Bé Jeon lên 5 đi học mẫu giáo và gặp được Kim Taehyung - giáo viên thực tập trẻ tuổi..."Nhóc còn bé lắm, làm sao đòi cưới anh được?""Vậy thì đợi đến khi Kookie 10 tuổi, Kookie sẽ bắt Taehyungie về nha~" (Ó//v//Ò) 29/8/20 ~ 17/2/21 Lưu ý: couple phụ là Hopemin nhaa*Fic này mình đã viết từ khá lâu và thật sự lời văn, ngôn từ và cả nội dung chưa được trau chuốt. Dù vậy nó cũng đã trở thành một kỷ niệm đẹp và thành tựu lớn với mình, mong các bạn hãy ủng hộ.Enjoy~…
Văn án:Tô Vãn là một người chuyên phá hư vị diện, cô lấy thân phận "Bạn gái cũ pháo hôi" xuyên qua các thời không khác nhau, chấp nhất với ý định làm thế nào để giết chết nam, nữ chính.___Quả nhiên Tình Yêu, Chân Ái đều là mây trôi.Xuyên nhanh, 1 vs 1Nữ chính đen tối, nam chính tâm ngoan thủ lạc. Bọn họ chính là tổ hợp 2 người tàn nhẫn, độc ác nhất trong truyền thuyết.Không có tàn nhẫn nhất, chỉ có tàn nhẫn hơn... ~~~~* Tác giả: Muội Chỉ Ái Cật Nhục* Editor (nghiệp dư) : Mítt* Bookcover by Kỳ Vân* Nguồn cv: wikidichMình bắt đầu từ TG3 thôi.. Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả..Link Quyển 1: https://my.w.tt/5hBd19t8mV…
Tác giả: Tiểu Đào ĐàoThể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống,Trạng thái: Hoàn ThànhMình là người REUP để đọc offline❤️Có SỬA lỗi vặt trong truyện.GIỚI THIỆU TRUYỆN[Hệ Thống] : Sắc Nữ - Tiểu Đào ĐàoĐộ dài: 479 Chương (Đã Hoàn Thành)Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên. Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô." Mặc Nhiên à! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô. Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay.Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh . Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên. Làm hiệp nữa nào." Ghét anh quá, để Huyên Huyên mà nghe anh nói lúc này, cô ta đau lòng chết thôi." em lo lắng cái gì!? Hôm nay cô ta không về đâu, nghe anh chiều thêm một hiệp nữa đi.Huyên Huyên, nghe được những lời mà người con trai cô yêu nhất nói về cô như vậy. Còn đang đè dưới thân là cấp dưới của cô Mặc Nhiên. Cô đau lòng không dám đẩy cánh cửa kia ra.Chỉ biết ôm mặt khóc chạy ra ban công, hét thật lớn....chỉ muốn tâm trạng tốt hơn chút. Có thể do cô bất cẩn dùng sức hơi lớn ngã về phía tr…
Tác giả: Tiểu Diệp Hoàn.Chuyển ngữ: QT, Google Translator.Raw: Khotangdammy.Editor: Cao Ying.Thể loại: Hiện đại, cường cường, xuyên thư, hợp đồng hôn nhân, điềm văn, sảng văn.Tình trạng bản gốc: Hoàn (116 chương).Tình trạng bản edit: Hoàn.Bản edit được thực hiện bởi jongwookislove.wordpress.com. Vì không có sự đồng ý của tác giả, đừng mang đi reup ở bất cứ đâu.Nếu bạn thích bộ truyện này, đừng quên vào page cho mình 1 like nha! https://jongwookislove.wordpress.com/sau-khi-nam-phu-phao-hoi-tram-me-kiem-tien/…
Tác giả: Vạn Ngôn Không Đáng Một Khối TiềnNguyên Phối - Tiểu TamSố Chương: 86 Chương.Nhân vật chính: Phương Nhan - Giang Tê NgôMình edit tiếp từ chương 34. Mấy chương trước đó đã được bạn Blackobs edit rồi.Link từ chương 1 - chương 33 https://www.wattpad.com/story/151203737-Mình mới lần đầu edit, có gì mọi người cho ý kiến nhe. Nếu có sơ xót mong bỏ qua.…
-Em xin lỗi mà......xin cậu hãy tha cho em.- tiếng khóc lóc cầu xin sự tha thứ của người con gái đối với người con trai đối diện.-Tha ? Cô biết đây là lần thứ mấy rồi biết không. Tại sao cô lại cứ trái lời tôi đi quyến rũ người khác.....- nhưng trái với lời cầu xin của người con gái ấy, người con trai thẳng tay quất từng nhát roi lên người cô gái.-Em không có.... cậu tha cho em đi. Em đau lắm rồi. Hic hic..........-Câm miệng. Có gì uất ức sao. -Anh thật là một con quỷ tàn bạo. -Phải và cô là người của con quỷ tàn bạo này. Bây giờ và mãi mãi chỉ là của riêng mình con quỷ tàn bạo này thôi.…