Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14

Bốn người ra khỏi tòa soạn, đi qua một con phố nhỏ, bước tới khu vực chợ đêm. Ánh đèn tờ mờ, đủ loại màu sắc; đám người rộn ràng chen chúc dạo phố; khí thế náo nhiệt còn nóng hơn cả nhiệt độ thời tiết. Cảnh tượng tấp nập người mua kẻ bán gợi lên cảm giác phồn vinh, thật giống như đã đi xuyên qua thời không, trở về thời Chakri thịnh vượng năm xưa.

Một quầy báo phía trước đang bày hai quyển mới nhất của tạp chí thời thượng Znews. Orm nhìn thấy, khẽ cười, quay sang nói với Lingling: "Lúc còn đi học, tôi có mua vài số tạp chí bên chị đó. Khi ấy hình như tổng biên tập của Znews vẫn là đàn ông."

Lingling bật cười, hỏi: "Thế hiện giờ tại sao lại không mua?"

Orm cười đầy gian xảo, trả lời: "Tôi trọng nam khinh nữ."

Lingling nhếch mép cười nửa miệng, châm chọc lại: "Không ngờ một người truyền thống như cô, lại có thể bị người đồng giới cuốn hút được đấy."

Orm không ăn nói sắc sảo được như Lingling, nên liền thức thời ngậm miệng không nói nữa. Lingling thấy cũng đã đến lúc phải thu vũ khí, nên cũng rộng lượng không đi so đo.

Yaya thấy hai người lại manh nha chuẩn bị khai chiến, trong lòng cứ luôn lo lắng, mồ hôi lạnh tuôn ra khắp người. Chỉ có Mark ngây thơ vô tâm, hết nhìn đông rồi lại ngó tây, quan sát sự náo nhiệt xung quanh.

Từ rất xa, Orm nhìn thấy một bà lão tầm tám mươi tuổi đang mang một cái sọt vuông đứng bên cạnh thùng rác bên đường tìm kiếm giấy vụn. Cô không khỏi cau mày. Khi đến gần mới phát hiện bà lão kia còn già hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Trên trán chằng chịt những vết nhăn, thật giống như vết sẹo do đao khắc; mái tóc bạc phơ, làm như được nhuộm bởi một tầng sương trắng; thân hình gầy gò ốm yếu, nhìn như da bọc xương; đôi mắt có chút vẩn đục và có hơi hướng trũng sâu vào trong; trên gương mặt bên trái còn có mấy đốm da đồi mồi tròn tròn nho nhỏ; nhưng quần áo mặc trên người vẫn tính là sạch sẽ.

Bà lão nhặt giấy vụn và lon nước phế liệu trong thùng rác bỏ vào bên trong sọt. Một lần lỡ tay đụng vào làm cái sọt rơi ngã xuống đất, hơn phân nửa những thứ bên trong đổ tràn ra đường.

Orm và Yaya vội vàng chạy lên giúp bà lão nhặt đồ rơi vãi. Bà lão thấy thế, vội nói lời cám ơn. Cho đến khi nhặt hết đồ bỏ vào trong sọt như ban đầu, Orm ngửa đầu uống một hơi cạn sạch nước suối bên trong, đem chiếc bình đưa cho bà lão, cười nói: "Bà ơi, cái này đưa bà ạ."

Không nghĩ tới người này còn có thể làm việc tốt. Trong lòng Lingling chợt có một tia rung động.

"Ôi, cảm ơn, cảm ơn cháu. Thật là một cô gái tốt bụng." Bà lão quay đầu lại, nhận lấy chiếc bình bỏ vào trong sọt, đôi mắt cười híp lại chỉ còn hai cái khe do bị tầng tầng lớp lớp nếp nhăn ép lại mà ra, nhìn như vậy khiến người ta cảm thấy rất xót xa.

Mark và Yaya cũng nhanh chóng uống cạn nước suối, đưa chiếc bình rỗng cho bà lão. Mark hỏi: "Bà ơi, bà lớn tuổi thế này rồi, sao còn phải ra ngoài làm việc thế?"

Bà lão một bên thành thạo đem mấy xấp giấy vụn cột thành một bó gọn gàng, một bên nói: "Trong nhà chỉ có mình bà, nên đành phải ra ngoài kiếm chút giấy vụn và lon phế liệu để sống qua ngày thôi cháu."

Yaya và Orm ngồi xổm xuống bên cạnh, cũng giúp bà lão phân loại giấy vụn rồi bó chung với nhau. Yaya hỏi: "Bà ơi, thế bà không có con cháu gì sao ạ?"

"Con dâu mất sớm, đứa con trai hai năm trước mắc bệnh ung thư cũng mất rồi. Mấy bọn trẻ bây giờ chết sớm quá, chả bù với bà già này. Bà còn đứa cháu gái nữa, nhưng cũng không thể hi vọng được gì. Con gái gả đi cũng như bát nước hất ra đường, huống chi giữa bà với đứa cháu gái ấy còn cách cả một thế hệ, cho nên cứ tự mình đi làm nuôi lấy thân thôi." Bà lão ngừng tay một chút, không tới hai giây lại thành thạo làm tiếp công việc. Giọng nói của bà có chút trầm thấp nặng nề, nhưng cách nói lại rất nhẹ nhàng bình thản, giống như đang kể một câu chuyện hoàn toàn không có quan hệ đến bà.

Orm hỏi: "Bà bao nhiêu tuổi rồi ạ?"

"Già rồi, già rồi. 91 rồi đấy."

"Trời!" Orm kinh hãi lắp bắp: "Lớn tuổi rồi mà vẫn còn ra ngoài làm việc ạ? Bà nên đi nhận trợ cấp đi thôi!"

"Trợ cấp? Ha ha." Bà lão ảm đạm cười lắc đầu, không nói nữa.

Đám người Orm thấy thế cũng không tiện tiếp tục hỏi thêm, chỉ giúp đỡ bà lão thu dọn mọi thứ cho gọn, rồi trầm mặc bước tiếp về trước.

Orm quay đầu nhìn thân hình bà lão gầy guộc cô độc, liền liên tưởng đến tương lai của cô và cha mẹ, tự dưng cảm thấy đau xót, quả thật rất muốn khóc.

Thì ra bản thân già đi không tốt chút nào, là một chuyện vô cùng bi ai. Cô không biết khi bản thân bước vào tuổi già, có hay không sẽ rơi vào tình cảnh tương tự? Sự thương cảm tràn lan trong lòng, làm cho cả người Orm trào dâng một nỗi đau âm ỉ.

Đã bốn năm Orm chưa bước chân trở về nhà. Cô rất sợ cha mẹ cô cũng như bà lão kia phải chịu đựng sự cô độc đến cuối đời. Cô thật nhớ đến những chuyện trước đây, mỗi khi trở về nhà, cô thường nhõng nhẽo hoặc làm nũng với cha mẹ, hoặc giúp đấm lưng cho hai người họ. Thân là đứa con gái độc nhất, nhưng lại không thể tận hiếu bên người cha mẹ, đó là một loại tiếc nuối đến thế nào chứ?

Nhớ nhà, cũng rất nhớ đến cha mẹ đang ở nhà. Sự nhớ nhung một khi đã xuất hiện, có muốn dừng lại cũng chẳng được.

Lingling đang đi sóng vai bên Orm, hai người bước đi rất sát nhau. Cô nhạy cảm biết được hai vành mắt của Orm đang đỏ lên, trong lòng lập tức khó chịu tự hỏi: Mới vừa rồi Orm còn vui vẻ lắm mà. Sao chỉ chốc lát sau đã có bộ dạng như sắp khóc đến nơi?

Thật không thể chịu nổi cái người có tâm trạng biến hóa nhanh như chớp này! Lingling nghĩ: Nhưng dáng vẻ em ấy như thế cũng thật khiến người ta phải đau lòng.

Lingling nắm chặt tay Orm, tốt bụng hỏi: "Cô sao vậy?"

"À, không có gì, chẳng qua chỉ cảm thấy bà lão kia... rất đáng thương." Nói ra cũng thật kỳ quái, nhưng khoảnh khắc khi bàn tay của Orm được Lingling nắm chặt, đã làm cho tâm trạng cô bất chợt lấy lại được bình tĩnh. Orm mang theo sự kinh ngạc, cúi đầu nhìn chăm chú bàn tay Lingling, muốn nhìn xem có phải nó đang mang theo chút ma lực nào đó không? Nhưng khi cô nhìn đến bàn tay thon dài tinh tế trắng mịn của Lingling, ý nghĩ trong đầu chỉ có một: Đôi tay này vốn nên dùng để đàn piano.

"Gì vậy?" Lingling cảm nhận được tia nhìn chăm chú của Orm, khóe miệng chậm rãi nhếch lên. Cô có ý định giúp Orm phân tán sự chú ý khỏi những chuyện đau buồn, nên giở giọng bỡn cợt, nhỏ giọng hỏi, "Bàn tay của tôi đẹp quá phải không?"

"Đẹp cái quỷ!" Hai bên tai Orm nóng lên, vội vàng rụt tay về.

Thấy vậy, Lingling cực kỳ khoái chí.

Yaya đi phía sau Orm và Lingling, nên chứng kiến hết toàn bộ đoạn đối thoại và những hành động mờ ám vừa rồi của hai người. Cô kéo giật cánh tay Mark, đem giọng nói ép đến mức thấp nhất, hỏi: "Anh có cảm thấy... hai người phía trước kia có gì đó là lạ không?"

"Có gì lạ?" Mark đang phấn khởi ngắm nhìn cảnh đêm xung quanh, nên khi bị Yaya bất ngờ hỏi một câu, làm đầu óc cậu bị trì trệ không kịp xử lý thông tin tiếp nhận.

"Không có gì." Lúc này Orm và Lingling lại bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ khiêu khích lẫn nhau, Yaya thở dài một hơi, "Có thể là ảo giác của em thôi."

"Ảo giác gì cơ?" Mark là đứa nhỏ ngoan, rất có tinh thần phải tìm hiểu cho bằng hết những gì chưa rõ.

"Vừa nãy đột nhiên em có cảm giác Orm và Lingling dường như không giống đối địch, mà thật giống... giống như là..."

"Giống gì?"

Yaya do dự nói: "Giống như... tình nhân í..."

Mark cười ha ha, giọng nói cũng tự nhiên trở nên oang oang: "Orm với Lingling giống tình nhân ư? Nhất định em sai rồi! Nhưng quả thật nếu chỉ nhìn bóng lưng thì hai người ấy có chút giống đấy!"

Yaya bị giọng nói oang oang dọa sợ đến nhảy dựng. Cô vội vàng nhào tới che lấy cái miệng bô bô của Mark, cái trán nổi lên một chút gân xanh, quát lên: "Anh thật là của nợ, mau nhỏ giọng xuống coi!"

Vận tốc ánh sáng nhanh hơn rất nhiều vận tốc âm thanh, nhưng vận tốc âm thanh lại nhanh hơn rất nhiều vận tốc hành động của một người.

Dù Yaya có che cái miệng bô bô của Mark nhanh đến đâu, cũng vẫn bị Orm và Lingling đang đi phía trước nghe thấy rõ mồn một toàn bộ lời nói vừa rồi.

Hai chữ tình nhân ở trước mắt hai ny bắt đầu xoay vòng tròn. Mơ hồ dưới màn đêm màu lam đậm phía xa xa, dường như có một bàn tay vô hình vẽ ra một trái tim lóe màu vàng óng. Đằng chân trời có một cậu bé có cánh, tóc vàng mắt xanh đầy dễ thương, gương mặt trắng trẻo thân hình mũm mĩm, nở một nụ cười rạng rỡ trên môi, nháy mắt tinh nghịch giương cung tên không chút đắn đo, sau đó buông tay giữ cung ra. Một mũi tên xé gió đâm xuyên qua trái tim, thật gọn gàng và dứt khoát; đương nhiên cậu bé kia chính là thần tình yêu Cupid.

Giống tình nhân với Lingling á? Nếu thế thật là chuyện khủng khiếp biết bao nhiêu?

Orm dùng sức dụi mắt.

Mới vừa rồi nhất định là hoa mắt đi! Cái cậu Mark này suốt ngày híp mắt đùa giỡn, nên nhất định đang nói hươu nói vượn rồi!

Giống tình nhân với Orm sao? Nếu thế thật là chuyện mất mạng chứ chẳng chơi?

Lingling dùng sức lắc đầu.

Mới vừa rồi nhất định đã nhìn lầm đi! Cái tên Mark này suốt ngày lim dim mơ màng, nên nhất định đang gán ghép bậy bạ!

Tìm được quán súp Malatang, bốn người bước vào trong, gọi trước bốn ly bia hơi, ngồi xuống bàn đợi đồ ăn.

Lingling nhìn quanh quán ăn, tuy quán hơi nhỏ nhưng vẫn tính là sạch sẽ, nên cũng không đi xét nét. Nhưng xuất phát từ cẩn thận, cô vẫn lấy ra khăn tay lau thêm một lần muỗng đũa và bát đĩa trên bàn.

Orm cười trêu: "Người có tiền thì đi ăn lẩu, kẻ không tiền thì đi ăn súp cay. Ngày hôm nay để chị phải oan ức rồi."

Lingling hừ một tiếng, có mặt Mark và Yaya ở đây nên cô cũng không tiện ăn thua đủ với người đáng ghét trước mặt, chỉ có thể nhịn xuống.

Yaya thấy tình cảnh như thế, mau chóng chạy nhanh đổi chủ đề khác. Cô than thở: "Thật không ngờ bà lão ấy đã 91 tuổi. Một bà lão 91 tuổi mà còn phải lang thang bên ngoài lượm phế liệu để kiếm miếng ăn qua ngày. Rốt cuộc ngày nay đã trở thành xã hội gì rồi?"

"Đây là một xã hội cua đồng*!" Orm nhớ đến bà lão, cũng không khỏi thở dài: "Mấy người già như thế ở thời Hán còn được chính sách 'dưỡng người già yếu, cho nơi trú thân, phát cháo cứu đói'. Còn hiện tại thì... thật không dám tưởng tượng. Đến lúc tụi mình già rồi, không biết có chung cảnh ngộ không nhỉ?"

(*cua đồng: đồng âm với 'hài hòa'. Còn có ý nghĩa là bị xóa, bị che lấp đi, bị kiểm duyệt.)

"Phải rồi. Qua mấy năm nữa, tụi mình cũng sẽ già, trong khi kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm, nên chắc chắn đất nước sẽ trở thành có dân số già cho xem." Mark gãi đầu, đi theo than thở, "Ra đường nên tôn kính người già*, thế nhưng thời đại này, mọi người đều rất lạnh lùng. Người già không có tiền chỉ có thể khổ cực bươn chải ngoài xã hội lượm phế liệu hoặc đi làm việc chân tay để có miếng ăn sống qua ngày. Chúng ta không phải con nhà giàu, cũng chẳng phải loại con ông cháu cha, cho nên có thể tưởng tượng đến lúc chúng ta già đi, trong tay không có bao nhiêu tiền, thì hoàn cảnh ngày hôm nay của bà lão ấy chính là viễn cảnh tương lai của chúng ta. Mấy chuyện thế này đáng lẽ nên đưa ra ánh sáng cho mọi người cùng thấy, để mấy người công bộc của dân nhìn xem đã làm được những gì để phục vụ cho đời sống nhân dân."

(*Câu đầy đủ: phải tôn trọng người già của các gia đình khác như tôn trọng người già trong gia đình mình, chăm sóc trẻ con của các gia đình khác như chăm sóc trẻ con trong gia đình mình.)

"Nhân dân? Nhân dân là khái niệm gì chứ? Nghe thì lớn lao đó, nhưng ý nghĩa của từ này lại vô cùng mơ hồ. Cái này phải xem mục đích sử dụng của hai từ ấy như thế nào? Chúng ta là nhân dân, nhưng mấy người làm quan cũng là nhân dân. Mấy bộ ngành cơ quan của nhà nước rốt cuộc phục vụ cho ai đây?" Yaya bưng lên ly bia uống một hớp,

"Mấy việc thế này tốt nhất đừng đem ra bàn luận làm gì, mình nghe mà khó chịu quá. Ngẫm lại, bà lão ấy tuy có cực khổ lượm phế liệu sống qua ngày, nhưng còn may là bà ấy vẫn còn sống để làm mấy chuyện đó. Lỡ như mọi chuyện lộ ra ngoài ánh sáng để cấp trên biết được, rồi vị cấp trên ấy vì cua đồng lại động một chút chân tay, sau đó tuyên bố thẳng thừng trước truyền thông: 'Trên đất nước của chúng ta không có những người già đơn độc sống cực khổ như thế'. Vậy thì không phải cuộc sống của bà lão ấy lại càng thảm hơn cả bây giờ hay sao? Thời đại này quả thật ngày càng khiến người ta thất vọng, cho dù có muốn trợ giúp người khác cũng rất có khả năng làm liên lụy đến mình. Ví dụ như vụ kiện tụng của ông thầy ở Nam Kinh* chính là dẫn chứng hùng hồn nhất."

(*Vụ án này liên quan đến chuyện 'cứu người nhưng lại bị vu oan là hung thủ, rồi bắt người cứu này phải đền tiền'.)

Orm một bên cầm muỗng khuấy nồi súp, một bên giống như trêu ghẹo, xen miệng vào: "Có khổ hay không? Giúp đỡ một cụ già mà tốn những bảy triệu tám trăm nghìn baht. Có mệt hay không? Tốt bụng dừng xe đón khách dọc đường là phạm luật giao thông. Đồng chí à, hoàn cảnh không bao giờ chịu đi thay đổi để thích ứng với hai cậu. Bộ hai cậu không hiểu cái gì gọi là thích ứng với hoàn cảnh hay sao?"

Tiếp đó, Orm quay sang hỏi Lingling: "Chị có thể ăn cay không?"

Lingling gật đầu, nói: "Có thể."

Orm dùng đũa gắp một chút miến và mấy viên cá để vào trong chén của Lingling, nói: "Quán này bán món súp cay ăn ngon lắm, chị nếm thử xem."

Lingling gắp miến lên, thổi cho bớt nóng, rồi cẩn thận để miến vào trong miệng, thế nhưng không ngờ lại có vài sợi miến theo khóe môi rơi ra dính lên cằm. Dáng vẻ rất giống một cô bé con tiểu học loay hoay cầm đũa tự mình ăn miến lần đầu tiên.

Rất hiếm khi thấy Lingling lóng ngóng tay chân, Orm nhìn xem rồi bật cười. Lingling bực bội lườm Orm, có chút nản lòng để đôi đũa xuống bàn, cầm lấy khăn tay lau khóe miệng. Đã rất lâu cô chưa từng ăn những món trơn trợt, giờ ở trước mặt Orm bị mất mặt, Lingling cảm thấy cực kỳ khó chịu.

"Nên ăn món này như vầy mới đúng nè." Orm từ trong nồi gắp ra một chút miến, để vào trong muỗng của mình, cực kỳ tự nhiên đưa đến sát miệng Lingling, giống như một người mẹ hiền đang đút cơm cho con, còn vô cùng dịu dàng nói, "Nếu làm thế này thì mấy sợi miến sẽ không rơi ra ngoài nữa. Chị ăn thử xem."

Đầu tiên Lingling ngẩn người, giương mắt nhìn chằm chằm Orm, nhưng cũng rất thản nhiên há mồm để Orm đút vào miệng. Sau đó bắt chước dáng vẻ của Orm, trước tiên đem miến để vào trong muỗng, rồi mới bỏ vào miệng ăn, quả nhiên cách làm này thoải mái hơn vừa nãy rất nhiều.

Yaya tròn mắt nhìn hết một loạt động tác vô cùng tự nhiên của hai người, trong lòng lại dâng lên sự kinh ngạc.

Hai người này thật lạ! Giống như thật sự có chút vấn đề thiệt ta ơi...

Chỉ có Mark vẫn còn ngơ ngẩn chìm đắm bên trong chủ đề vừa rồi chưa kịp thoát ra. Cậu liên tục than thở, vẻ mặt không nói được là chua xót hay u buồn: "Haiz, hiện giờ đạo đức của người dân trong nước đã rơi xuống đến mức thấp nhất rồi, chẳng trách nhiều người lại tranh nhau đi định cư ở nước ngoài. Giờ tôi cũng không cầu kiếm được nhiều tiền, mà chỉ hy vọng bình an sống đến già, khi đi trên vạch qua đường không bị dòng xe cộ đụng chết, như vậy đã có thể cảm tạ trời đất."

"Mark, những lời này của cậu đã sai." Orm cười hì hì, liếc mắt nhìn Lingling...

Rồi mới chậm rãi nói tiếp, "Kỳ thật phần lớn dân chúng ở tầng lớp thấp của xã hội vẫn rất thiện lương, mà mấy người chỉ giỏi nói mà không giỏi làm chính là mấy ông quyền cao chức trọng ngồi mát ăn bát vàng ở trên kia. Cậu có bao giờ thấy ông quan nào hay mấy ông đại gia nào tự nguyện bỏ tiền túi ra giúp đỡ dân nghèo chưa? Hay có mấy ông tai to mặt lớn nào dũng cảm ra mặt đi bắt hết mấy tên vô lại ức hiếp dân lành không? Tại sao mười mấy năm qua, phần lớn mấy vị được tôn là anh hùng đều là những người có xuất thân bình thường từ bá tánh nhân dân? Kỳ thật kể cả Thái Lan hay nước ngoài, đa số vị trí ngồi của cái mông sẽ quyết định lương tâm của người đó thế nào. Ngồi vị trí càng cao, càng là người ở tầng lớp cao sẽ càng giỏi bày mưu tính kế và làm việc mờ ám, nên rất dễ bị nhiễm đen, đồng thời cũng ngày càng thiếu đạo đức, từ xa xưa cho đến giờ đều thế."

Orm nói tiếp "Vì thế không nên một mực chỉ trích người dân trong nước có vấn đề về mặt đạo đức, như vậy sẽ chỉ nhìn đến ngọn mà bỏ qua gốc, huống chi cái tâm của đại đa số bách tính bình thường vẫn luôn là tốt. Dù chúng ta thể hiện sự bất mãn với hiện trạng ngày nay nhiều ra sao, cũng không thể chỉ với một nhánh tre con đã đi xô đổ một chiếc thuyền đầy người!"

Ít nói nhiều nghe vẫn luôn là thói quen của Lingling, cũng là cách đối xử của cô khi đối mặt với mọi người. Vì lẽ đó, khi mấy người Orm bàn luận về chuyện của bà lão, cô vẫn chỉ ngồi bên cạnh lẳng lặng lắng nghe, không nói một lời. Thế nhưng sau khi nghe xong lời nói của Orm, sắc mặt của cô không khỏi tái xanh.

Gì mà 'binh lính thì lỗ mãng như gấu ngựa, tướng lãnh thì sa đọa như gấu chó'? Con nhỏ Orm đáng chết, chẳng lẽ cô ta lúc nào cũng không quên phải dùng những câu xỏ xiên lồng vào chữ GẤU sao? Lại nói, trong bốn người đang ngồi đây, mình là người có địa vị xã hội cao nhất. Orm nói như thế không phải là đang ngấm ngầm mắng mình không có lương tâm à?

Quên đi, 1 so với 3 vẫn có tỉ lệ cách xa quá lớn. Lingling khẽ nắm chặt tay, ẩn nhẫn khuyên chính bản thân mình.

Người làm nghệ thuật đều không phải người bình thường, mình cứ coi như không nghe thấy gì là được!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com