Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

keonho.ahn
alo
mày ghé căn tin mua cho tao lon nước, nhanh chân lên nhé, tao không rảnh chờ.

seonghyeon.eom
đợi tớ một lát.

Vừa nhận được lời yêu cầu, Seonghyeon đã đứng bật dậy đi thẳng đến căn tin mua nước.

Em là Eom Seonghyeon, học sinh lớp 11B, em vừa mới chuyển đến trường này do ba mẹ của em đổi công tác xuống Seoul, chứ lúc trước em học ở Busan. Em lầm lì, ít nói, nhìn rất dễ bắt nạt. Từ khi mới bước vào ngôi trường này em đã bị nhiều ánh mắt săm soi phán xét. Gia đình em không giàu, em được học ở ngôi trường nổi tiếng này cũng chỉ vì bố em làm tốt được chuyển đến Seoul một phần em cũng được công ty bố tài trợ cho học. Học phí một năm của ngôi trường này bằng cả một ngôi nhà đủ bốn người sống. Bố mẹ em đã rất đắn đo suy nghĩ mới có thể quyết định được.

Em cứ nghĩ mình chỉ cần học là được, nhưng không ngày đầu tiên vào học em bị mọi người dòm ngó. Em có vẻ ngoài xinh đẹp, da em trắng trông rất xinh nhưng do nhà không có nhiều điều kiện nên em không được chăm sóc tốt nên sự xinh đẹp ấy đã được bớt đi phần nào đó. Em cứ thế, sống trong một cuộc sống tẻ nhạt mà bị ăn hiếp cô lập. Các bạn nữ đều rất ghét em, em cũng chả hiểu tại sao? em bị vu oan cho rất nhiều lần, những người vu oan thấy thế cứ đổ thừa còn những người không biết gì thì cũng ngại chơi với em. Nhiều lúc tự hỏi em đã làm gì để mọi người ghét em đến thế chứ?

Thoát khỏi dòng suy nghĩ đó, em chạy nhanh về phía sau của trường nơi đó thường rất vắng người và chỉ có đám máu mặt nhất trường mới ở đó.

"của..cậu đây Keonho" vừa nói em vừa thở vì nãy giờ em phải chạy từ phòng học ở tầng 4 xuống.

"đây rồi, con cún của tao đến rồi đây" Keonho đắc ý nhìn Seonghyeon nói.

"sao lề mề vậy? mày biết tao đợi mày hẳn 4 phút rồi không? hửm?" hắn nhìn thẳng vào Seonghyeon trừng mắt.

"tại...tại vì xa quá, hôm nay tớ hơi mệt nên chạy không nhanh được" em vừa thở vừa nói, chân em bước gần lại hắn.

"lại đây"

Keonho giựt lấy chai nước em đang cầm, hắn lườm em một cái rồi quay sang với đám bạn.

"chúng mày mở to con mắt xem trò vui đây" vừa nói xong, hắn cười đểu hất mạnh chai nước vào trong mặt Seonghyeon khiến cho cơ thể em ướt sũng mà cũng không khỏi bất ngờ.

Đám bạn cười lớn, hắn cũng cười nhạo em, em cúi mặt xuống, không khỏi bàng hoàng.

"cút đi, mày nghĩ tao có thể uống nước dơ bẩn của mày sao, bẩn tay tao quá" Keonho nói.

"eo ôi tưởng thế nào cũng chỉ là thằng sai vặt của Ahn Keonho, vậy mà tao nghe bọn lớp C nói là người của Ahn Keonho"

"cút đi bẩn mắt tụi này"

"nó không đi thì chọi đồ vô mặt nó là nó đi thôi"

"nghe nói nó vô đây cũng trợ cấp thôi chứ có giàu có gì đâu"

"mẹ nó cũng ở nhà ăn bám, may sao mà ba nó làm được nên mới cho tiền vô đây học. Sau cùng cũng chỉ là loại ăn bám cho ba nó lo"

Những lời nói tiêu cực cứ bao trùm lấy em, em cứ gục mặt ở đó xuống mà khóc, chân em cứng lại, dù đã bị nhiều lần như thế nhưng mỗi lần bị em lại không kiềm được mà khóc, lần này em lại bị chế nhạo bởi chính người em yêu nữa chứ, em muốn sụp đổ ngay lập tức.

"thôi, im đi, Seonghyeon là người của tao chỉ có mình tao được chế nhạo nó thôi, tụi bây im dùm cái" thấy em đứng đó mà khóc hắn tự nhiên cảm thấy đáng thương nên đã cất tiếng.

"gì? "người của tao" luôn sao Keonho" một người bạn lên tiếng

"im đi" hẳn bực bội khi được gắn ghép với em.

"nói gì sai sao Keonho"

Hắn hậm hực chỉ vì bị cả đám bạn chọc, đen mặt đứng dậy lại chỗ Seonghyeon đẩy em ra.

"ra chỗ khác đi" Keonho nhăn nhó nói.

Em úp mặt xuống nước mắt vẫn rơi. Hắn thấy em vẫn chưa muốn đi liền đá em một cái, em té xuống, mặt mày tèm nhem, tay chân dính đầy cát. Rồi từ từ ôm nỗi ấm ức đứng dậy, chạy thẳng về hướng của trường.

"mới chọc có tí mà khóc, nhãi ranh"

"thôi kệ nó, nói cái khác đi" Keonho hắn bước lại chỗ cũ, liếc nhìn đám bạn một cái.

"à mà nè Keonho, nghe nói tối nay mày đi hẹn hò hả?" DoYun hỏi.

"ừ, mẹ tao bắt đi xem mắt con gái của chủ tịch Im, nên tối không đi kèo với bọn mày được." Keonho nói

"ui chà, em ấy nổi nhất ở Duryu ấy, tao gặp một lần rồi, xinh lắm. Đợt này Keonho trúng mánh rồi" JiMin lên tiếng khen ngợi.

Hắn cười nhạt cho qua, nói không có hứng thì cũng không đúng mà cũng muốn gặp xem như nào là xinh đẹp và nổi tiếng.

tan học.

keonho.ahn
alo alo
xuống lẹ lấy cặp mang về nhà cho tao
nhanh đi
alo?
Eom Seonghyeon đâu rồi???
xuống lấy nhanh tao còn đi chơi
?
không rep?

.........

Đã gần 20 phút trôi qua, vẫn chưa có dấu hiệu của sự rep tin nhắn, Keonho bực tức đen mặt. Không biết thằng nhãi ranh đó hôm nay đi đâu mà lại dám không trả lời tin nhắn hẳn. Hắn tức tối bỏ về, trong đầu cứ suy nghĩ về việc sao em không rep. Nó đi chơi với bạn bè sao? mà nó làm gì mà có bạn bè để chơi? hay nó còn giận về chuyện hồi sáng? ừ có thể đó nhưng mà nó gan hùm hay sao mà không trả lời tin nhắn?

Keonho vừa đi về nhà vừa nghĩ ra hàng ngàn lí do khiến Eom Seonghyeon biệt tâm biệt tích từ chiều tới giờ. Hửm, mà sao hắn lại nghĩ đến thằng đó làm gì? chỉ cần ngày mai cho nó ăn đấm thôi chứ cần gì phải nghĩ cho mệt đầu.



Bước về nhà, hắn mở cửa ra. Khung cảnh trước mắt khiến hắn sửng sốt. Lại nữa rồi, lại cãi nhau.

Hắn nhăn mặt đi về phía phòng khách, đồ đạc đập tan tành, mẹ hắn ngồi ở một góc mà ôm mặt khóc còn ba thì bực bội bỏ ra khỏi phòng.

"chuyện gì vậy?" hắn dùng vẻ mặt lạnh tanh nói.

"mày hỏi mẹ mày đi" Ahn Moonsook - ba của hắn hập hực lên tiếng nói.

Hắn tiếng lại gần mẹ của mình, nhẹ nhàng gỡ tay bà ra khỏi đầu gối, ngước mặt lên nhìn hắn, bà chỉ muốn trốn đi thôi.

"con...con bình tĩnh nghe mẹ, không phải như con nghĩ đâu Keonho" mẹ hắn khóc nấc lên, mặt đỏ ửng

Ahn Moonsook quay lại, nhìn bà ta với ánh mắt sắc bén. Thấy bà ta không có ý định giải thích ông lên tiếng.

"nghe cho rõ đây Ahn Keonho, sau này mày sống với tao, bà ta sẽ chẳng là mẹ mày nữa, mày biết gì không, bà ta với ông Im lén lút qua lại còn cố ghép đôi mày với con gái ông ta chỉ để hãm hại mày và công ty của gia đình mình" ông Ahn lòng nặng trĩu mà nói.

cái gì thế này?

"công ty ta bây giờ gần phá sản đến nơi rồi, mày là mấu chốt cuối cùng, nếu mày hẹn hò với Im Yuna thì tao nghĩ rằng có rất nhiều kế hoạch đằng sau khiến gia đình ta phá sản mãi mãi" ông Ahn nói xong cũng bỏ đi khỏi đó, để lại Keonho và người mẹ với đám hỗn độn.

"là sao hả mẹ?" hẳn không kiềm được mà quay sang tra cứu người mẹ

"không phải như con nghĩ đâu Keonho, thật sự... không phải vậy"

"bà phản bội ba và tôi rồi bây giờ muốn lật đổ cơ ngơi ba đã cực khổ xây dựng sao?" con ngươi hắn chuyển sang màu nâu, hắn bực bội quát vào mặt mẹ mình.

Bà ta cứ ngồi đó khóc, vậy là sự thật rồi. vốn dĩ gần đây gia đình hắn bắt đầu xảy ra những cuộc ẩu đả, hắn không quan tâm gì nhưng hắn đều biết sự hiện diện của nó. Hắn thuộc giới thượng lưu, gia đình có tiếng tăm, hắn vào trường đó học được vì nhà có điều kiện và chơi được với đám bạn đó cũng vì nhà giàu cùng với gương mặt ưa nhìn. Hắn biết gia đình mình không mấy hạnh phúc nhưng hắn đều bỏ qua vì ít nhiều gì hắn cũng được theo học tại ngôi trường đắt tiền, có bạn bè và có đủ tất cả những gì hắn muốn. Nhưng không phải là hắn không quan tâm đến việc mẹ mình ngoại tình.

Gia đình hẳn tan nát rồi, chỉ vì cái ham vọng của mẹ hắn mà đã muốn đẩy ba hắn trên bờ vực phá sản.

Càng nghĩ càng tức hắn đứng dậy quát lớn vào mặt bà ta.

"bà muốn ham vui cùng nam nhân ngoài kia thì cứ làm, đừng làm ảnh hưởng đến tôi và ba, chắc gì ông Im đã thật sự yêu bà đâu chứ? người đi cùng bà gần 18 năm nay bà còn không trân trọng, sẽ chả có trời đất nào thông cảm cho bà nữa đâu" hắn tức giận quát lớn

"con...con..đủ rồi Keonho, tao nuôi mày ăn học đủ lông đủ cánh xong bây giờ mày phản tao như thế hả" bà ta đứng dậy, tát mạnh vào bên má của hắn

"ừ, hay rồi, bà tát tôi vì gã Im kia, tôi thề sẽ không để yên cho bà" hẳn hậm hực bước ra khỏi nhà, đóng sầm cửa lại, chân cứ thế mà đi thật nhanh.

Hắn chạy, vừa chạy vừa khóc, mười mấy năm cuộc đời không phải không khóc nhưng rất ít, bây giờ hắn cứ nghĩ về gia đình lúc trước như thước phim chạy chậm trong đầu hắn, lúc gia đình hắn hạnh phúc, lúc ba hắn trúng lớn công ty phát triển. Nhưng bây giờ mọi thứ mất hết rồi, tại sao con người ta lại có hạnh phúc mà không biết trân trọng?

Những người trong cuộc còn không hiểu.

Chạy đến lúc hắn mệt lả người, không biết mình đang nơi nào nữa. Đây là một khu phố nhộn nhịp, tấp nập người qua lại. Trời cũng bắt đầu tối, tầm sáu bảy giờ chiều, các quán bar, quán ăn dần mở cửa, ánh đèn vàng ấm áp bao trùm cả khu phố. Hắn nhìn xuống túi quần, móc ra vài đồng lẻ, đi thẳng vào một quán bar gần đấy mà mua rượu giải sầu.

Chôn mình vào chốn đông đúc, mới có tầm chiều mà quán đã tấp nập. Hắn ngồi ở một khuất nhỏ, uống hết ly này đến ly khác trong thật thảm hại biết là bao.

Sự bực bội cứ quanh quẩn trong đầu hắn, nghĩ ra vài cái viễn cảnh khi đám bạn giàu có của hắn biết hết sự việc thì sẽ thảm đến mức nào. Vò đầu bức tóc hẳn thật sự muốn điên lên vậy.

Hắn ngồi lì ở đó, uống mãi, tiền cũng gần hết rồi. Hắn muốn vùi đầu vào những thứ này cho quên hết hiện tại. Vì có vẻ ngoài cao lớn với gương mặt đẹp trai chững chạc nên chả ai nghi ngờ khi hắn vào đây cả mặc dù hắn mới mười bảy tuổi.

Ngoài trời bắt đầu mưa đổ, hắn hết sạch tiền cũng không có hứng thú ở lại nơi này nữa. Loạng choạng bước ra khỏi, mưa cứ thế vẫn rơi, thân xác nặng nề của hắn bước đi trên một khu phố xa lạ, đầu óc trống rỗng cho đến khi hắn nghe được âm thanh phát ra từ ngõ cụt gần đó.

"mấy người đi ra, đừng lại gần tôi" Eom Seonghyeon la lên, bước chậm dần, em vấp té ngã xuống, ngồi co ro lại nhìn đám người đó đang lại gần.

"em trai xinh quá mà chưa trả tiền bảo kê cho bọn này sao" một tên nói

"đem nó về xử luôn không đại ca?"

"bắt nó về đi, nhớ là phải nhẹ nhàng đó vì nó xinh thế cơ mà" hắn ta cười đắc ý nhìn em.

Đám người kia bước đến em, nắm tay nắm chân lôi em lên chiếc xe đen gần đó, em la thét cầu cứu. Tưởng rằng sẽ không có chút hi vọng nào, cho đến khi một giọng nói trầm vang lên. Là Ahn Keonho? hắn xuất hiện trong một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lấy cây gỗ đập mạnh lên tụi đấy.

"cút, dám ăn hiếp người của Keonho tao à?" hắn lườm mấy tên đó, tay cứ lấy thanh gỗ đánh 1 tên trong đám nhừ tử.

Mấy tên còn lại sợ hãi, cong chân mà chạy về phía chiếc xe rồi phi thẳng đi chỗ khác. Hắn loạng choạng bước lại chỗ Seonghyeon đang co lại vì sợ, tay hắn đặt lên vai em, giọng thều thào nói:

"mày có sao không? sao lúc chiều không trả lời tin nhắn tao?"

Em không trả lời mà cứ khóc lên mãi, em sợ lắm, nếu không có hắn xuất hiện thì em bây giờ bị bắt đi mai có thể bị bán sang Trung Quốc rồi. Em ôm mặt thút thít.

"không trả lời tao à? sao lại không rep tin nhắn tao?" hắn kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.

"...tại...tại điện thoại tớ.. bị rơi nên hư mất...tớ xin lỗi cậu.. tớ sẽ mua đồ ăn bù cho cậu..hức" em vừa khóc vừa nói.

Hắn cười nhạt, làm như bánh của em đáng tiền lắm vậy. Hắn kéo em dậy, rồi bước đi khập khiễng

"đàn ông con trai, hở tí là khóc, sau này không ai giúp mày được đâu, mạnh mẽ lên dùm" hắn bỏ đi.

"nhưng...nhưng sao Keonho ở đây? bây giờ cậu không về nhà hả? người lại toàn mùi rượu" em chạy theo hỏi

"gì? nhà hả? tao không muốn về nơi đó" hắn đi tiếp, em theo sau, hắn do say quá mà đi không vững. Em không biết câu nói đó của hắn có nghĩa là gì nhưng em phải cảm ơn hẳn vì đã cứu em.

Hắn té xuống rổ cam bên đường, em chạy lại đỡ hẳn dậy, nhặt cam lên, xin lỗi người bán, rồi dìu hẳn đi về phía khu phố B. Khu B dành cho người thượng lưu ở là đa số, còn em thì sống ở khu G, khu đấy đa số là những gia đình con cái hoặc công nhân viên nhà nước. Khu B và G cách nhau rất xa nên mỗi lần em đem cặp về nhà giúp hắn là mệt lả người.

"không, không, không về nhà"

Em đưa hắn về gần đến nhà, trời cứ mưa liên tục khiến em vừa mệt vừa lạnh mà bây giờ hắn lại nằng nặc không muốn về, em hết cách phải dìu hắn ngược lại nhà của mình.




"mẹ ơi, em sean về rồi, mẹ mở cửa cho con vào với ạ" em đứng ở ngoài cửa, nặng nhọc la lớn lên để mẹ có thể nghe được rồi ra mở cửa.

cạch

"sean, sao hôm nay con về muộn thế? còn đây là?" Han Hyerim liếc mắt sang hắn đang được thân thể nhỏ bé của con trai mình dìu vào.

"à, đây là bạn của con, nãy bạn say quá nên chắc tối nay ở lại với nhà mình một hôm mẹ ạ" em nói xong cũng mau chống dìu hắn vào trong. căn nhà nhỏ, bên trong là đồ đạc được chất đầy nhà, bên trong có bố, em gái seonghyeon đang ngồi đó chờ sẵn chuẩn bị ăn, căn nhà gỗ nhỏ nhắn, phòng của em cũng nhỏ vừa đủ 2 người, có bàn học cũng như nệm nhỏ, được lót khăn bông nhưng trông rất ấm áp.

"sean nhanh nhé, nay bố mệt nên mẹ, bố với em ăn trước, con tắm rửa xong mẹ có bắt sẵn nước ấm có gì lau mình cho bạn đỡ say rồi ra mẹ để cơm sẵn cho con nha" mẹ em nói lớn để trong phòng em có thể nghe thấy.

"dạ"

Em dìu hắn vào, để hắn ngồi một góc rồi đi lấy đồ của mình, em lấy một chiếc áo to nhất để ở giường. Hắn thì cứ mơ mơ màng màng, miệng thì cứ lải nhải suốt. Cơ thể hắn lạnh vì ban nãy dính nước mưa, em chồm lấy thau nước ấm của mẹ để sẵn, lấy khăn mềm lau lên cơ thể hắn. Hắn nhắm mắt lại say ngủ, gương mặt đẹp trai khiến tim em rung lên từng nhịp.

Em thích hắn lắm, em vào học từ năm ngoái, cũng đã quen dần với sự xuất hiện của hắn. Hắn đến bắt nạt em, ngày nào cũng làm phiền em, ban đầu thì em khó chịu lắm nhưng dần dần không biết bị cảm hoá kiểu gì mà mỗi khi tin nhắn của hắn đến là em lại vui vẻ đáp ứng. Mỗi lần bị hắn chọc em lại không còn cảm thấy khó chịu mà thay vào đó là ngại ngùng chen lẫn với cảm giác thích thú. Em không biết từ khi nào, em nhận ra rằng hắn là người bạn duy nhất của em, cũng là người em thích nhất. Em chỉ dừng lại ở thích vì quá ngây thơ nên em không thể tiến tới yêu được, em cũng không thể phân biệt cảm xúc trong mình thế nào. Em cứ mặc định là con trai phải thích con gái nhưng lòng em lại xao xuyến khi nói chuyện với hắn.

Thoát khỏi suy nghĩ, em cứ lau mình cho hắn, em ngại ngùng cởi chiếc áo rồi đến chiếc quần đã hơi dính nước của trận mưa kia, em nhắm mắt lại, cố gắng thay quần áo của mình cho hắn thật nhanh. Ui trời, tính ra quần áo rộng của em hắn mặc cũng hơi chật.

Thân thể hắn được phủ một lớp nước ấm, mặc bộ đồ khô của em vào rồi, em bây giờ người vẫn còn ướt nên không dám dìu hắn vào lòng tiếp tục mà cứ đẩy hắn lại chỗ nệm, hắn ngã lăn ra rồi nhắm mắt ngủ như chết. Em lại gần lấy chăn bông quen thuộc của mình đắp lên người hắn, hắn ấm áp trong chăn, bên ngoài là mưa gió lớn. Nếu em không về kịp chắc giờ em bị cuốn đi rồi.

Em đi đến tủ đồ lấy đồ rồi cũng nhanh chóng đi tắm rửa rồi thay ra. Bây giờ cũng 10 giờ hơn, gia đình em cũng đã ngủ hết, em lủi thủi một mình đứng trong bếp ăn phần cơm mẹ để lại. Em đi lại phòng của mình, mở cửa ra vẫn thấy hắn nằm ngủ và vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh giấc, em lay người hắn lo lắng không biết hắn đã ăn gì chưa, sợ rằng hắn đói nữa.

"Keonho, cậu thức dậy ăn một ít gì không?" em nhẹ hỏi

"Keonho à.."

"Keonho ơi"

"không..ăn" hắn đáp bằng giọng ngáy ngủ.

"chiều giờ cậu đã ăn gì đâu?"

Em vừa dứt lời hắn quay sang phía còn lại, như muốn nói rằng mình không ăn. Em không biết nói gì nên đem phần thức ăn của hắn ra để ngoài bàn.

rồi bước vào.

Em nằm song song với hắn, hắn nằm trên nệm ấm áp, còn em nằm trên mặt sàn lạnh lẽo nhưng không hiểu vì sao nhìn thấy gương mặt trời ban của hắn thì em lại cảm thấy ấm áp. Hắn đẹp đến mức em không ngờ đến, em ước mình có thể nhìn hẳn mãi như thế này, dù hắn có ăn hiếp bắt nạt em đi nữa nhưng...Em vẫn thích hắn nhất.

Ngắm hẳn mãi rồi ngủ lúc nào không hay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com