Nơi Xả ( Ảnh x Truyện Tranh )_ { Countryhuma } _
Thôi ko có gì để nói hết…


Thôi ko có gì để nói hết…

VKOOK,TAEKOOK - Hài, Ngọt, Sủng - HE (LƯU Ý KHÔNG CHUYỂN VER)Có nhưng không nói gì thêm 😂😂😂Đọc rồi biết 🤗🤗🤗…

Tác giả: Thanh Thiển Chi Thượng TuyếtNội dung: Hệ thống, kiếp trước kiếp này, xuyên qua thời khôngNhân vật chính: n Như TuyếtSố chương: 70Editor: Huyền Trân (1-17), Lei Hino (còn lại)Văn án: Ân Như Tuyết bị hệ thống game bắt ép, từng bước một đi lên con đường sủng phi chói sáng.P/s: Hệ thống , sủng văn. Hoan nghênh mọi người, mong mọi người hãy ủng hộ mình.…
![Cấm mày nói yêu tao! [Hạ Thiên x Mạc Quan Sơn (19 days)] - Hoàn](https://truyen4u.com/images/cam-may-noi-yeu-tao-ha-thien-x-mac-quan-son-19-days-hoan-187263099.webp)
"ĐM nói cái đéo gì vậy?"Mạc Quan Sơn cảm thấy mạch máu trên trán mình căng cứng còn lồng ngực thì như sắp nổ banh ra vì tim đang gia tốc."Nghe không rõ à? Tao nói là tao---""ĐMM Hạ Thiên!! Mày im ngay cho tao!! ĐM mày thử nói thêm câu nữa xem tao có đập chetme mày không?""Ồ... Sợ nhỉ?"Hạ Thiên thong thả tiến thêm một bước, phút chốc cả lồng ngực rộng lớn đã chắn ngay trước mặt Mạc Quan Sơn. Đôi đồng tử màu tro luôn thấm đẫm vẻ lãnh khốc vô tình nay ánh lên nét bông đùa thích thú khó lòng che giấu nổi. Khoé môi khẽ cong lên thành một hình bán nguyệt hoàn mỹ, hắn cúi người, dùng chất giọng trầm khàn đầy mê lực rót nhẹ vào tai Mạc Quan Sơn vài câu ngắn gọn:"Tao nói, Mạc Quan Sơn, mày là của tao!""Của Hạ Thiên...""Của một mình Hạ Thiên.""Hiểu rõ chưa?"-----Thể loại: Đam mỹ, fanfic, truyện dài, ngược luyến tàn tâm, hắc đạo, phúc hắc công x tạc mao thụ, cường công cường thụ, HPairing: Hạ Thiên x Mạc Quan Sơn (Đen x Cam)Rate: 16+Bản gốc: 19 Days (Old Xian)Author's note: Đây là fic phi lợi nhuận do mình viết với mục đích vui là chính, mình trân trọng và biết ơn tất cả những ý kiến đóng góp của các bạn đồng thuyền. Trong quá trình viết sẽ có khá nhiều ngôn ngữ thô tục khi nhân vật chửi bậy (vì mình khai thác tính cách nhân vật đúng theo bản gốc của tác giả Old Xian), hy vọng các bạn không phiền vì điều đó.…

choi woo-je là cái đồ thần kinh…

Lưu ý: Truyện lấy cảm hứng từ Đạo tình - Chu Ngọc."Anh hạ dược tôi!" gương mặt cô vì tức giận cộng với dược tình mà đỏ lên, làm tên nam nhân nào đó không nhịn được mà muốn cắn một cái:"Tức giận cái gì? Ván này do em thua còn trách ai được. Ngoan nào bảo bối! Ai bảo em không giảo hoạt bằng tôi" Nói xong anh không quên tặng cô một nụ cười xảo trá, điên cuồng giày vò cô suốt đêmTác giả: Tình Văn (bút danh)Nam chính phúc hắc, nữ chính cũng không kém nhưng làm sao bằng được nam chính chứ =))Truyện sủng, không có tiểu tam. Nếu có thì 1 là man chính 1 đao chém chết, 2 là nữ chính tát nát mặtKhông phải Văn tự tin đâu mà là nếu các bạn có đăng ở trang khác thì ghi nguồn và tên tui dùm nha _ Tình Văn _…

bác sĩ kim-24 tuổiđiền chính quốc-18 tuổisau một lần được mẹ kim nhìn qua bức ảnh, bà đã rất ưng cậu và nhà điền đưa cậu đi như tống một món đồ vô dụngthế nhưng bác sĩ kim rất giàu, rất đẹp trai.vui lòng không chuyển ver và đăng tải truyện đi bất cứ đâu ạ 💜 thuộc bản quyền của tài khoản @tt.trang39…

Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày An Vô Dang ra ngoài lại uống rượu, lúc ấy tùy tiện chọn một tên đàn ông thuận mắt rồi lên giường.Kết quả sau một tháng tự nhiên cảm thấy đầu choáng váng cảm thấy ghê tởm mệt rã rời, thế là trúng thưởng.Giữa đứa trẻ và đại học, An Vô Dạng lựa chọn...... Giữ lại bảo bảo." Lão " đàn ông nhiều tiền Hoắc Vân Xuyên năm nay ba mươi, trong nhà ra lệnh cưỡng chế năm nay phải kết hôn gấp.Tốt, tìm một người mang về làm bọn họ tức chết thôi, cái gì, nhặt được ông "bầu"!?Hoắc Vân Xuyên hai đầu gối rơi xuống đất: QAQ Mẹ hỏi tôi vì cái gì phải quỳ xuống giúp bà xã mang giày......Chủ thụ ngọt văn 1V1, kết hôn trước yêu sau dưỡng bánh bao, tạm nghỉ học đại học hai năm sau đó tiểu thụ tiếp tục đi đọc.Vô tâm không phổi trong sáng mỹ manh thụ VS sủng thê cuồng ma hào môn đại thiếu lạnh lùng côngAn Vô Dạng: Nhớ trước đây sinh bảo bảo chính là vì không phải đi học, bây giờ tôi vì sao lại phải ở nhà làm bài tập.Hoắc Vân Xuyên: Ai (quanh năm suốt tháng giúp người làm bài tập biểu thị không dám nói câu nào)…