Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Tháng tư, trăm hoa đua nở. Thời tiết dần chuyển từ lạnh lẽo sang ấm áp.

Đêm xuống, gió thổi.

Những ngôi sao lấp lánh, một đêm thật yên tĩnh.

Cảnh đêm mênh mang như tấm màn che, giấu đi mọi cảm xúc, cả mừng vui cả ưu thương, không cần đắn đo bất kì điều gì.

Trong phòng làm việc nọ, đèn mở sáng trưng.

Orm buông cây bút đang cầm, vươn tay giảm độ sáng của ngọn đèn, mò mẫm lấy một điếu thuốc, bật lửa lên, rít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nhả ra, một ngụm khói phiêu đãng bay lên, tâm trạng chợt thoải mái.

Sự cô độc giống như con rắn, quấn quanh khắp người, muốn thoát nhưng chẳng dễ.

Orm đứng dậy, đi ra ban công, ngắm nhìn thành phố đã chìm vào giấc ngủ, lâm vào trầm tư suy nghĩ.

...

Nửa năm trước, Orm vẫn luôn nhớ rõ cái đêm khi Jayna nói hai câu cuối cùng kia với cô.

Đêm đó, gương mặt Jayna không chút cảm xúc nói với Orm: "Chúng ta chia tay đi."

"Được."

Jayna lặng người, cúi đầu. Ba giây sau, ngẩng đầu lên hỏi: "Không hỏi mình tại sao ư?"

Orm khẽ rùng mình, nhắm mắt lại. Hai giây sau, mở mắt ra, hỏi lại: "Để làm gì?"

Cứ như vậy, Jayna cầm đống hành lý đang nằm bên cạnh, quyết đoán bước ra khỏi cửa.

Còn cần phải hỏi tại sao nữa ư? Orm cười khổ.

Orm Kornnaphat và Jayna Angelina đều là sinh viên nổi bật trong Học viện Mỹ thuật. Orm hoạt bát, Jayna trầm tĩnh, mỗi người một vẻ. Hai cô gái là hình mẫu lý tưởng trong mắt mọi người với mái tóc suôn dài, thân hình cao gầy, nhảy giỏi hát hay, nhiều tài hoa và vẽ tranh tuyệt đẹp, nên rất nhanh trở thành hoa khôi số một, số hai của khoa.

Lần đầu gặp Jayna, Orm đọc lên hai câu thơ của Vương Bột.

Biển Bắc tuy xa, cưỡi gió sẽ gần.

Bình minh đã lỡ, hoàng hôn còn chờ.

Jayna kinh ngạc, bởi vì cha mẹ đúng là đã căn cứ vào hai câu thơ này để đặt tên cho cô.

Lần đầu gặp Orm, Jayna ngâm nga hai câu từ của Triệu Dĩ Phu.

Ngọc đẹp giữa gió, trang sức lấp lánh,

Dung nhan yêu kiều diễm lệ.

Áo lụa phất phơ, hoa rơi thất thần,

Mỹ nhân thật động lòng người.

Orm kinh ngạc, bởi vì khi nhắc đến những bài từ* mà cô thích nhất thì hai câu này luôn được xếp vào vị trí đầu tiên.

(*Bài từ cũng là một loại thơ nhưng có giai điệu như âm nhạc.)

Cô và cô ấy học cùng lớp, gặp gỡ nhau ngay từ năm nhất. Từ bỡ ngỡ ban đầu đến tò mò nhung nhớ, hai người yêu nhau ở năm hai. Trong những năm tháng tuổi trẻ ấy, hai người cùng là mối tình đầu của nhau.

Ở thời điểm tuổi thanh xuân nở rộ như hoa sáng chói như ngọc, trong không gian học viện đề cao cá tính độc đáo của bản thân, hai cô gái mới lớn vô ưu vô lo, cảm thấy đó là tình yêu liền quyết định đi yêu, không nghĩ tới nguyên nhân, cũng chẳng màng hậu quả.

Nhưng không ít thì nhiều, cô và cô ấy cũng biết loại tình yêu này không nên phơi bày ra ánh sáng, không thể giống các đôi tình nhân khác có thể thoải mái thể hiện sự thân mật trước mặt mọi người mà không hề cố kỵ điều gì, vì thế hai người quyết định yêu nhau trong lặng thầm. Tuy môi trường trong Học viện Mỹ thuật luôn rất thoáng, nhưng chủ yếu vẫn chỉ đề cao tình yêu nam nữ, do đó ngoại trừ hai người bạn thân là Mark và Yaya biết đến mối quan hệ thật sự giữa hai người, còn phần nhiều những người khác đều cho rằng hai người là chị em khuê mật.

Thật ra Mark là một trong những người theo đuổi Orm. Cậu rất thích chơi bóng rổ, vóc người cao to và gương mặt anh tuấn, có thể nói cậu là điển hình của kiểu mẫu con trai luôn xán lạn như ánh mặt trời. Sau này khi thấy Orm một lòng một dạ yêu Jayna, tình cảm trong lòng cậu cũng chỉ còn cách từ bỏ.

Còn Yaya là một cô gái rất đáng yêu, có gương mặt tròn cùng đôi mắt to, dáng vẻ thanh tú yêu kiều, tính tình lanh lợi hoạt bát, nhìn cô như búp bê được chạm trổ tinh xảo của phương Tây. Cô vốn là bạn thân từ bé của Jayna. Ngay từ trường mẫu giáo cho đến tận đại học, hai người vẫn luôn là bạn cùng lớp, vì thế cảm tình của cả hai sâu không thấy đáy. Có lẽ do yêu ai yêu cả đường đi, từ lúc Jayna và Orm chính thức quen nhau, mối quan hệ giữa Orm và cô cũng thân thiết dần lên.

Duyên phận không ai nói trước được. Ai có thể ngờ, Mark và Yaya vốn là hai người dù dùng tám cây sào cũng đánh không tới, thế mà lại có thể đi đến bên nhau. Ai có thể ngờ, hai người đến bên nhau đầy ngẫu nhiên như thế lại nắm tay nhau đi suốt mấy năm, mãi đến tận hiện tại, hai người vẫn tình nồng mật ý, khiến mọi người đều phải ngưỡng mộ.

Có Mark và Yaya chứng kiến cũng như cổ vũ cho tình yêu của mình, thế nên Orm và Jayna không hề cô đơn. Hai người các cậu ngọt ngào thì hai đứa tôi đây cũng ngọt ngào không kém. Hai đôi tình nhân yêu nhau nhưng không hề quên để ý đến bạn bè mình, bốn thanh niên trẻ tuổi thường thoải mái nâng cốc hỏi trời xanh: "Cuộc sống thế này còn gì sung sướng hơn?"

Cha mẹ Jayna đều là công chức nhà nước, điều này đồng nghĩa Jayna được sinh ra trong hoàn cảnh thật tốt, đầu thai ở gia đình giàu có không cần lo lắng đến chuyện ăn uống hay tiền bạc. Vì lẽ đó, đương nhiên tiền không phải vấn đề khiến cô lo lắng, mà thứ cô ưu sầu nhất lúc này chính là làm sao để có thể ở bên cạnh Orm được nhiều hơn. Trường học có quá nhiều người, muốn làm chút chuyện gì đó thật không tiện, nên Jayna càng suy nghĩ lại càng sầu.

Thế nhưng chuyện rất đỗi bình thường là, khả năng suy tính của con người luôn tăng trưởng theo thời gian. Vào năm ba đại học, cuối cùng Jayna đã nghĩ ra được một biện pháp. Cô đề nghị cả hai cùng ra ngoài thuê một phòng trọ. Sau một lúc đắn đo, Orm gật đầu đồng ý. Hai người lấy lý do chuẩn bị làm đề tài tốt nghiệp để dọn ra khỏi ký túc xá. Từ đấy, hai người trải qua những ngày tháng còn ngọt ngào hơn cả mật ong.

Bắt đầu từ năm hai, Orm và Jayna đã yêu nhau. Do chịu sự hạn chế của hoàn cảnh nên động tác âu yếm thân mật luôn được giữ ở mức ôm ấp hôn môi. Hiện nay đã thuê nhà, có thế giới riêng của hai người, cuối cùng cũng coi như có thể tiến thêm một bước, làm chuyện những người yêu nhau nên làm.

Orm nhớ rõ, đêm hôm ấy, Jayna lộ ra vẻ đau đớn hòa lẫn với hạnh phúc, dưới ngón tay cô đã nở rộ đến mức tận cùng.

Jayna nhớ rõ, chỉ trong chớp mắt, Orm trong ý thức mơ hồ, thân thể nằm bên dưới đã tỏa ra những tia sáng chói mắt.

Khăn trải giường màu xanh lam nhạt lấm tấm vài giọt máu đỏ hồng, chính là dấu tích biểu lộ của tình yêu triền miên mà hai người dành cho nhau. Orm và Jayna nhìn nhau, cùng mở miệng cười.

Có người yêu, được người đáp lại, vui sướng siết bao, hạnh phúc dường nào.

Nhưng khi thời điểm tốt nghiệp gần kề cũng là lúc Jayna phải lập tức đi du học ở nước Úc xa xôi. Trước khởi hành một ngày, Jayna đến tận nhà tìm Orm. Hai người đau đớn ôm chặt nhau.

"Mình không muốn đi."

Orm an ủi: "Đây là cơ hội hiếm có. Được đi du học ở nước ngoài là giấc mộng của biết bao người, cậu vẫn nên đi đi."

"Cậu phải chờ mình."

"Nhất định rồi."

Jayna đưa ra ngón út. Và cứ thế, hai ngón út liền được móc ngoéo lồng vào nhau, cùng nhau di chuyển lên xuống, để làm chứng cho ước định ba năm sau sẽ được bắt đầu một lần nữa.

Vì phải lập tức chia xa, giữa hàng nghìn hàng vạn câu chữ khó nói ẩn chứa trong ánh mắt mà hai người đang dành cho nhau, một phần vì sự luyến tiếc đang có trong lòng đã làm hai người ôm chặt nhau, một phần vì sự đau khổ cho tương lai phía trước đã làm hai người hôn nhau. Thế nhưng trời xanh luôn thích trêu người, đúng ngay thời điểm đó, khi hai người đang lén lút ôm và hôn nhau đầy say đắm, toàn bộ những cảnh ấy đều bị cha Orm chứng kiến hết từ đầu đến cuối. Từ đó về sau, tình yêu của hai người liền phải đối mặt với cơn giông tố cực mạnh bao phủ hết mọi thứ.

Tình tiết như thế thật nhàm chán đến nực cười.

Cha Orm trơ mắt đứng nhìn đứa con gái xinh đẹp của ông đang ôm hôn một cô gái cũng xinh đẹp không kém một cách rất nồng nhiệt, như thể ch.ết đi sống lại. Vì thế, ông bị cơn tức giận khống chế hết mọi suy nghĩ, một bàn tay hạ xuống, đánh vào mặt Orm, cũng như đánh thẳng vào lòng ông.

Đây là đứa con gái mà ông đã thương yêu từ nhỏ đến lớn. Một người cha có tính cách dễ gần thân thiện như ông chưa từng động quá một ngón tay trên người Orm. Thế nhưng sau khi chứng kiến màn hôn quá kích thích thị giác kia, ông cảm thấy tức giận, giận đến mức chỉ có thể dùng đến ngôn ngữ tay chân để biểu đạt sự phẫn nộ trong lòng.

Vì thế trong suốt một tuần lễ, đối với Orm, đó là một cơn ác mộng, còn đối với cha mẹ Orm, đó là sự đau đớn triệt để tận đáy lòng.

Cha Orm ép buộc cô không được liên lạc cũng như không được gặp lại Jayna Angelina. Mẹ Orm ở bên cạnh, cũng chảy hết nước mắt nước mũi để khuyên nhủ đứa con gái dại khờ của bà. Nhưng nghé con mới sinh vẫn còn ở độ tuổi không sợ cọp là gì, vẫn luôn cho rằng tình yêu có sức mạnh còn lớn hơn cả năm tháng. Lúc này, Orm thể hiện tinh thần chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, kiên quyết cứng đầu đi trên con đường tăm tối phía trước.

Cô cho rằng có thể mất đi hết thảy, chỉ duy nhất không thể mất đi Jayna Angelina. Tuy rằng lúc này Jayna sắp phải ra nước ngoài, nhưng khoảng cách địa lý không phải vấn đề lớn, bởi vì ba năm sau Jayna sẽ còn quay trở về. Đây là lời ước hẹn của hai người, đến lúc đó hai người còn muốn tiếp tục cầm tay nhau đi trên con đường tình yêu kia, nên Orm cố chấp quỳ gối xuống. Cô quỳ để mong cha mẹ hãy tha thứ cho quyết định bướng bỉnh này của cô.

Lúc ấy, quả thật Orm Kornnaphat còn quá trẻ. Không phải Jayna Angelina sắp phải du học rồi đó sao? Cô hoàn toàn có thể tạm thời lừa gạt hai vị phụ huynh, rồi chờ đến khi Jayna học xong và quay về nước, đến lúc đó hẵn nghĩ đến hướng giải quyết khác. Nhưng rất tiếc khi ấy, Orm không hiểu cái gì gọi là lấy nhu thắng cương, cô cứ chăm chăm lấy một thứ cứng này để đối chọi với một thứ cứng khác, chính vì thế đã làm cả hai bên đều bị tổn thương, kết quả có được rất thảm khốc.

Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Kornnaphat lão gia quá biết đứa con gái nhà mình có bản tính quật cường tận xương tủy giống hệt ông. Sau rất nhiều lần bất đắc dĩ cùng ngàn sầu vạn oán, một bàn tay lại đánh xuống. Bàn tay này đã thành toàn cho đôi tình nhân Kornnaphat - Angelina được ngọt tình mật ý, nhưng lại đánh gãy mối quan hệ huyết thống sâu sắc bền chặt giữa hai cha con.

Từ năm ấy cho đến hiện tại đã gần bốn năm. Trong bốn năm này, Orm đã được 26 tuổi và chưa từng trở về thăm nhà, không phải không muốn về, mà do cô không dám về.

Cha mẹ Orm đều là những nhà giáo bình thường dạy trong một trường trung học phổ thông, cha Orm dạy môn Ngữ văn, còn mẹ Orm dạy Anh văn, trong nhà chỉ có duy nhất một con gái là Orm. Đôi cha mẹ tự do yêu đương rồi quyết định thành gia lập nghiệp và cùng nhau nuôi dưỡng con gái lớn lên. Tuy gia cảnh không quá giàu có, nhưng cuộc sống trong nhà lại rất hòa thuận ấm êm, khiến nhiều người phải ước ao.

Cha mẹ Orm đã bắt đầu dồn hết toàn bộ tâm huyết và tình yêu thương vào Orm ngay từ khi cô vẫn chưa thành hình hài cụ thể trong bụng mẹ. Trong thai kì thì chịu khó nói chuyện với cô, sau khi sinh thì kiên nhẫn chơi với cô, lên tiểu học thì sắm sửa cho cô một bộ dụng cụ vẽ tranh, vào trung học thì chỉ dẫn cô từng bước nhảy, khi lên đại học không lúc nào quên gọi điện hỏi han cô... Kornnaphat lão gia nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, vì sao đứa con gái luôn hoạt bát và ngoan ngoãn nhà mình lại đi lên con đường ch.ết tiệt vậy? Ông tức giận, ông sốt ruột, tuy nhiên nhờ được tu dưỡng tốt nên ông không giống các bậc cha mẹ chỉ muốn ch.ết chẳng thiết sống khi gặp phải tình huống này, nhưng ông cũng không thể chịu nổi bản mặt cố chấp của Orm cứ xuất hiện cả ngày trước mặt ông, cho nên ông chỉ có thể cứng rắn nuốt phiền muộn vào lòng, rồi đuổi Orm ra khỏi nhà.

Orm cũng không phải từ khe đá chui ra. Cô thật sự rất yêu thương cha mẹ, ai lại có thể nhẫn tâm cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ máu mủ ruột rà được đây? Biết bao nhiêu đêm dài, cô nhớ nhà tới bật khóc, thế nhưng vừa nghĩ tới gương mặt ngập tràn nỗi thất vọng của cha, cô chỉ còn cách nỗ lực đem nước mắt chảy ngược vào trong. Cô không dám gặp cha, chỉ có thể giống kẻ trộm lén lút gọi điện cho mẹ. Mẹ con liền tâm, tuy bà không nói điều gì nhưng thật ra trong lòng rất tức giận và quẫn bách, thậm chí cũng đầy phẫn hận, nhưng qua thời gian bào mòn dần chỉ còn lại mỗi tiếng thở dài. Orm nhớ cha mẹ, còn cha mẹ làm sao lại không nhớ đến con gái chứ? Người làm mẹ nào không mềm lòng? Có khi không chịu đựng nổi, bà liền lén lút sau lưng chồng một thân một mình ngàn dặm xa xôi đến thăm Orm. Hai mẹ con ấm áp hỏi thăm cuộc sống thường nhật, nhẹ nhàng tâm sự sẻ chia, rất là xúc động.

Kể từ ngày Orm bị đuổi ra khỏi nhà, đột nhiên cô cảm thấy bản thân đã trưởng thành lên, và đúng vào thời điểm tốt nghiệp, cũng đến lúc nên trưởng thành. Nhiệt huyết dâng trào, Orm trở lại thành phố đã trải qua bốn năm đại học. Trước tiên, cô làm việc trong một công ty quảng cáo được nửa năm, trải qua sáu tháng thử việc đày đọa tinh thần và thể xác đến mức không còn là người, Orm nộp đơn từ chức. Sau đó, nhờ sự đỡ đầu và giới thiệu của thầy Pi trong học viện, cô cùng hai người bạn thân là Mark và Yaya, đồng tâm hợp sức thành lập một studio thiết kế của riêng mình.

Studio thiết kế không lớn, công việc chủ yếu là nhận vẽ tranh tường, dự án hoạt động có tháng nhiều có tháng ít, thỉnh thoảng thầy Pi có vài mối cũng sẽ giao cho bọn họ. Cứ như thế, số tiền bình quân kiếm được mỗi tháng cứ đều đều chảy vào túi, thừa sức duy trì chi tiêu hằng ngày của bọn họ. Ba người trẻ tuổi tuy có tính cách khác hẳn nhau, nhưng lại có chung một chí hướng - Kiếm tiền từ túi người khác, đi con đường của chính mình. Đi làm công cho người khác vĩnh viễn không bằng đi làm công cho chính mình.

Cứ thế, nhóm ba người nối liền thành một tam giác sắt, tình bạn thân thiết ngày càng bền chặt. Trải qua ngày tháng gầy dựng sự nghiệp ban đầu đầy gian nan, thu nhặt từ từ số lượng khách hàng nhất định, sau bốn năm phát triển đến hiện tại, studio của ba người đã bước lên quá trình tăng trưởng ổn định.

Sau khi nhận được sự tôi luyện của cuộc sống hiện thực, cách nhìn của Orm đối với xã hội đã mất đi một chút khái niệm 'tốt đẹp' và ngày càng thấy mơ hồ.

Gầy dựng sự nghiệp thường khiến người ta bị vỡ mộng cùng chán nản, vì thế dần dần Orm có chút lĩnh ngộ nhất định trước bầu không khí không lành mạnh ẩn bên trong của xã hội, nhưng dù sao đi nữa cũng phải giữ được nhịp điệu tháng ngày trôi qua y như trước. Tuy nói căn hộ Orm đang sống hiện giờ vẫn là nhà thuê, những thứ đồ xa xỉ xưa nay chỉ dám ngắm chứ không dám mua, nhưng số tiền tiết kiệm của cô tốt xấu gì cũng đi lên được sáu con số. Điều này đối với một cô gái đơn độc không có bối cảnh hay gia đình chống đỡ sau lưng mà nói, quả thật là một thành tựu đáng tự hào.

Trong giai đoạn Jayna du học ở nước ngoài, Orm liên hệ với cô chủ yếu thông qua điện thoại hoặc mạng Internet. Mỗi lần nói chuyện, trong lòng hai người đều cùng ngóng trông thời gian chờ đợi trôi qua nhanh một chút, thật nhanh chấm dứt nỗi khổ tương tư cách xa cả đại dương này đi.

Ngày tháng đó, Orm vì muốn xứng với Jayna, ngoài nỗ lực kiếm tiền, cô còn chịu khó học thêm tiếng Anh. Động lực học tiếng Anh của cô rất đơn giản - vì tình yêu. Orm nghĩ, Jayna du học nước ngoài ba năm, nhất định kết bạn được với rất nhiều người nước ngoài. Nếu những người bạn nước ngoài này đến thăm Jayna, mà mình nghe không hiểu người ta nói gì, vậy làm sao được? Nên trau dồi thêm vốn tiếng Anh vẫn rất cần thiết đi! Cũng may mẹ Orm là cô giáo dạy tiếng Anh, từ nhỏ thành tích tiếng Anh của cô luôn tốt, hơn nữa Orm rất thích xem phim điện ảnh Hollywood, do đó nền tảng tiếng Anh của Orm không hề tồi, muốn giỏi tiếng Anh cũng không phải việc quá sức với cô.

Jayna biết được Orm vì cô mà cố gắng học tiếng Anh, trong lòng cảm thấy vui sướng như nở hoa. Thường ngày, mỗi lần gọi điện hay nói chuyện với Orm trên mạng, phần nhiều đều lấy tiếng Anh để biểu đạt ý muốn nói. Ngoài ra, trong ba năm du học này, Jayna cũng thường gửi bưu phẩm các tiểu thuyết nguyên bản tiếng Anh về cho Orm. Dưới sự nuôi dưỡng của tình yêu, vốn tiếng Anh của Orm tiến bộ nhanh chóng.

Ba năm sau, Jayna hoàn thành xong chương trình học và trở về nước. Sau khi về, cô làm việc trong công ty quảng cáo AI - một công ty quảng cáo hàng đầu có vốn điều lệ lớn, được xem như công ty đứng đầu ngành với tiềm lực lớn nhất trong khu vực. Jayna đã tu nghiệp ở nước ngoài, hơn nữa lại dựa vào mối quan hệ quen biết của cha cô, cho nên vừa đặt chân về nước liền được bộ phận tuyển dụng của công ty AI nhắm trúng. Cả ngày ra vào khu văn phòng cao cấp, thỉnh thoảng đi giao thiệp với người nước ngoài, tiền lương trong tay cao ngất, hạnh phúc thoải mái bước vào hàng ngũ những người trẻ tuổi giàu có.

Tình yêu giữa Orm và Jayna quả thật được tiếp tục một lần nữa. Chẳng qua thời gian tiếp tục lại không thể duy trì được bao lâu.

Bởi vì thời gian có thể thay đổi được hết thảy.

Được mạ vàng sau khi du học, Jayna thay đổi, từ một người trầm tĩnh lúc ban đầu đã trở nên open, bạn bè giao thiệp ngày càng nhiều, bắt đầu để ý đến chất lượng cuộc sống, ra tay tiêu xài ngày càng xa hoa. Điều này để người mới vừa đứng thăng bằng được trên xã hội như Orm cảm thấy bị khớp. Trong khi đó, dưới sự tôi luyện khắc nghiệt của cuộc sống Orm cũng thay đổi, từ một người hoạt bát lúc ban đầu đã trở nên nội tâm, tháng ngày chắt chiu tiết kiệm khiến tính cách ngày càng mẫn cảm. Điều này để người sống thoải mái phóng khoáng như Jayna cảm thấy khó hiểu. Tiếp theo sau đó, tình yêu giữa hai người dần thay đổi, từ ban đầu chuyện gì cũng có thể nói đã chuyển thành không còn gì để nói. hai người vốn tâm đầu ý hợp về mọi mặt, nhưng lúc này lại thường xuyên xuất hiện những hoài nghi cùng trầm mặc trong lặng thầm.

Hai người yêu nhau, một khi xuất hiện các tình huống nghi thần nghi quỷ tần suất cao, thì tình cảm giữa đôi bên liền bắt đầu tuột dốc không phanh.

Orm biết, mặc kệ thay đổi thế nào, sâu thẳm trong lòng cô vẫn trước sau như một chỉ yêu Jayna. Thế nhưng, Jayna lại không giống vậy.

Vì lẽ đó, khi Jayna nói với Orm: "Chúng ta chia tay đi."

Orm không chút đắn đo nói ra chữ: "Được."

Trong lòng Orm khe khẽ thì thầm - Bởi vì mình không muốn cậu phải khó xử, không muốn dùng chữ YÊU để trói chân cậu lại bên mình, vì thế mới nói ra chữ ĐƯỢC. Làm sao cậu hiểu điều này đây?

Mà khi Jayna hỏi Orm: "Không hỏi mình tại sao ư?"

Orm hỏi ngược lại bằng câu: "Để làm gì?"

Đúng vậy, để làm gì? Lý do để hai người chia tay có hàng ngàn hàng vạn, và lý do thường gặp nhất chính là không còn yêu. Nếu đã vậy, còn cần phải hỏi nữa sao?

Vì Jayna Angelina, Orm Kornnaphat đã gây náo loạn lộn tung với cha mẹ, đến nay không thể gặp lại.

Vì Jayna Angelina, Orm Kornnaphat cự tuyệt tất cả những người theo đuổi mình, cam tâm chịu đựng sự cô độc.

Vì Jayna Angelina, Orm Kornnaphat tận dụng hết thảy thời gian rảnh rỗi để học tiếng Anh, chỉ nguyện có thể cùng cô vai sánh vai đứng chung một chỗ.

Vì Jayna Angelina, Orm Kornnaphat liều mạng kiếm tiền, muốn đem lại cho cô một tương lai thư thả sống thoải mái. Mà tất cả những điều đó khi đối mặt với hai chữ chia tay, dường như đã trở thành một chuyện đầy vô nghĩa đến nực cười.

Mà chuyện đến nước này cũng nên thông cảm cho Jayna. Cô đã sống một thân một mình ở nước ngoài suốt ba năm qua, sau khi về nước và sống chung với Orm chợt khiến cô có cảm giác luống cuống không quen. Phải nên làm sao mới tốt? Hoảng hốt bừng tỉnh dậy, tất cả đều là ẩn số.

Đối với những người nhìn xa trông rộng, khi gặp phải tình huống này sẽ tự điều chỉnh suy nghĩ, lần mò tìm tảng đá qua sông, bình tĩnh cầm bút vẽ bản kế hoạch cho tương lai. Còn những người không nhìn xa trông rộng, chỉ có thể nắm chặt lấy cây bút, dựa vào tâm trạng hiện có trong lòng để vẽ loạn xạ trên tờ giấy trắng trước mắt. Từ xưa đến nay, những người biết nhìn xa trông rộng chỉ có thể so sánh với gấu trúc, có số lượng ít đến đáng thương. Mà những người trẻ tuổi có tính bộp chộp như Orm và Jayna đây, rất hiển nhiên đều thuộc loại không nhìn xa trông rộng.

Orm và Jayna đã chia tay được nửa năm. Trong nửa năm này, hai người đều cố ý tránh gặp đối phương. Mark và Yaya cũng rất ăn ý, khi ở trước mặt Orm cũng không nhắc đến Jayna. Thật ra, Orm không hận Jayna, cũng không oán Jayna, bởi vì tình yêu chỉ là người tình tôi nguyện. Người đã không yêu tôi, thì đây cũng chẳng phải lỗi của người.

Ai biểu không có nhiều tiền, nên không theo kịp bước chân thời thượng của người? Ai biểu sức hấp dẫn không đủ lớn, nên không thể nắm giữ tâm hồn rực rỡ khát khao mới lạ của người?

Nói tóm lại, trong thế giới tình cảm, người không sai, tôi không sai, tất cả mọi người đều không sai; người có sai, tôi có sai, tất cả mọi người đều có sai. Cách nói biện chứng của Karl Marx* khi dùng trong trường hợp này không thể nghi ngờ là một học thuyết Triết học cực kỳ an ủi lòng người.

(*Karl Marx: nhà tư tưởng người Đức gốc Do thái, và cũng là nhà kinh tế, nhà lãnh đạo cách mạng của Hiệp hội Người lao động Quốc tế. Ông được xem là người tiên phong mở đầu cho chủ nghĩa Cộng sản trên thế giới.)

Orm cho rằng cô có thể quên được Jayna, nhưng mỗi khi đêm về, ở thời điểm cực kỳ yên tĩnh ấy, cô lại không thể khống chế mà đi nhung nhớ. Cô nhớ đến nụ cười của Jayna, nhớ lại những điều tốt đẹp đã từng có với nhau. Khi xưa Orm đã từng nghĩ, nếu cuộc sống này không có Jayna thì mình phải trải qua như thế nào? Lúc này đây Orm đang nghĩ, thì ra không có Jayna, mình vẫn có thể ăn uống ngủ nghỉ như bình thường.

Tiếng âm nhạc trầm thấp từ trong phòng bay ra ngoài, lượn quanh lỗ tai Orm. Đó là bản nhạc hòa tấu《Earth Flame》của Himekami*, mang chút huyền ảo, cũng chứa đựng cả sự thanh tịnh, thật thích hợp để một người cô độc chậm rãi thưởng thức.

(*Himekami: nhóm nhạc khí thế hệ mới rất nổi tiếng của Nhật Bản gồm 5 thành viên được thành lập bởi nhà soạn nhạc Yoshiaki Hoshi năm 1980.)

Orm dập tắt điếu thuốc, hung hăng ném tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, trên gương mặt là nụ cười ngang ngạnh. Yêu say đắm, nhớ tha thiết, đến tận cùng chợt phát hiện, thì ra không có mình thì cậu vẫn không sao cả, và không có cậu thì mình vẫn không sao cả. Chả lẽ những nhận định trước kia đều sai lầm con mẹ nó rồi?

Như thể tình yêu này thật nhàm chán đến nực cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com