Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

15

Thời gian sau, mọi người vẫn y như cũ lấy chuyện đông kể chuyện tây để tán gẫu với nhau, trò chuyện mấy việc lông gà vỏ tỏi, chậm rãi bàn luận chuyện quốc gia đại sự, không khí cũng khá náo nhiệt.

Lingling vẫn như cũ từ đầu đến cuối im lặng ngồi nghe ba người Orm trò chuyện sôi nổi hết chuyện này đến chuyện khác, không xen miệng vào nói dù chỉ một câu. Xã hội này thực chất thế nào? Đương nhiên trong lòng cô vẫn luôn hiểu rất rõ, chỉ là cô sẽ không để thời gian rảnh của mình đi than vãn oán trách điều gì. Bởi vì dù sinh sống trong một hoàn cảnh ra sao đi nữa, thì đều sẽ có mặt tốt và mặt xấu. Hai mặt tốt và xấu này vốn luôn giằng co với nhau và đây là một quy luật khách quan không thể nào chối cãi, cho nên quan trọng nhất chỉ xem mình có thể giữ bản thân ở trạng thái tâm bình khí hòa được hay không thôi.

Cuối cùng cô đã hiểu vì sao lúc đó vành mắt của Orm lại đỏ lên, tại sao tâm trạng của Orm lại có thể biến đổi nhanh đến vậy chỉ trong thời gian ngắn.

Có lẽ khi Orm nhìn thấy bà lão lượm phế liệu trên đường, đã không tự chủ được liên tưởng đến tương lai của chính mình, và khi thấy tương lai như thế, sẽ tự động sản sinh ra cảm giác mờ mịt và lo lắng mơ hồ.

Đối với lối suy nghĩ này, đương nhiên Lingling có thể hiểu, bởi vì đôi lúc cô cũng sẽ tức cảnh sinh tình như thế, ngẫu nhiên sẽ làm cảm xúc bản thân hạ xuống một chút. Chính vì thế, cô điềm nhiên từ tốn ăn phần của mình, chậm rãi lắng nghe cuộc nói chuyện của bọn họ.

Ba người họ không những giúp bà lão lượm lại những món đồ đã rơi ra, mà còn đưa chiếc bình của mình cho bà, nhiêu đó đã đủ thấy tấm lòng của ba người vẫn luôn nhiệt huyết thế nào. Đối với cách hành xử này, Lingling vẫn luôn đánh giá cao, bởi vì cô tự biết bản thân không có được lòng nhiệt thành như thế.

Nếu lúc đó chỉ có một mình cô nhìn thấy bà lão làm rơi đồ, rất có thể cô sẽ làm như không biết, rồi chẳng cần nhìn thêm chút nào mà sẽ lạnh lùng bước tiếp. Bởi vậy mới nói, khi so với cô, ba người Orm thiện lương hơn rất nhiều, đồng thời cô cũng không khỏi tăng thêm một tầng ấn tượng tốt với Orm.

Thế nhưng khi Lingling nghe ba người bọn họ thể hiện sự phẫn nộ giống như bao thanh thiếu niên anh hùng bàn phím hiện nay vẫn luôn dễ dàng buông lời chế giễu dè bỉu bất kỳ chuyện gì chướng mắt, nghe trong miệng ba người khi nói về xã hội dường như ví tất cả đều là bầu không khí âm u tối tăm. Suy nghĩ như vậy thì thật không tốt. Cô không khỏi nhăn mày.

Tuổi vẫn còn trẻ nhưng sao lại nhìn thấy gì cũng cảm thấy bi quan?

Lingling tằng hắng một tiếng, quả nhiên đã rất thành công thu hút sự chú ý, ba người họ lập tức ngừng miệng, rốt cuộc cũng đã để ý bên cạnh còn có Lingling vẫn chưa lên tiếng nói câu gì từ nãy đến giờ. Lingling khẽ đảo mắt nhìn qua nhìn lại ba người bọn họ, cất tiếng hỏi: "Ba em có biết sự khác biệt giữa bi kịch trong hí kịch* truyền thống và bi kịch trong nhạc kịch cổ điển phương Tây không?"

(*Nghệ thuật diễn tuồng trên sân khấu Trung Quốc, bao gồm ca múa, thậm chí có cả các loại tạp kỹ pha trộn như kể chuyện, các màn nhào lộn, xiếc, diễn hoạt kê, đối thoại trào lộng và võ thuật.)

Ba người Orm hai mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng nổi lên một suy nghĩ.

Lingling đây là muốn làm gì?

Đến giờ thi vấn đáp thường thức văn học rồi ư?

Học khác ngành như tu khác núi, chúng tôi đây đều là dân mỹ thuật hết đó. Hỏi vậy là muốn làm khó chúng tôi?

Cuối cùng Orm hắng giọng, lấy tay vuốt cằm như đang vuốt râu, nói: "Bình thường lão phu không hay xem kịch, mời ngài chỉ giáo."

Lingling nhẫn nhịn ý muốn nhéo Orm, thở sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó mới chầm chậm nói: "Ở phương Tây, bắt đầu từ Hy Lạp cổ, giữa hài kịch và bi kịch luôn có một giới hạn rất nghiêm ngặt, bọn họ đều chỉ thống nhất một nguyên tắc, đó chính là 'bi thương đến cùng'. Nói cách khác, một vở kịch bi nhất định phải nghiêm ngặt đi theo tính chất bi thương từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc, không được để cảm xúc buồn vui đan xen lẫn nhau. Ví dụ điển hình nhất chính là «Hamlet*» của Shakespeare*, toàn bộ nhân vật chính trong vở kịch này đều bị chết hết ở phần kết cuộc, bi kịch đến tận cùng. Nhưng hí kịch truyền thống thì không giống thế, dù hí kịch có đang đi theo hướng bi kịch, dù cho nhân vật chính đang gặp bao nhiêu khổ ải cùng bất hạnh, nhưng kết cuộc cuối cùng chính là ngày mai trời lại sáng, căn bản kết thúc luôn có hình ảnh đại đoàn viên hay cũng được xem là hạnh phúc ở một điểm nào đó. Điển hình như «Nỗi oan của nàng Đậu Nga*» do Đậu Nga bị hàm oan mà chết, nên trước khi chết có nguyền rủa ba điều, rồi từng điều nguyền rủa này đều nhất loạt ứng nghiệm; ba năm sau, cha của cô ghi tên được lên bảng vàng và tiến hành báo thù cho cô, nên oan tình của Đậu Nga cũng được phá giải. Vì lẽ đó, ở một loại ý nghĩa, bi kịch ở đây đều có nhân quả, đều có kết cuộc theo kiểu 'người làm việc thiện tất sẽ được thiện báo, kẻ làm việc ác tất sẽ bị ác báo'. Nhìn tổng quan vở kịch là bi nhưng lại không bi, và đây chính là một đặc điểm nổi trội về bi kịch của hí kịch. «Tần Hương Liên*» cũng thế, mà «Lương Chúc*» cũng thế, mặc dù các nhân vật này gặp phải rất nhiều đau khổ, nhưng kết cuộc cuối cùng đều có thể đòi lại một chút công bằng cho họ, đạt được một chút tốt đẹp trong tương lai về sau. Cùng là bi kịch, nhưng nét bi kịch giữa truyền thống và phương Tây có sự khác biệt cực kỳ lớn như thế, và nguyên nhân quan trọng nhất cho sự khác biệt này, chính là tính cách dân tộc và giá trị văn hóa của chúng ta đã tạo nên nét riêng độc đáo đó, vậy nên so với bị kịch của phương Tây thì tôi rất yêu thích truyền thống. Và bi kịch trong hí kịch truyền thống kia rất giống với xã hội ngày nay của chúng ta, tấm màn đen lén lút đều có ở khắp nơi, cực khổ chỗ nào cũng có, nhưng trong lòng mỗi người nhất định đều đang theo đuổi cái đẹp, cho dù hiện tại không nhận được đãi ngộ của sự lương thiện mình đã làm, thì có thể một ngày nào đó trong tương lai sẽ nhận được. Phải tin tưởng nguyên tắc, người làm việc thiện tất sẽ được thiện báo, kẻ làm việc ác tất sẽ bị ác báo. Ba em tuổi vẫn còn trẻ, thì càng nên tràn ngập hy vọng nhìn về tương lai."

(*«Hamlet» là hành trình trả thù của hoàng tử Hamlet nước Đan Mạch vì chú ruột đã giết cha anh, lấy mẹ anh và trở thành vua. Cuối vở kịch, Hamlet giết được người chú độc ác này nhưng anh cũng phải trả giá bằng cái chết của chính mình.

*William Shakespeare: nhà văn và nhà viết kịch người Anh, được coi là nhà văn vĩ đại nhất của nước Anh và là nhà viết kịch đi trước thời đại của thế giới.

*Đậu Nga oan: kể về cuộc đời nàng Đậu Nga. Vì nghèo nên bị bán làm vợ cho người khác, không ngờ chồng mất sớm, bản thân lại bị vu oan giết người, do quan lại nhận hối lộ mà ép nàng nhận tội rồi xử tử nàng. Khi ở pháp trường, nàng có nguyền rủa 3 chuyện và sau khi nàng chết, 3 lời nguyền rủa này đều linh nghiệm.

*Tần Hương Liên: một vụ án trong Bao Thanh Thiên, nói về phò mã Trần Thế Mỹ sau khi đỗ trạng nguyên đã mê công danh mà đang tâm bỏ vợ con ở quê nhà để lấy công chúa.

*Lương Chúc: chính là chuyện tình Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Chúc Anh Đài giả trai vào trường học thay anh, rồi gặp gỡ và yêu Lương Sơn Bá. Nhưng vì gia đình Anh Đài chê Sơn Bá nghèo, nên không chịu gả con gái cho. Cuối cùng hai người tử tự chết và hóa thành bướm và luôn ở bên nhau.)

Lingling nói chuyện như một cô giáo đang giảng giải điều hay lẽ phải cho học trò, sau khi nói hết một hơi, có cảm giác rất tự hào.

Mark và Yaya nghe xong, ánh mắt có chút đăm đăm. Hai người cùng cảm khái, Lingling thật là người có tài, nói nửa ngày về hí kịch và nhạc kịch rồi giảng giải sang sự khác biệt giữa nét bi kịch của hai thứ này, chính là vì muốn khuyên bọn mình không nên một mực giữ sự oán giận trong lòng. Chẳng trách một người tuổi đời vẫn còn khá trẻ như Lingling lại leo lên được cái ghế tổng biên tập. Đúng là người nào có thể vượt qua núi thì ắt hẳn có đủ mười tám mánh khóe!

Orm nghe nhiều phân tích cùng một lúc, có chút tiêu hóa không hết, nhưng cái ý cuối cùng mà Lingling muốn truyền đạt đến đương nhiên cô có thể dễ dàng tổng kết lại được. Cô nhìn Lingling, nói: "Có một câu danh ngôn thế này, 'Không ở vị trí thích hợp, không nên nghĩ chuyện mưu tính'*. Tuy nhiên tôi nghĩ nên sửa đổi câu này một chút để phù hợp với chị, đó là 'Không ở vị trí như vậy, không hiểu hoàn cảnh thế nào'**. Người người đều hiểu đạo lý, ai ai cũng sẽ nói lời hay ý đẹp, nhưng nếu lỡ như khi chị sống đến số tuổi 91 mà vẫn phải đi bộ trên đường lượm lặt đồ phế liệu để sống qua ngày, thì chị còn có thể thản nhiêu nói ra câu người làm việc thiện tất sẽ được thiện báo, kẻ làm việc ác tất sẽ bị ác báo đầy tốt đẹp kia nữa không? Ai mà chẳng biết một mực đi oán giận trách móc cuộc đời này không hề có tác dụng gì, nhưng trên ngón tay mười ngón còn có ngón ngắn ngón dài, nên chẳng có gì lạ khi năng lực của mỗi người cũng có người cao người thấp, nhưng cũng không thể bởi vì năng lực của người ta thấp, liền xem họ là con kiến để mà chà đạp dưới chân đi? Mạnh được yếu thua là một quy luật sinh tồn trong giới tự nhiên, nhưng áp dụng quy tắc này vào đời sống con người thì chẳng phải quá tàn khốc rồi ư? Chả lẽ mọi người đều đã quên, không có người yếu thì làm sao nổi bật được một người mạnh trong dân số đông đảo này đây? Một tướng quân tài giỏi nếu không có binh lính trong tay thì dù có tài giỏi dũng mãnh đến đâu thì cũng chỉ là bình phong trang trí. Khi đánh trận, toàn là binh lính bất chấp sinh mệnh xông lên phía trước để đánh giặc, nhưng khi thắng trận xong thì mọi người đều chỉ ca ngợi tướng quân, chứ mấy ai thèm để ý binh lính nào giết giặc nhiều nhất? Sau đó thì sao? Binh lính tiếp tục hành quân xông pha vào những trận đánh khác, còn tướng quân thì danh tiếng càng lẫy lừng đi nhận phần thưởng, nếu thế thì sẽ làm những người lính cảm thấy thế nào? Binh lính không có học vấn cao, chẳng lẽ không được nói vài câu oán giận? Chứ nếu để kiềm nén ở trong lòng miết rồi sinh bệnh thì sao bây giờ? Vậy không phải sẽ mất thêm tiền để chi trả viện phí sao? Như thế thì có lợi hơn chắc? Bây giờ ai ai cũng sa sả nào là, mọi người khi sinh ra đều bình đẳng, nhưng những thứ này chỉ là trò lừa gạt của mấy chính khách tinh ranh đi lừa dối người dân thôi, căn bản không thể tin được. Người xuất thân từ quý tộc và người xuất thân bình dân không thể nào đều ngang bằng nhau, rõ ràng lúc nào cũng có một khoảng cách rộng như sông Hồng khó thể nào lội bộ vượt qua. Nếu chị chỉ đứng bên cạnh nhìn xuống cuộc đời của người khác, tất nhiên sẽ không thể nào hiểu sự khó khăn của nhân gian, không bao giờ hiểu tại sao nhiều người lại có thể cả ngày chen chúc đi lại trên các phương tiện giao thông công cộng, hay liều mạng làm việc cả đời cũng không thể mua được một căn hộ nhỏ cho bản thân. Tương tự như vậy, những người tầng lớp thấp như chúng tôi khi nhìn lên cuộc sống của các tinh anh mấy người, cũng không thể nào hiểu được tại sao mấy người lại có cách sống xa hoa trụy lạc như thế? Không bao giờ có thể hiểu nổi, tại sao nhiều cán bộ công chức có cuộc sống giàu sang phú quý, nhưng lại không thể tiết kiệm chút tiền để hùn vào đi cứu trợ những người nghèo khổ, cứu giúp những người bị nạn gặp khó khăn hoặc giúp đỡ mấy cụ già sống cô đơn không nơi nương tựa? Mỗi người, ai mà chẳng có nguyện vọng, người làm việc thiện tất sẽ được thiện báo, kẻ làm việc ác tất sẽ bị ác báo, nhưng trước hiện thực tàn khốc như hiện nay thì có mấy ai tin tưởng được điều đó? Người tốt thì sống không lâu, tai họa thì cứ đeo bám mãi ngàn năm, đây mới đúng thật là bi kịch của hí kịch đó. Sống trên đời cũng như diễn một vở kịch nhưng lại không phải là một tuồng kịch có sẵn kịch bản. Đây chính là điểm khác biệt rõ nhất giữa cuộc sống và vở kịch."

(*Câu gốc: Bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính: câu danh ngôn nổi tiếng của Khổng Tử, ý muốn bảo mọi người không ở vị trí cao thì đừng mở miệng nói điều đao to búa lớn.

*Câu gốc: Bất xử kỳ địa, bất tri kỳ cảnh, ý là: không sống ở nơi như vậy thì sẽ không bao giờ hiểu hoàn cảnh nơi đó ra sao.)

Mấy người trẻ tuổi đang ngồi các bàn gần đó nghiêm túc im lặng lắng nghe lời nói của Orm. Khi cô kết thúc câu cuối cùng, mọi người gần như cùng lúc lên tiếng phụ họa: "Đúng, đúng rồi. Sống trên đời cũng như diễn một vở kịch nhưng lại không phải là một tuồng kịch có sẵn kịch bản. Đúng là như thế!"

Orm có chút đắc ý nhìn Lingling. Cô rất thích tỏ ra chống đối Lingling, thích nhìn thấy dáng vẻ Lingling khi bị nghẹn họng. Khi cô nói xong một đống dẫn chứng và lý luận liền cảm thấy trong miệng có chút khô, nên bưng ly bia lên định uống một hơi. Lingling nghe xong lời cô vừa nói, trong lòng có chút khó chịu, rất bực bội tại sao Orm luôn thích tranh luận mọi vấn đề với mình. Bực bội đến nỗi muốn làm chút gì đó để Orm biết được cảm nhận lúc này.

"Cô đừng uống một hơi hết bia như thế!" Lingling vừa nói, vừa vươn tay đoạt lấy ly bia trong tay Orm. Bỗng cộp một tiếng, ly bia rơi ngã trên bàn.

Không biết là do Lingling dùng sức quá mạnh, hay do ly bia có chất lượng quá kém mà sau chấn động đụng vào bàn, trên thành ly liền xuất hiện một vết nứt dài, rồi từ khe nứt ấy lượng bia hơi bên trong liền từ từ chảy hết ra ngoài.

Orm trợn mắt nhìn khe nứt trên ly bia giống như khe hở giữa hai hẻm núi, trong lòng không khỏi tiếc nuối. Cô dùng trăm phần trăm thiện ý vỗ vai Lingling, lại dùng trăm phần trăm thành ý thở dài, nói: "Bi kịch ghê ta! Thật sự là một tấn bi kịch đến tận cùng!"

Lingling bị lời nói của Orm chọc cười, cô cũng không còn cảm giác bực bội hay khó chịu trong lòng.

Yaya thấy hai người lại nổi lên xung đột, sự kinh ngạc vừa xuất hiện hồi nãy đã bị cô cố gắng bức ép cho nó biến mất lại ngùn ngụt tràn ra. Đối với hình thức ở chung giữa Orm và Lingling, cô nghĩ mãi mà vẫn không ra. Đôi lúc nhìn hai người mập mờ ái muội giống như một cặp tình nhân, đôi lúc lại thấy hai người chĩa mũi giáo sắc nhọn về phía nhau như thể một đôi kẻ thù truyền kiếp.

Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Cho dù Mark có vô tâm đến cỡ nào đi nữa, nhưng khi tận mắt nhìn thấy tư tưởng của Orm và Lingling va chạm nhau san sát đến tóe lửa như vừa rồi cũng có chút kinh ngạc. Nhìn hai người trước mắt gân miệng tranh chấp như long như hổ không ai nhường ai, lại khiến người ta có cảm giác giống như hai người đang giao lưu suy nghĩ và tìm cách cảm nhận những tầng nội tâm sâu kín và chân thật nhất của đối phương. Không biết sao, trong đầu Mark lại vô cớ bay lên một câu:

Oan gia ngõ hẹp, từ ghét thành yêu?

Mark mang theo ánh mắt nghi vấn nhìn về phía Yaya, giống như đang hỏi: Em có thấy hai người kia có vấn đề không?

Yaya nhìn cậu, lắc nhẹ đầu, ý bảo: Em không biết đâu.

Mark và Yaya đã yêu nhau nhiều năm, đương nhiên giữa hai người có đủ khả năng ăn ý khi chỉ nhìn hành động đã biết suy nghĩ của nhau. Hai người họ cùng ra sức quan sát vẻ mặt của Lingling và Orm, hy vọng từ trên nét mặt có thể tìm ra chút manh mối không bình thường nào đó.

Thế nhưng kết quả lại làm bọn họ tràn trề thất vọng. Lúc này, Orm và Lingling đang thể hiện dáng vẻ, một người kiêu ngạo tỏ ra không sợ ai, một người bình tĩnh ai cũng không sợ, khi đối chọi với nhau rất giống một đôi kẻ thù truyền kiếp đang ra sức giành lấy lợi thế cao hơn. Với tình cảnh này, Yaya và Mark chỉ có thể nuốt hết mọi nghi vấn vào trong bụng.

Chắc là ảo giác! Nhất định là ảo giác! Orm với Lingling sao? Làm gì có chuyện đó!

Sau khi bốn người ăn uống no nê, Yaya và Mark rủ đi dạo chợ đêm. Lingling vốn định khéo léo từ chối, nhưng do hai người Yaya ra sức nhiệt tình mời đi cùng, nên không thể làm gì khác ngoài đành đi theo.

Đã rất nhiều năm Lingling không dạo chợ đêm, lần này đi dạo nên không khỏi có chút hiếu kỳ. Mark và Yaya đã sớm chạy lên phía trước tự mình hưởng thụ không gian riêng, nên Lingling bất đắc dĩ chỉ còn cách đi theo Orm hết hỏi đông lại hỏi tây. Cũng rất hiếm thấy, lúc này Orm rất nhã nhặn trả lời hết mọi câu hỏi của Lingling, làm cho không khí ở chung của hai người rất hài hòa yên bình.

Orm mua một xâu kẹo hồ lô, đưa cho Lingling, vui vẻ nói: "Tặng chị."

Lingling biết ở một nơi đang đông người qua kẻ lại như chợ đêm phải có những cử chỉ ra sao, không nên quá khách sáo hay tỏ ra nhăn nhó để rước lấy ánh mắt dèm pha chế giễu của những người khác, nên chỉ có thể nhận lấy, cúi đầu cắn một miếng, mùi vị chua chua ngọt ngọt lan tràn khắp miệng, tâm trạng cũng đi theo tốt lên. Cô đem xâu kẹo hồ lô để trước miệng Orm, nói: "Cô cũng ăn thử một miếng đi."

Orm lắc đầu, nói: "Là tôi mua cho chị, với lại tôi ăn không được đồ chua."

"Cái này ăn không chua. Không tin cô cứ thử xem."

Orm do dự cắn một miếng, chầm chậm cảnh giác nhai. Cũng ngon, đúng là không quá chua.

Lingling cười nói: "Thật không ngờ cô là người sợ ăn đồ chua."

"Do tôi ăn không được. Mỗi lần ăn đồ chua dễ làm tôi ê răng, đặc biệt là trái thơm, cho nên không dám ăn."

"Ồ, vậy sau này tôi phải mua thơm cho cô ăn rồi."

"Chị nham hiểm thật!"

"Quá khen." Lingling suy nghĩ một chút, "Vì sao cô suy nghĩ bi quan vậy?"

Orm không hiểu, hỏi lại: "Bi quan gì cơ?"

"Thì vừa rồi, lúc ăn cơm đó, những lời nói kia của cô không thể xếp vào suy nghĩ lạc quan. Kỳ thật tôi cũng có thể hiểu, yêu càng sâu hận càng nhiều, bởi vì có yêu nên khi đối mặt với sự bất bình sẽ có thôi thúc đi trách cứ một cách sâu sắc, có đúng không? Thế nhưng cô cứ bình tĩnh nhìn xem tình hình thật tế hiện nay đi, tuy tệ nạn nhiều thật đấy, nhưng phương hướng tổng thể đang phát triển vẫn được tính là tốt, mọi người dân vẫn có thể sinh sống qua ngày. Bởi vậy có thể thấy, xã hội này của chúng ta cũng không rơi xuống mức độ dân chúng lầm than không gì kể xiết. Cô vẫn còn trẻ tuổi, nên suy nghĩ lạc quan hơn."

"À, tôi nói những lời kia thật ra không tính là bi quan, cũng như không phải là lạc quan, mà chỉ là bỏ thêm chút ý kiến chủ quan cùng khách quan thôi." Orm quay sang Lingling cười nhạt, nói tiếp, "Kỳ thật tôi vẫn tính là khá lạc quan đó chứ. Ngoại trừ nhìn thấy chuyện bất bình thì tuôn ra vài câu oán giận, chứ những lúc khác rất biết mình biết ta. Hiện tại, tôi không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc, tiền kiếm được cũng có thể đủ nuôi sống chính mình, lâu lâu có thể mua vài bộ quần áo hàng hiệu để điệu đà, nên không hề có lý do bi quan. Đương nhiên, với hoàn cảnh của tôi thì không có cách nào so sánh với chị. Người sắm được xe hơi riêng vĩnh viễn không thể nào nhiều hơn số người chen chúc trên các phương tiện giao thông công cộng. Người dân hiện giờ, phần lớn họ chỉ có thể cầm nhiều nhất số tiền lương một năm là mấy ngàn tệ, nếu tiêu pha dè xẻn tiết kiệm vẫn có thể sinh sống qua ngày. Chị xem đi, những chủ sạp ở chợ đêm này là những người như thế nào? Già có mà trẻ cũng có, cực khổ buôn bán đêm hôm, thế mà thỉnh thoảng bọn họ còn bị mấy tên lưu manh hay mấy kẻ mang tiếng giữ gìn trật tự đô thị ức hiếp vơ vét chút tiền khó khăn lắm mới kiếm được. So với tôi thì cuộc sống của bọn họ kém hơn hẳn, nhưng không phải họ vẫn hài lòng với cuộc sống đó thôi? Chị cũng thử nhìn xem những người đang đi dạo ở chợ đêm đi. Phần lớn bọn họ đều là những người dân bình thường không có quyền mà cũng chẳng có thế, và tôi chính là một phần trong số họ. Nhìn mỗi người đều giữ vẻ tươi cười khi đi dạo liền biết cuộc sống của họ cũng thoải mái hạnh phúc. Như vậy không phải rất tốt rồi sao? Lingling, tôi là người lạc quan, khóc cũng qua một ngày, mà cười cũng qua một ngày, vậy sao không cười thật to mà lại để thời gian khóc lóc làm chi? Huống gì ngày mai còn lâu mới xuất hiện những chuyện bất ngờ ngoài ý muốn, mà đã không lường trước được chuyện gì sắp phát sinh thì đi lo lắng những chuyện chưa xảy ra để làm gì? Nên tâm bình khí hòa tận hưởng cuộc sống an nhàn đi thôi, không phải như thế cũng là một khía cạnh của cuộc sống hạnh phúc đó sao?"

Lingling nghe những lời tâm sự của Orm, từ đáy lòng như có một dây đàn bất chợt nhẹ nhàng gảy vang lên sự xúc động.

Đột nhiên cô cảm thấy cô gái trước mắt này là một nhân vật rất đặc biệt, hoàn toàn không giống với những người phụ nữ khác mà cô đã biết trước đây. Người ấy thù ghét người giàu, nhưng lại không bị tác động của tiền tài. Người ấy phẫn nộ, nhưng đồng thời lại biết đâu là điểm dừng. Người ấy không màng danh lợi, nhưng cũng là một người rất nhiệt huyết. Người ấy kiêu ngạo, nhưng lại có một cái nhìn bình tĩnh biết mình biết ta.

Bằng hữu của Orm ắt hẳn không có quá nhiều người, cô chỉ một mực sinh sống trong thế giới nhỏ hẹp của riêng mình. Thế nhưng cô cũng đang chăm chú ngắm nhìn thế giới, để tâm đến chuyện tiếp xúc với đoàn người hỗn loạn ngoài kia, và cô cũng không muốn bỏ đi thế giới đã quá quen thuộc của mình. Một người có cá tính đầy mâu thuẫn như thế, khi đặt trên người Orm, lại thấy hài hòa đến vô cùng. Đột nhiên Lingling có một ý muốn đầy kích động được thâm nhập triệt để tâm hồn của cô gái ấy và có thể hiểu được toàn bộ con người đó.

Tuy nhiên chỉ là một tia kích động, vì cảm giác kích động này chỉ thoáng xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất, nhưng sự kích động ấy dù chỉ xuất hiện trong nháy mắt vẫn để lại một dấu ấn, nhẹ nhàng cắt xuống một vết trong lòng cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com