08
"Nhưng con là con gái, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, những người khác ở tuổi này đã có con đi nhà trẻ rồi, bây giờ con mới bắt đầu sự nghiệp, con cứ thế này làm bố mẹ lo lắng rất nhiều!" Gương mặt của Cho Seohyun mang nét buồn rầu.
"Mẹ, bắt đầu là chuyện tốt! Chứng tỏ rằng mọi thứ đã bắt đầu lại. Những ngày tháng sau, con sẽ làm việc thật tốt, kiếm tiền chăm sóc bố mẹ, bố mẹ cứ yên tâm, con sẽ yêu đương, gặp được người phù hợp sẽ kết hôn, sẽ có con, mẹ, mẹ cứ yên tâm chờ lên chức bà ngoại đi!" Cô chỉ có thể nói vậy để an ủi mẹ.
Nhìn mẹ thở dài, cô yên lặng ăn xong cơm tối rồi trở về phòng làm việc.
Cô biết dù cô có nói thế này, mẹ cô cũng sẽ không từ bỏ chuyện giữa cô và Jeon Jungkook, luôn cho rằng Jeon Jungkook chính là người đàn ông tốt nhất thế giới này. Nhưng mà, mẹ cô không biết, Jeon Jungkook là con rể tốt của mẹ, là đứa con ngoan của bố mẹ chồng cũ, là một bác sĩ giỏi của bệnh nhân, cũng là người chồng tốt của Jang Yeon. Nhưng anh vẫn là Hanmin, là Hanmin của một người nào đó, ngay cả đứa con nuôi của anh cũng đặt tên là Jeon Hanmin.
Ai cũng có quá khứ, giống như sáu năm trước, học trưởng Jeon khoác áo blouse trắng vẫn ở mãi trong trái tim cô, thời gian cũng không thể xóa mờ hình bóng của anh.
Có lẽ, sáu năm sau, sáu năm sau nữa, anh vẫn sẽ tồn tại trong trái tim cô, thậm chí cô sẽ mang theo bóng hình này mà gả cho người đàn ông khác. Nhưng, một khi cô đã quyết định kết hôn, cô sẽ trao toàn bộ sự ấm áp cho người đàn ông đó, chứ không phải sự lạnh nhạt dưới cái bóng dịu dàng.
Đúng vậy, lạnh nhạt.
Trong cuộc hôn nhân với anh, mọi người đều thấy anh là một người dịu dàng, săn sóc, chỉ có cô thấy đó chính là sự thờ ơ vô vọng.
Cô đã rất cố gắng, cũng chưa từng nghĩ sẽ có thể thay thế người anh yêu, cô chỉ mong ở đoạn hôn nhân này, hai người có thể cùng nhau bước đi. Nhưng mà, có lẽ phương pháp cố gắng của cô không đúng, cuối cùng cô đã cạn kiệt sức lực mà vẫn cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo. Làm sao cô có thể để mình bước lại con đường cô độc, băng giá đó lần nữa chứ?
Sự thật rằng, ban đầu anh không phải người lạnh nhạt như vậy, cô cũng từng nhìn thấy anh cười rất nhiều, giống như hoa nở mùa xuân, cho dù những ấm áp đó không phải dành cho cô.
Lần đầu gặp anh, cô chưa qua sinh nhật thứ mười tám, là sinh viên năm nhất đại học y.
Cô của khi đó giản dị, vui vẻ, vô ưu vô lo, vẫn còn thói quen vứt đồ linh tinh và không cẩn thận của một thiếu nữ.
Một lần, do bất cẩn, cộng thêm với việc muộn giờ mà hớt ha hớt hải đi nhầm phòng thí nghiệm. Ngay lúc cô xông vào, bên trong yên tĩnh đến đáng sợ.
Cô mãi mãi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc đó...
Trong phòng thí nghiệm chỉ có duy nhất một nam sinh viên, một thân áo blouse trắng đang hí hoáy làm việc dưới kính hiển vi.
Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến anh chú ý.
Anh ngước mắt lên nhìn.
Tất cả đều tại cái ngước nhìn này, sau này tất cả đều không giống nhau...
Sau này cô suy nghĩ rất lâu, có phải vì ngày hôm đó mặt trời quá chói mắt? Hay do nam sinh khi đó quá tươi đẹp? Cảnh tượng xấu hổ này đã bóp chặt hơi thở của cô, cũng bó chặt cuộc sống của cô sau này.
Cô muốn nhớ lại ký ức của ngày hôm đó nhưng ngay cả bây giờ, cô cũng không thể nhớ được trong phòng thí nghiệm khi đó như thế nào, xung quanh anh còn có thứ gì khác ngoài chiếc kính hiển vi.
Cô chỉ biết khi đó, hô hấp bị đình trệ, suy nghĩ của cô cũng bị đình trệ, chỉ cảm thấy rằng những từ ngữ tốt đẹp, mỹ miều nhất trên thế giới này như mặt mày như vẽ, phong thần tuấn lãng cũng không thể miêu tả vẻ đẹp trước mắt cô.
Anh không phải tranh vẽ, mà là cuộc gặp gỡ định mệnh của cuộc đời cô.
Một cái liếc nhìn, ánh sao sáng chói, ngân hà xa xôi.
Chỉ một cái nháy mắt, dường như đã trôi qua hàng vạn năm, dường như cô đã được luân hồi chuyển kiếp cả trăm lần, chỉ vì muốn bắt được khoảnh khắc này.
"Có việc gì sao?"
Một câu nói nhẹ nhàng, ánh hào quang xung quanh anh dần mờ đi, hô hấp của cô cuối cùng cũng trở lại bình thường.
Cô biết khi ấy khuôn mặt mình đỏ bừng, không chịu được mà ho hai tiếng, "Xin lỗi, em... em đi nhầm phòng..."
Sau đó chạy bán sống bán chết đi mất.
Thực tế, cô không biết phòng thí nghiệm của mình ở đâu. Sau đó, cô cứ ngẩn ngơ, tim đập loạn xạ, mãi không tìm được phòng thí nghiệm, làm sao để bước vào trong, ngay cả trong lúc làm thí nghiệm cũng sơ xuất làm vỡ hai chiếc cốc becher, cảm thấy mình như đang ở trên mây.
Cô xông vào phòng thí nghiệm của anh, còn anh lại xông thẳng vào trái tim cô.
Thiếu nữ lần đầu biết yêu, chuyện yêu một người đôi lúc thật đơn giản, thứ gọi là "nghìn năm có một" không phải chỉ có trong tiểu thuyết hay cổ tích. Khi trái tim rung động, trong nháy mắt, anh liếc nhìn em một cái, chính là một truyền kỳ.
Bởi vì để tâm, cũng bởi học chung đại học y, gặp lại cũng không phải chuyện gì khó, nhưng tóm gọn lại cũng chỉ là lướt qua.
Cô và anh đã từng lướt qua nhau trên đường đến tòa nhà dạy học, cũng từng ngồi chung một phòng đọc sách với anh, vì thế mới tình cờ phát hiện ra sáng sớm anh sẽ chạy bộ ở sân vận động, cũng vì vậy mà một người yêu ngủ nướng, thậm chí trốn tập thể dục buổi sáng như cô đã chịu thức dậy từ sớm, chạy theo anh từ đằng xa, không dám lại gần, chỉ cần được cùng anh hít thở chung một ngọn gió sớm đã là một điều hạnh phúc, thấp thỏm và thỏa mãn rồi...
Những thông tin của anh từ người khác xuất hiện ngày càng nhiều.
Anh tên là Jeon Jungkook, chủ tịch hội học sinh, dành được học bổng hạng nhất, đã từng đăng tải rất nhiều bài luận văn trên các diễn đàn học thuật nổi tiếng, hoàng tử dương cầm của trường, thay mặt đại học y thi đấu với tiểu hoàng tử dương cầm khoa âm nhạc mà không hề kém cạnh, kiện tướng thể dục thể thao của trường, chủ lực của đội bóng rổ đại học y, dẫn dắt đội của trường liên tục giành chức quán quân...
Càng ngày càng nhiều vầng hào quang được dát trên người anh, mỗi lúc thêm một ánh hào quang, cô lại cảm thấy anh cách xa cô thêm một chút nữa.
Hơn nữa, cô cũng biết anh không chỉ như những gì họ nói.
Anh còn biết chơi guitar, hơn nữa còn hát rất hay.
Đây là bí mật mà cô tình cờ phát hiện được.
Hôm đó cô chạy bộ từ rất sớm, trời vẫn còn tối, trên sân thể dục không có ai, những ngôi sao trên đỉnh đầu cô tỏa sáng mờ nhạt giữa lúc chuyển giao cuối cùng giữa sáng và tối.
Ngay lúc cô nghĩ mình đến quá sớm, bất chợt lại nghe thấy tiếng đàn guitar độc tấu.
...
Gió chầm chậm nổi lên, lá cây hòa quyện cùng âm thanh.
Cô dừng bước, cố tìm kiếm nơi tiếng đàn phát ra, mơ hồ thấy bên trên khán đài của sân vận động có hai người đang ngồi, cô không thấy rõ là ai, mãi cho đến khi giọng hát cất lên, cô mới biết, đó là giọng của anh.
"If I got down on knees and I pleaded with you,
If I crossed a million oceans, just to be with you,
Would you ever let me down?
If I climbed the highest mountain, just to hold you tight,
If I said I would love you,
Would you ever let me down?
Because I love you, so don't let me down..."
(Nếu anh quỳ gối và cầu xin em
Nếu anh băng qua muôn ngàn đại dương chỉ để đến bên em
Liệu em có bỏ rơi anh không?
Nếu anh trèo lên ngọn núi cao nhất chỉ để ôm em thật chặt
Nếu anh nói rằng anh yêu em
Liệu em có bỏ rơi anh không?
Bởi vì anh yêu em nên xin em đừng bỏ rơi anh...)
Khoảnh khắc đó, nước mắt đã bao phủ cả đôi mắt cô.
Không phải vì người mình đơn phương sẽ mãi mãi là mối tình đơn phương, mà chính vì "Because I love you" là ca khúc cô yêu thích nhất, từng câu từng chữ đều rất tình cảm. Cô luôn cho rằng, một chàng trai phải yêu một cô gái rất nhiều mới có thể hát những ca từ này.
Mà anh, trong mắt cô, luôn là đám mây ở trên trời cao, không thể với tới. Anh ở trên cao, tỏa sáng rực rỡ, là đứa con cưng của trời, giống như một vị thần. Những nữ sinh thích anh có rất nhiều, chỉ cần nhìn thấy anh ở đó, sẽ có rất nhiều người đổ xô đến. Thế nhưng, anh vì một người con gái khác mà hát ca khúc này! Vượt núi, vượt biển, quỳ gối cầu xin cô ấy đừng bỏ rơi anh...
Một người như anh, liệu có ai để anh thất vọng sao?
Cô chưa rời đi, cô vẫn còn rất tò mò, không biết cô gái nào đã khiến vị thần trong lòng cô gãy đi đôi cánh, rơi xuống trần thế, trò chuyện bằng tiếng đàn guitar và cất lên những câu hát đầy thấp thỏm như một chàng trai bình thường thế này?
Cô thực sự ghen tị với cô gái đó...
Cô ngồi ẩn mình trong một góc, yên lặng nghe tiếng đàn guitar vang lên thêm lần nữa, lại nghe tiếng hát của anh: Because I love you, love you, so don't let me down...
Bầu trời bắt đầu hửng sáng khi anh hát những câu hát nhẹ nhàng, trìu mến. Nước mắt lăn dài trên gương mặt cô. Cuối cùng, cô đã nhìn rõ diện mạo của anh và cô gái đó.
Anh nắm tay cô gái đó cùng chạy trên đường đua. Cô gái đó thực sự rất xinh đẹp.
Cô thấy ngoại trừ việc mình hơi thấp bé thì cũng được coi là một trong số hoa khôi của tân sinh viên, còn được mệnh danh là hoa khôi của lớp. Nhưng so với cô gái đó, cô lập tức cảm thấy mình chỉ giống một bông cúc dại nhỏ bé, còn cô gái đó chính là thược dược, là một bông hoa mẫu đơn, là một nụ hoa hồng đang nở rộ, đẹp đến nao lòng.
Bỗng nhiên cô cảm thấy thật chân thực, dường như chỉ có một cô gái như vậy mới có thể xứng đôi với anh...
Cô nghe thấy tiếng anh cười lớn, sảng khoái, vừa chạy trên đường đua mà không kiêng nể điều gì, giống như một cơn gió xuân mà tuổi niên thiếu nhất định phải có...
Trong tiếng cười của anh, cô lau đi dòng nước mắt cuối cùng, nghe thấy cô gái kia gọi anh là Hanmin.
Hanmin? Một cái tên thật đáng yêu...
Trong sự chua chát, cô vẫn nở nụ cười.
Học trưởng Jeon, từ giờ, thích anh chính là việc của em...
Không, trước nay vẫn chỉ là việc của mình em!
Chúc anh hạnh phúc, học trưởng Jeon!
...
Sau đó, cô biết cô gái kia tên là Min Dahee. Cô ấy không chỉ xinh đẹp chói mắt, mà còn là tài nữ khoa Trung văn.
Cái gọi là tài tử giai nhân, kim đồng ngọc nữ hóa ra chính là như vậy.
Cô thật sự không ghen tị, cũng không khó chịu.
Từ trước đến nay, cô chưa từng theo đuổi ánh sao. Đối với cô mà nói, Jeon Jungkook cũng giống như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời. Nếu nói rằng, ban đầu, cô đã từng ôm ảo tưởng sẽ được cùng anh nắm tay vượt qua bầu trời đầy sao, nhưng sau đó biết rằng anh có bạn gái, suy nghĩ đó đã không còn nữa.
Cô vẫn thích anh như vậy, vẫn sẽ chạy bộ buổi sáng, vẫn sẽ ở phía sau dõi theo bóng lưng anh, vẫn sẽ thu thập thông tin của anh, vì anh mà vui vẻ, vì anh mà tự hào, giống như một fan hâm mộ đuổi theo ánh sao, cô lặng lẽ ẩn mình trong một góc, yên lặng hưởng thụ sự vui vẻ khi thích anh.
Khi anh chơi bóng rổ, cô sẽ chen vào đội cổ vũ của đại học y, phấn khích đến đỏ mặt mà hét lớn: "Đại học Y cố lên! Jeon Jungkook cố lên!"
Cô cảm thấy mình thật may mắn khi được học chung một trường đại học với anh, để cô có đủ tư cách, tự tin hét lớn tên anh mà không bị ai phát hiện ra bí mật nhỏ trong lòng cô.
Bình thường sau mỗi trận đấu, anh sẽ bước ra khỏi đám đông đang vì mình mà phấn khích, bỏ lại phía sau tất cả những tiếng reo hò đang cổ vũ cho mình, chỉ vẫy tay về một hướng duy nhất, tâm trạng cực kỳ hào hứng mà nói: Dahee, lại đây.
Đúng vậy, cả thế giới cổ vũ cho anh, anh đều không bận tâm, anh chỉ để ý đến cô gái tên Dahee kia, tâm trạng anh vui vẻ cũng vì cô ấy, sau đó anh nhẹ nhàng hỏi một câu: Hôm nay anh chơi tốt không?
Anh chỉ cần sự công nhận của Dahee. Cô thấy, đôi lúc Dahee khen anh, anh sẽ vui mừng như một cậu bé, đôi lúc Dahee chê anh, sắc mặt anh cũng xụ xuống không ít.
Lúc chạy bộ buổi sáng, cô thậm chí còn thấy hai người họ cãi nhau, anh ăn nói khép nép, nhận sai xin lỗi.
Biểu cảm như vậy khiến cô vừa cảm thấy đáng yêu vừa đau lòng. Thì ra, học trưởng Jeon được cô cúng trên bàn tế lại có lúc bình dị thế này. Chỉ là, một fan hâm mộ nhỏ như cô cảm thấy, ở bên cạnh anh, sao có thể cãi nhau được chứ? Làm sao có thể để anh ấy xin lỗi mà vẫn không đành lòng tha thứ chứ? Nếu đổi lại là cô, nhất định cô sẽ không nỡ.
Cô của khi đó không biết rằng, sau này khi cô hạ quyết tâm bỏ đi còn tàn nhẫn hơn Dahee rất nhiều...
Thế nhưng, nhìn thấy anh và Dahee hạnh phúc như vậy, cô ủng hộ trăm phần trăm, không những hâm mộ anh, mà còn hâm mộ bạn gái anh. Cô thích nghe những câu chuyện người khác kể về tình yêu của anh và Dahee, thích nhìn thấy hai người họ tình tứ, nhìn hai người họ hạnh phúc, cũng giống như chính mình hạnh phúc.
Dần dà, không ai không biết hai người họ là một đôi, bởi vì họ quá đỗi ưu tú, vừa đẹp đôi, lại được yêu quý như vậy, đến mức ngay cả giáo viên cũng biết tới. Khi đó ở trường đại học không cấm cản cũng không ủng hộ chuyện yêu đương nhưng khi các giáo viên nhắc đến hai người họ, tất cả đều bật một ngón cái, nói một chữ: Xứng.
Vì vậy, hai người họ trở thành hình mẫu cho các cặp đôi trong trường.
Tin tức gây sốc nhất lúc đó là cuộc thi biện luận, hai đội cuối cùng vào vòng chung kết là khoa Trung văn và khoa Y của bọn họ. Min Dahee và anh đều lần lượt bảo vệ đội mình.
Trước lúc thi đấu, trong khoa còn truyền nhau một truyện cười, nói rằng những người trong hội sinh viên đã cấm anh xuống nước, yêu cầu anh phải chiến đấu vì danh dự, cho dù về nhà phải quỳ trên bàn xát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com