Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 2

Hôm đó là một buổi chiều hiếm hoi Jaehyuk được tan ca sớm

Công trình vừa hoàn thành xong một hạng mục lớn

Sau gần hai tuần liên tục tăng ca, ai nấy đều phờ phạc vì nắng gió và bụi xi măng

Đội trưởng nhìn cả nhóm, cuối cùng cũng phất tay

"Hôm nay nghỉ sớm

Về với vợ con đi"

Mọi người cười ồ lên

Có người tranh thủ rủ nhau đi nhậu

Có người gọi điện báo cho vợ chuẩn bị cơm

Còn Jaehyuk chỉ khẽ cười

Anh ngồi xuống bậc xi măng trước công trình, cúi người tháo đôi giày bảo hộ đã sờn cả gót

Mỗi lần kéo dây giày ra, một lớp bụi trắng lại rơi xuống nền đất

Bàn tay anh đầy những vết chai

Móng tay vẫn còn dính xi măng chưa cọ sạch

Anh lấy điện thoại từ túi quần

Màn hình hiện lên tấm ảnh cũ của cả ba người

Bi cười híp mắt

Jaehyuk đứng phía sau ôm lấy hai ba con

Khóe môi Jaehyuk cũng vô thức cong lên

Anh mở khung chat

Ngón tay chậm rãi gõ

"Hôm nay anh được về sớm. Anh qua đón Bi giúp em nhé"

Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy một phút

Điện thoại rung lên

Siwoo trả lời gần như ngay lập tức

Có lẽ lúc ấy cậu cũng vừa cầm điện thoại

"Được

Hôm nay em phải ở lại dọn thêm

Có thể hơi trễ

Vậy anh đón Bi giúp em nha"

Jaehyuk nhìn dòng chữ ngắn ngủi ấy rất lâu

Ở lại thêm

Lại là ở lại thêm

Dạo gần đây...

Số lần Siwoo làm thêm giờ ngày một nhiều hơn

Có hôm gần chín giờ tối mới về

Có hôm còn bảo phải làm giúp đồng nghiệp

Lần nào cũng chỉ cười

Lần nào cũng nói

"Không sao"

"Thêm chút việc thôi"

Jaehyuk khẽ siết chiếc điện thoại trong lòng bàn tay

Ánh mắt lặng đi vài giây

Trong đầu anh chợt hiện lên những chuyện xảy ra suốt hai tuần qua

Chiếc áo dài tay

Những lần quay lưng khi thay đồ

Vết bầm nơi cổ tay

Tiếng hít đau rất khẽ mỗi khi anh vô tình chạm vào người cậu

Những mảnh ký ức nối tiếp nhau hiện lên

Rồi anh tự lắc đầu

Ép mình mỉm cười

"Chắc mình nghĩ nhiều rồi"

"Siwoo không muốn mình lo"

"Đừng suy diễn nữa"

Anh cất điện thoại vào túi

Đứng dậy

Phủi lớp bụi xi măng bám trên quần

Rồi bước nhanh về phía trường học

.

.

.

.

.

Ngôi trường tiểu học của Bi cách nhà chưa đầy mười lăm phút đi bộ

Con đường quen thuộc vẫn đông người tan làm

Tiếng xe máy

Tiếng rao của cô bán bánh mì

Tiếng mấy đứa trẻ vừa đi vừa cười đùa

Mọi thứ đều rất bình thường

Đến mức chẳng ai biết...

Có một người cha đang vô thức bước nhanh hơn từng chút một chỉ vì muốn gặp con sớm

Khi Jaehyuk đến nơi

Cổng trường gần như đã vắng

Những tốp học sinh cuối cùng cũng lần lượt được phụ huynh đón về

Khoảng sân vốn náo nhiệt giờ chỉ còn vài chiếc lá khô bị gió cuốn lăn trên nền gạch

Anh nhìn quanh

Không thấy Bi

Ánh mắt khẽ chững lại

Một cảm giác bất an rất nhỏ len vào lồng ngực

Jaehyuk bước tới phòng bảo vệ

Chú bảo vệ vừa nhìn thấy anh đã nhận ra ngay

"Anh đến đón Jihoon hả?"

"Dạ"

"Thằng bé vẫn còn ở trường

Nãy giờ cứ ngồi ngoài cầu thang phía sau

Tôi bảo vào đây ngồi chờ cũng không chịu

Nó bảo sợ ba tìm không thấy"

Nghe đến đó

Lòng Jaehyuk bỗng mềm đi

Anh khẽ cúi đầu cảm ơn

Rồi đi thật nhanh vòng qua phía sau dãy lớp học

.

.

.

Ở góc cầu thang cũ kỹ

Nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu nhạt dần

Có một bóng người nhỏ xíu đang ngồi co ro

Chiếc cặp đặt sát bên chân

Hai đầu gối ôm chặt trước ngực

Đầu cúi thấp

Nhỏ bé đến mức nhìn từ xa giống như đang cố thu mình lại giữa khoảng sân rộng

Là Bi

Jaehyuk bỗng chậm bước

Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên

Vừa thương

Vừa xót

Vừa thấy có lỗi

Anh cất giọng

"Bi"

Thằng bé ngẩng đầu lên

Đôi mắt vẫn còn hơi đỏ

Mi dưới cũng ửng hồng

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Jaehyuk

Nó lập tức cười

Nụ cười sáng bừng

Như thể tất cả tủi thân vừa rồi đều biến mất

"Ba Thước"

Tiếng gọi trong trẻo vang lên giữa khoảng sân gần như trống vắng

Jaehyuk cũng cười

Nhưng nụ cười ấy lại nặng hơn rất nhiều

"Xin lỗi Bi. Hôm nay ba Thước tới rước Bi trễ"

Bi lập tức lắc đầu

"Không sao đâu

Bi mới chờ một chút xíu thôi à"

Nói rồi thằng bé đứng dậy

Nhưng vừa bước xuống bậc cầu thang đầu tiên

Nó khẽ nhăn mặt

Chỉ thoáng qua

Rất nhanh

Nếu là người khác

Có lẽ sẽ chẳng nhận ra

Nhưng Jaehyuk đã nhìn thấy

"Đứng yên"

Giọng anh trầm xuống

Anh ngồi xổm trước mặt con

Nhẹ nhàng kéo ống quần đồng phục lên

Lớp vải vừa được vén khỏi đầu gối

Một mảng da đỏ rướm hiện ra

Vết trầy khá lớn

Đã khô máu

Bụi đất vẫn còn dính quanh mép vết thương

Jaehyuk khẽ nhíu mày

Lòng bàn tay anh nhẹ đến mức gần như không dám chạm vào

"Sao lại bị thế này?"

Bi cúi đầu

"Bi... Bi chạy... Rồi té..."

Jaehyuk im lặng

Anh phủi lớp bụi còn bám trên đầu gối con

Đúng lúc ấy

Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc cặp học sinh

Chiếc cặp màu xanh vốn được Siwoo giặt sạch mỗi cuối tuần

Giờ đây bám đầy bụi đất

Một góc bị trầy xước

Quai đeo bên phải bung cả đường chỉ

Giống như từng bị ai đó kéo mạnh trên nền xi măng

Jaehyuk đưa tay nhấc chiếc cặp lên

Lớp bụi rơi lả tả xuống đất

Anh hỏi rất khẽ

"Té mạnh vậy sao?"

Bi cúi đầu thấp hơn

"Dạ"

Không nhìn vào mắt anh

Jaehyuk nhìn con trai rất lâu

Lâu đến mức Bi bắt đầu bấu chặt hai đầu ngón tay vào nhau

Anh biết

Mỗi lần nói dối

Con trai mình đều có thói quen ấy

Hệt như Siwoo

Hai cha con giống nhau đến kỳ lạ

Nhưng cuối cùng

Anh không hỏi nữa

Chỉ đặt bàn tay to lớn lên mái tóc mềm của con

Xoa nhẹ

"Ừm vậy mình về nhà thôi"

Bi ngẩng đầu cười

"Dạ"

Rồi nắm lấy bàn tay anh

Bàn tay nhỏ xíu lọt thỏm trong bàn tay đầy vết chai của Jaehyuk

Một lớn

Một nhỏ

Lặng lẽ đi về giữa ánh chiều đang dần tắt

.

.

.

Suốt quãng đường về

Bi nói rất nhiều

Kể hôm nay học toán

Kể cô giáo khen chữ đẹp

Kể bạn chia bánh quy

Kể ngày mai lớp được học thể dục

Giọng nói vẫn líu lo

Trong trẻo

Hồn nhiên

Thằng bé cười nhiều đến mức...

Nếu không nhìn thấy đôi mắt hơi sưng đỏ và đầu gối đầy vết trầy kia

Có lẽ Jaehyuk cũng sẽ tin rằng hôm nay chỉ là một ngày rất bình thường

Anh vẫn đáp lời con

Thỉnh thoảng còn cố tình chọc cho Bi cười lớn hơn

Nhưng mỗi lần nhìn xuống bàn tay nhỏ đang nắm lấy mình...

Lồng ngực anh lại nặng thêm một chút

Anh không biết

Là Bi đang cố giấu anh

Hay...

Là chính anh đã quá vô tâm nên không nhận ra con mình đang chịu đựng điều gì

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com