Truyện thứ 4 ta edit...Xếp theo cấp độ thì bộ này đạt [ Cực phẩm] hơn or bằng bộ Hạnh Phúc Tái Sinh.Từ đầu đến cuối truyện đều thu hút. Tình tiết mới mẻ không gập khuôn.H ít>.< trước bẩn sau sạch.Nữ chính cực kỳ thông minh, tính cách độc đáo, có 1 nhà cực phẩm không thể cực phẩm hơn.Nam chính khiếp trước ác tâm tàn nhẫn vô cùng, nhưng kiếp này...Nữ phụ chỉ tóm gọn trong ba chữ "không biết sống"Truyện hay nhảy đi. Cứ tin ta???P/s: Lịch đăng chương:Đủ 100sao cho 1 chương ta sẽ đăng truyện( các nàng vote cho ta nhé)Trong 1 ngày dc 200sao sẽ đăng liền 2 chương.Ủng hộ ta cho mau hoàn nha.…
Tên: Vu SưTác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 153Thể loại: Ngôn tình, Hiện Đại , Huyền Huyễn, HE, 1vs1, Hài hước, Nhẹ Nhàng, Trinh Thám.🐲🐲🐲🐲🐲🐲Vu Miểu Miểu là Vu Sư cuối cùng của Vu tộc, khi cô mới vừa hai tuổi, sư phụ của cô đã tìm cho cô một vị hôn phu. Ngày tròn 18 tuổi, cô cảm thấy mình nên đi gặp cái vị hôn phu này, vì thế đeo cặp sách, ngồi xe lửa vào thành."Tướng công, cùng em trở về trong núi đi."Quý Lãng thật vui vẻ, hắn cứ nghĩ mình gặp phải quỷ, đột nhiên lại đâu ra một cô gái muốn tới cướp người."Vậy chúng ta đây có phải nên động phòng trước hẵng nói hay không ?"Vu Miểu Miểu nghiêng nghiêng đầu, cảm thấy cũng có lý, liền cùng tướng công trở về nhà.=Quý Lãng là Mộng Ma chuyển thế, nghe nói chỉ cần hắn thức tỉnh, là có thể làm cho toàn bộ nhân loại của thế giới chìm trong ác mộng.Vì thế, vô số kẻ tự tự xưng là tu sĩ đều muốn giết hắn thật nhanh, bởi vì trước khi hắn có thể thức tỉnh, Quý Lãng có một khả năng là đi vào giấc mộng của người khác, có thể biết được người chung quanh mình suy nghĩ gì.Vì cái năng lực này, người khác tránh hắn như tránh rắn rết, Quý Lãng cũng không để ý, mãi cho đến gặp được một Vu Sư tự xưng là vị hôn thê của mình.Vu Miểu Miểu: Hôm nay lại có người khi dễ tướng công, ngày mai mình phải cho tiểu oa oa nguyền rủa hắn mới được.Quý Lãng : (#^.^#)Các anh hào trong giới Huyền học: Hôm nay Quý Lãng ly hôn chưa ?Quý Lãng: Muốn chết sao ?🐲🐲🐲🐲🐲🐲…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
chào các đồng chí~~ đây là truyện đầu tiên mà mình viết, có thể có cả truyện sưu tầm nữa nhưng mình sẽ bảo đảm yếu tố kinh dị trong mỗi chap hen~~ mong các độc giả sẽ ủng hộ tui hết mình:3…
Tác phẩm: Sáu năm chờ đợi, chúng ta nghênh đón hạnh phúcTên gốc: 六年的等待----我们迎来了幸福Tác giả: Cầm gian đích luật động (琴间的律动)Editor: shiroinu980, M.C, SunTranslator: Pax SevenGiới thiệu: Truyện có thật, yêu từ cái nhìn đầu tiên, tình tiết nhẹ nhàng, tác giả vẫn còn viết.…
VĂN ÁN Ta sống một đời bạo quân, đăng cơ được mười bốn năm, nền chính trị bạo ngược, sưu cao thuế nặng, rời xa quân tử thân cận tiểu nhân. Cuối cùng phi tử ta yêu nhất tự tay rót cho ta chén rượu độc. Đầu của ta bị phản quân phơi nắng treo ở tường thành.Trọng sinh một lần nữa, ta cảm thấy đời này sẽ không yêu bất cứ người nào nữa. Bất quá, ta sẽ đối xử tốt hơn với hoàng hậu Trác Văn Tĩnh - người mà ta cho tới bây giờ chưa nhìn thẳng một lần. Bởi vì chỉ có hắn ở lúc cuối cùng chưa từng vứt bỏ ta.…