế Thiên Kiệt lập tức hiểu ra. Hắn cúi đầu mở điện thoại tìm kiếm. Khương tiểu thư có hai bộ phim, một bộ <Thanh Quả> đã ngừng chiếu, bộ còn lại <Tìm Cảnh> chỉ còn rất ít suất.

À, không đúng, trước đó Tân ca và Khương tiểu thư đã xem <Tìm Cảnh> ở thành phố W rồi.

Kế Thiên Kiệt lại lướt weibo, cuối cùng cũng thấy tin tức của <Bốn Mùa> cùng loạt bình luận phía dưới.

Hắn dò hỏi: “Tân ca, hôm nay Khương tiểu thư tham gia họp báo à?”

“Ừm.” Chung Trì Tân cẩn thận đội mũ, đeo khẩu trang, cầm điện thoại chuẩn bị ra ngoài.

“Tân ca, anh tự lái xe đi sao?” Kế Thiên Kiệt đứng dậy hỏi.

Chung Trì Tân vừa đi vừa phất tay về phía cửa: “Bạn của tôi tới đón.”

“À.” Kế Thiên Kiệt lắc đầu. Khương tiểu thư tới đón thì nói thẳng là Khương tiểu thư, cứ phải nói “bạn của tôi”, đúng là… không được tự nhiên chút nào.

Khương Diệp tự lái xe tới khu Khê Địa, vừa tiện xem kịch bản mà trưởng đoàn gửi, vừa nói chuyện điện thoại với đối phương. Đến khi nhận được tin nhắn của Chung Trì Tân, cô liền nói tạm biệt trưởng đoàn.

“Khương Diệp!”

Chung Trì Tân nhìn thấy chiếc xe đỗ bên kia đường, gọi lớn.

Khương Diệp ngẩng đầu, lái xe qua: “Đi thôi. Hôm nay là lần đầu tôi tham gia họp báo, tối nay tôi mời anh ăn lẩu.”

Lần sau cùng đi xem phim điện ảnh, lần sau cùng nhau ăn lẩu, chỉ trong một ngày đã giải quyết xong hai cuộc hẹn.

Chung Trì Tân ngồi trong xe, rũ mắt nói: “Buổi tối tôi còn chút việc, để lần sau chúng ta ăn lẩu.”

Khương Diệp không nghi ngờ gì: “Được.”

Buổi họp báo lần này có thể xem như một buổi giao lưu hỏi đáp chuyên môn quy mô nhỏ, những người được mời tới đều là các nhà phê bình điện ảnh có tiếng, không phải fan hay sinh viên bình thường.

Khương Diệp và Chung Trì Tân đi vào bằng lối riêng, cô dẫn anh ngồi ở khu vực dành cho nhân viên đoàn phim, hai người một trước một sau bước qua.

Hồ Lỗi nhìn thấy Chung Trì Tân thì giật mình. Ông tưởng phía ban tổ chức mời anh tới hỗ trợ tuyên truyền, dù sao ca khúc chủ đề của <Bốn Mùa> cũng do Chung Trì Tân thể hiện. “Trì Tân, cậu chờ đến lượt biểu diễn à?”

Khương Diệp không rõ chuyện này, mà Chung Trì Tân trước khi tới cũng không biết mình sẽ xem <Bốn Mùa>.

“Được, xem xong phim và kết thúc phần hỏi đáp tôi sẽ hát.” Chung Trì Tân gật đầu.

Ngay cả bản thân anh cũng không ngờ rằng, thì ra mình và Khương Diệp đã sớm có mối liên hệ sâu xa như vậy.

Cái tên <Bốn Mùa> rất phổ biến, trên tài liệu giới thiệu cũng không có gì đặc biệt, nhưng khi lên màn ảnh lại kể câu chuyện về một con người vật lộn phấn đấu suốt cả đời. Từ lúc còn chưa đủ chín chắn đến khi trở nên khoáng đạt mạnh mẽ, mỗi người xem đều có cảm nhận khác nhau.

Thực tế, Chung Trì Tân không thật sự hiểu được những cảm xúc trong bộ phim. Anh chưa từng trải qua những gian khổ cùng cực, cũng không hiểu cuộc sống của tầng lớp dưới đáy. Sự chú ý của anh gần như đều đặt lên Khương Diệp – người đảm nhận giai đoạn thanh niên của nhân vật chính. Những đoạn không có Khương Diệp, anh xem cũng không quá nhập tâm.

Anh định quay sang nói chuyện với Khương Diệp, nhưng cô lại đang tập trung cao độ, chăm chú nhìn màn ảnh lớn.

Khi cảnh cuối cùng hiện lên hình ảnh một ông lão nhắm mắt qua đời, trong rạp chiếu phim vang lên một tràng vỗ tay nồng nhiệt.

“Tôi nghĩ rằng mỗi người sau khi xem xong bộ phim này đều sẽ có cảm nhận riêng của mình.” Hồ Lỗi bước lên nói. “Điều mà đoàn phim chúng tôi làm được chỉ là tái hiện một loạt hoàn cảnh, còn đánh giá thế nào là do các vị.”

“Bây giờ, mọi người có thể tự do đặt câu hỏi.”

Người đầu tiên giơ tay là blogger phê bình điện ảnh trẻ tuổi sở hữu hơn hai triệu fan – Nhà phê bình điện ảnh Tiểu Hắc.

Câu đầu tiên anh ta hỏi là: “Xem xong bộ phim này, tôi rất muốn biết, trong phim Khương Diệp đã đóng vai ai?”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #ngontinh