Quá khứ, là để người ta hồi tưởng, nhớ lại những chuyện mình đã làm, đã từng phải trải qua. Cho dù là đau buồn hay oán trách, cũng chẳng thể thay đổi được chúng.
Du An Kỳ của năm đó, đã chết rồi. Là do các người đã đẩy cô ấy vào đường cùng.
Dùng thủ đoạn để hại tôi, còn muốn lấy mạng tôi. Khiến tôi thành người như bây giờ, lại muốn tôi phải nói hai từ " cảm ơn " sao?
Nên nhớ, tôi quay trở về đây, chỉ đơn giản là để " trả thù ", là " tính nợ mới, đòi nợ cũ ". Những đau khổ mà tôi đã từng trải qua, lần lượt, lần lượt cũng sẽ cho kẻ hại đã tôi nếm thử mùi vị của nó.
Khác thủ tiên quyTác giả: Đông Lai Bất Tự Bồng Lai ViễnThể loại: Đam mỹ, tiên hiệp tu chân, xuyên việt thời không, tình hữu độc chung, cổ đại, cường cường, chậm nhiệt, 1x1, HEVai chính: Phương KhácVai phụ: Diệp Vu Thời, Thái AĐộ dài: 253 chương + 1 phiên ngoại====Chuyển ngữ: Lightraito44 (Huyết Phong - Light)Nguồn: huyetphong.blogspot.com…
HOÀNG GIA SỦNG TỨC Tác giả: Thải Điền《皇家宠媳》 / 作者:彩田 Thể loại: Trùng sinh - Cộng sinh - Sủng ngọt - Cung đấu Độ dài: 348 chương (Vì bên này đã đến giới hạn phần, nên mn đọc tiếp ở phần 2 nha.) Giới thiệu vắn tắt: Sau một lần mạc danh kỳ diệu gặp gỡ, Tiêu Thiểu Giác buồn bực phát hiện, hắn không thể không quan tâm cái tiểu nữ oa kia. Nàng đau hắn cũng đau, nàng bệnh hắn cũng bệnh, Một vị tổ tông sống như vậy, dám không sủng trong lòng bàn tay dốc lòng che chở sao? Đều nói Khánh Vương điện hạ phúc hắc hung ác nham hiểm, sát phạt quả quyết, Huống hồ kiếp trước hắn tạo phản thất bại, phải chết sớm. Lục Thanh Lam nghĩ, phải triệt để phân rõ giới hạn với hắn, Nhưng phân rõ thì phân rõ sao quay tới quay lui lại chui vào tới tận trong chăn người ta? Mà Khánh Vương điện hạ đây có cầu tất ứng, nghìn thuận trăm theo, trừng mắt bao che khuyết điểm rốt cuộc là cái quái gì vậy... Tà mị lãnh khốc đâu? Đây là một chuyện kể về nữ chủ đoạt cơ hội sống lại của nam chủ, vì để trả nợ không thể làm gì khác hơn là lấy thân báo đáp đồng thời ân ái sinh tiểu bánh bao, từ nay về sau một đời dốc lòng cưng chiều. Đêm tân hôn. Tiêu Thiểu Giác: Đau không? Lục Thanh Lam: Đau! Tiêu Thiểu Giác: Mẹ nó, ta còn đau hơn nàng! PS: 1. 1V1, HE. Nam chủ âm ngoan đau nữ nhân. 2. Nam nữ chủ là quan hệ cộng sinh. --------------------------------Đọc tại: https://tieuphunghoang.wordpress.com/2017/08/19/hoang-gia-sung-tuc-thai-dien/…
Khi chị đại nghĩ mình thẳng nhưng cuối cùng bị bẻ cong bởi cánh tay đắc lực trong bang của mình.Truyện khá nhiều H+ (SM), nên cân nhắc trước khi đọc:))Tác Giả: MongChiengDisclamer: Họ thuộc về nhau :)Editor: KimChiChooChicKenTên Fic: Chị Đại, Em Yêu RồiCover từ Fic: Chị Đại Của Tôi! Tôi Yêu Em (EunYeon/NC)Cover: Ham Park Hae (Hàm Phác Hàn) _ @hamparkfun_luvjijung…
Hán Việt: Lục linh đại viện dưỡng oa kýTác giả: La Tử PhùngTình trạng: 93 Chương [Hoàn thành]Edit: Sweetie Convert: Reine Dunkeln & Hà My Tống231 (wikidich)Link convert: https://wikisach.com/truyen/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky-trong--Yee9N1S4CHauW96H#!Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Xuyên thư, Làm ruộng, Đô thị tình duyên, Pháo hôi, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ, Manh bảo, Dưỡng oa, Niên đại văn📌Bản edit phi thương mại chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup ở nơi khác!📌Đăng tải duy nhất tại wattpad @Sweetie__Q…
Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…
Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính - Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy.Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến. Anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: "Con chính là con của ba! Em, là của tôi!"…