Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter I - Phiền

Senghyeon ghét bệnh viện.

Ghét mùi thuốc sát trùng.
Ghét tiếng máy kêu đều đều như nhắc nhở rằng cơ thể mình không bình thường.
Và đặc biệt, ghét người cùng phòng mới chuyển vào.

-

"Chào nhenn"

Giọng con trai vang lên từ cửa, quá sáng so với căn phòng trắng toát.

Seonghyeon không quay đầu.

"Đóng cửa lại giùm."

Người kia khựng một nhịp, rồi… cười.

"Ồh, phòng số 09 lạnh lùng dữ ha."

Seonghyeon nhắm mắt. Phiền.

Keonho được xếp nằm giường đối diện - phòng số 09, hai cái giường cách nhau đúng một lối đi hẹp.

Anh được đẩy vào bằng xe lăn, tay còn cắm kim truyền dịch mà miệng thì không chịu yên.

"Anh nằm giường này nha? Hay giường kia? Giường kia gần cửa sổ, nhìn ra ngoài chắc đỡ chán-"

"Anh nói ít thôi được không?" Sean cắt ngang.

Keonho chớp mắt.

"…À. Xin lỗi"

Ba giây im lặng.

Rồi Keonho quay qua:

"Anh tên Keonho, còn em??"

"Eom Seonghyeon."

"Bệnh gì thế?"

"Không cần biết"
"Em bệnh gì?"

Seonghyeon siết tay.

"Không liên quan tới anh"

"Ồ" Keonho gật gù.

"Vậy anh bệnh vì nói nhiều"

Seonghyeon quay phắt lại nhìn anh lần đầu tiên.

"Anh làm ơn im cho tôi nghỉ ngơi"

Keonho cười, nụ cười vô tư đến mức đáng ghét.

"Em dữ vậy, bệnh chắc lâu khỏi lắm"

Seonghyeon quay mặt đi, giọng lạnh tanh:
"Tôi khỏi hay không, cũng không cần anh quan tâm."

Keonho im.

Lần này là thật.

-

Buổi tối, đèn phòng tắt sớm.

Seonghyeon trở mình ho khẽ, cố nén để không làm ồn.

Keonho mở mắt.

"Em uống thuốc chưa?"

"Không cần anh nhắc."

"Ờ… nhưng bác sĩ dặn-"

Seonghyeon ngồi bật dậy.

"Tôi không cần người dưng tỏ ra hiểu tôi"

Keonho nhìn em, lần đầu không cười.
"Anh chỉ-"

"Anh chỉ phiền"

Câu nói rơi xuống, gọn, sắc.

Keonho quay mặt đi.

"Vậy thôi"

-

Đêm đó, phòng số 09 im lặng.
Seonghyeon nghĩ mình thắng - cuối cùng cũng đuổi được sự ồn ào.

Nhưng không hiểu sao,
lúc cơn đau ập tới giữa đêm,
bàn tay run rẩy của Sean lại vô thức nắm chặt ga giường.

Và anh nghe Keonho nói, rất khẽ, như không muốn em biết:

"Ráng đi… đừng đau nữa"

Seonghyeon mở mắt nhìn trần nhà.
Đúng là "phiền" thật.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com