Jungkookie cứng đầu có một Taehyungie nuông chiều "đến mức sinh hư"_______📌 fic viết hồi mới tập tành nên tretrau. Quý vị suy nghĩ trước khi đọc ạ🙆♀️Au: Mars52u_…
Thông báo quan trọng: 1. Tui không có nhu cầu nghe góp ý chuyện cách dịch ntn, cho nên mn không cần phải nói về chuyện đó :)) không là tui sẽ block bạn, bất kể bạn là ai. 2. Nếu muốn truyện dịch theo ý bạn thì bạn tự lấy raw về tự dịch đi, hoặc là đi tìm nhà khác đọc cho hợp ý.--------------------Thể loại: Bách hợp, cung đình, cổ đại, 1x1, HE, có H(ít)Tình trạng: Hoàn, 165 chương + 1 PNCouple: Hạ Sí Mạch x Tuyên Cẩn - Thủy Khinh Linh x Tuyên Lưu Ly Văn án: Hạ Sí Mạch lần đầu tiên nhìn thấy Tuyên Cẩn là hồn phách bay lên mây, thề cuộc đời này phi khanh không cưới. Nhưng bọn họ, một là thái hậu buông rèm chấp chính; một là nữ phẫn nam trang, "Thúc thúc" của hoàng đế, quyền khuynh thiên hạ Cảnh vương... Tuyên Cẩn, dưới sự cưỡng bức của Hạ Sí Mạch mới bất đắc dĩ để con của mình làm hoàng đế, còn mình thì trở thành thái hậu. Một lòng nghĩ đây là thủ đoạn của Hạ Sí Mạch, lại không nghĩ rằng phía sau đúng là có hàm nghĩa khác. Càng không nghĩ tới chính là, nàng thế nhưng cũng động tâm với nam nhân làm nàng vừa yêu vừa hận... cho đến khi phát hiện nam nhân đó là nữ nhân... ~~~~~~~~~~~~~ Hạ Sí Mạch thề: Một ngày nào đó, ta muốn nàng lấy danh thái hậu cam tâm tình nguyện gả cho cho Hạ Sí Mạch ta! Tuyên Cẩn không hề đổi sắc: Si nhân nằm mơ.…
🐰 THÔNG BÁO: "Giả đứng đắn" đã chính thức xuất bản, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình!🐰 Giới thiệu:Trước lúc hẹn hò, Khánh Vy thề đôi ta sẽ không rung động.Sau khi chia tay, Viết Hoàng nói xin hãy cho nhau cơ hội mở lòng.Mọi người bảo họ không hợp, lại chẳng ngờ anh sẽ thay đổi vì cô. Ngay cả khi cô vẩn vơ nhìn anh, hỏi rằng thế giới hai người sao mà cách xa như vậy. Thì anh chỉ cười và nói:"Chúng ta không thể ở hai thế giới khác nhau được. Vì thế giới của anh đã là em rồi."Khánh Vy không biết mùa thu trong mắt mỗi người mang cảm xúc nào. Nhưng giây khắc ấy, cô đã nghĩ: Nếu mùa thu có thể cất lời thì cô mong chúng sẽ dịu dàng như ngàn vì tinh tú ẩn giấu trong đôi mắt anh.-🐰 Ngày viết: 20/8/2023🐰 Ngày hoàn thành: 20/11/2025…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…