Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

99

Kimberley thấy Ginny ngày thường luôn nóng bỏng quyến rũ, thế mà giờ biến thành vẻ xác xơ te tua như con mèo mướp, liền lập tức phẫn hận, lớn tiếng nói: "Cậu muốn xử lý Tina Jittaleela thế nào? Tớ có người quen ở cả bộ công an và tòa án thành phố đấy. Chỉ cần một câu thôi."

Xưa nay Ginny là người có thù tất báo, nên không khách sáo với Kimberley, nói thẳng: "Khiến con nhỏ đó phải bốc lịch trong tù, ít nhất bị phán hai năm."

Lingling mắt sáng lên, vội vàng đi theo nói: "Thế để mình giúp cậu tìm luật sư. Cậu cứ an tâm ở nhà dưỡng thương đi, mấy chuyện còn lại cứ để mình và Kimberley giúp cậu làm là được."

Ginny gật đầu.

Orm đứng bên nghe mà líu cả lưỡi. Khiến một người phải bốc lịch trong tù sao nghe cứ như để người ta đi vào khu giải trí thế nhỉ? Mình đây là đang quen biết với một đám phụ nữ hung hãn dường nào?

"Kimberley, hiện tại cậu còn thành kiến với Jayna và Orm không?" Ginny nhìn Kimberley rồi khẽ chớp mắt vài cái với cô, vẻ mặt rõ ràng hoạt bát, nhưng lời nói hỏi ra lại mang theo mười phần chăm chú.

"Tớ còn dám có sao?" Kimberley nhìn Jayna bên người Ginny, lại nhìn Orm bên người Lingling, nụ cười giống đang tự chế giễu bản thân, "Chúng ta quen biết nhau đã hơn mười năm, cũng không thể vì một chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi lại đem tình bạn nhiều năm ném hết xuống biển đi. Thật tình chỉ cần hai cậu đừng tiếp tục trách móc tớ là được rồi. Hai cậu đã cùng người nhà nháo thành thế này, nói chứ tớ cũng không biết rốt cuộc đây có đáng giá hay không? Thế nhưng chỉ cần hai cậu cảm thấy đáng giá là được. Thân là bạn bè của hai cậu, chuyện tớ có thể giúp thì sẽ cố gắng đi giúp, chứ sẽ không quan tâm đến những thứ không đâu như trước đây. Ling, Gin, hai cậu đừng tưởng rằng tớ không thấy. Từ sau khi tớ bảo Orm quỳ gối xin lỗi kia, hai người các cậu đã vạch một đường ngăn cách với tớ chứ gì. Hiện tại đúng lúc mọi người đều ở đây, mấy người nhìn xem chúng ta có thể nở nụ cười quên hết thù oán được hay không?"

Lingling thoải mái nở nụ cười, nói: "Kim, có lúc ngẫm lại, người như cậu thật khiến người ta vừa hận lại cũng vừa yêu, thật không biết nên nói cậu như thế nào mới được nữa. Thế nhưng đúng là chuyện quá khứ nên để cho nó đi qua. Cuộc sống sau này còn dài lắm, chúng ta cùng nhau nhìn về phía trước đi."

Jayna đi đến bên người Kimberley, nhẹ nhàng ôm: "Cám ơn chị đã giúp Ginny."

"Chuyện này không có gì. Dù sao tôi và Ginny cũng làm bạn nhiều năm rồi, mấy việc nhỏ đó vốn là nên giúp." Kimberley nói xong, lại liếc mắt nhìn Orm. Jayna dùng hành động ôm ấp để tỏ vẻ mọi chuyện đã hòa hảo, nên cô cũng muốn nhìn xem Orm sẽ làm gì?

Trí nhớ của Orm vẫn chưa phai cái ngày cô phải cúi người quỳ gối. Nếu không phải Jayna và Ginny xảy ra chuyện, nhất định khi cô nhìn thấy Kimberley đã lập tức quay đầu rời đi ngay rồi. Thế nhưng ngày hôm nay lại chứng kiến Kimberley rất nhiệt tâm giúp bạn bè, khiến Orm có một cái nhìn hoàn toàn khác về cô. Tuy vậy một chuyện mất mặt mũi thế kia, người bình thường làm sao có khả năng nói quên là quên ngay được?

Tầm mắt mọi người đều chuyển sang tập trung hết lên người Orm. Cô cúi đầu, ai cũng không nhìn, không nói câu nào, dù trong lòng đang đấu tranh tư tưởng nhưng sắc mặt của cô vẫn rất bình tĩnh. Một hồi lâu sau, Orm mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Kimberley nở nụ cười, vô cùng cứng ngắc ói ra hai chữ: "Chị... Kim."

Có nụ cười cùng hai chữ này đã đủ rồi. Kimberley không ngốc, cô rất rõ hàm nghĩa ẩn sau nụ cười và hai chữ mà Orm đã làm ra. Nở nụ cười quên hết thù oán, tối thiểu Orm đã làm được trên mặt hình thức.

Lingling hiểu Orm có thể hòa giải cùng Kimberley, 90% trở lên đều là nhìn mặt mũi của cô. Lingling cũng hiểu rất rõ hiện tại nhất định Orm đang rất khó chịu, nên đưa tay cầm lấy ngón út của Orm, khe khẽ đung đưa, không nhịn được cảm động một hồi.

Lingling hỏi Ginny: "Cậu dự định làm thế nào để qua cửa ải cha mẹ?"

Ginny không chút quan tâm, nói: "Trước kia làm sao mà qua, thì sau này cứ thế mà qua thôi. Cũng may trước giờ cha tớ cũng đã triệt để thất vọng với tớ rồi, lần này lại xảy ra chuyện thế này, cùng lắm lại khiến cha tớ càng thất vọng thêm chút nữa. Tốt xấu gì tớ vẫn còn thằng nhóc em trai hiểu chuyện. Đối với chuyện này, Krit Natnicha không có ý phản đối, còn bảo sẽ cố gắng về nước trong thời gian sớm nhất để giúp tớ khuyên cha mẹ. Thế nhưng chuyện tớ lo nhất chính là Jayna, em ấy là con một, nhất định không dễ qua cửa ải lần này. Lingling, cậu nói xem Jayna nên làm gì?"

"Để mình nghĩ xem..." Lingling suy nghĩ trong chốc lát, rồi nhìn về phía Jayna, "Jayna, em cũng giống Orm, khi đối mặt với cha mẹ đều lựa chọn cách thức mạnh bạo để giải quyết. Thật ra bình thường cứng đấu với cứng không thể nào có kết quả tốt. Lẽ nào em cũng muốn năm năm liên tục không thể trở về nhà? Lúc này em nên chọn chiến thuật vòng quanh. Chỉ cần không lưỡng bại câu thương, dù cho có phải im lặng kiên nhẫn nghe cha mẹ nói đôi ba câu giáo huấn dạy dỗ cũng chẳng sao."

"Trước tiên cứ tạm né mũi nhọn bước đầu đang chĩa đến chúng ta, rồi khi mọi chuyện lắng xuống và hai bên đều giữ bình tĩnh, thì lúc đó ngồi xuống bàn bạc thảo luận cũng không muộn. Những việc này của chúng ta, không thể hoàn toàn nói thật với cha mẹ, dù có nói chút dối trá hay giở chút thủ đoạn để làm vui lòng cha mẹ cũng không ảnh hưởng toàn cục."

"Cũng may gia đình em đang ở đây, cuộc chiến tranh này của em với cha mẹ cũng chỉ vừa mới bắt đầu, hẳn là em còn có đường lui. Chị thấy chờ khi Krit Natnicha trở về, cũng nên bảo Krit Natnicha đi đến nhà gặp cha mẹ em. Nhiều người, sức mạnh sẽ lớn hơn, nhiều người khuyên giải, sức mạnh ảnh hưởng sẽ nhân lên rất nhiều. Em đau khổ, cha mẹ cũng rất đau khổ. Mấy ngày tới, chị thấy tốt nhất em nên thường đi thăm cha mẹ em đi. Chuyện thế này là một cuộc chiến trường kỳ, đường phải đi dài lắm, chỉ cần gắng sức, có công mài sắt sẽ có ngày nên kim, em cứ chậm rãi mài cha mẹ từ từ, rồi một ngày nào đó có thể mài nhuyễn được cha mẹ em."

"Đúng đấy." Orm liếc trộm Lingling, bảo đảm điều kiện tiên quyết không để Lingling uống giấm chua, khá cẩn thận khuyên Jayna, "Jay, đừng học mình chuyện đối nghịch với cha mẹ. Bây giờ bình tĩnh suy nghĩ, kỳ thật cách đó là một giải pháp cực kỳ ngu xuẩn. Với lại cha mẹ cậu không phải là những người không nói lý được, nhất định không thể nào cả đời này cũng không tiếp nhận chuyện của cậu và Ginny. Chỉ cần cậu kiên nhẫn và từ từ trò chuyện với cha mẹ, sớm muộn cũng có một ngày hai người họ bỏ qua cố chấp của bản thân để chấp nhận chuyện của cậu. Dù sao nước chảy đá mòn mà."

Jayna gật đầu, nói: "Vậy mình chờ vết thương của Ginny tạm đỡ hơn, sau đó cứ mỗi hai ngày sẽ về nhà một chuyến. Mặc kệ cha mẹ nói gì, mình cũng đều im lặng nghe."

"Không thể chỉ nghe không được." Lingling đề nghị, "Bắt được cơ hội, em phải đúng lúc phát biểu chút ý kiến của bản thân, nhưng thời điểm em nói nhất định phải chú ý đến cách nói chuyện, đừng quá thẳng thắn cũng đừng nói lòng vòng, cần nhất phải giao thoa được của vừa rõ ràng nhưng cũng vừa ám chỉ. Hiện tại nhất định cha mẹ sẽ bắt em phải chia tay ngay với Ginny, hoặc bắt em đi xem mắt vài lần. Vì lẽ đó mấy ngày này, tốt nhất mỗi ngày em nên gọi điện thoại cho mẹ, rồi cứ cách bốn-năm ngày thì về nhà một chuyến. Mà khi về nhà nhất định phải giấu di động trên người, lỡ như cha mẹ em cực đoan, bắt em nhốt lại thì bất cứ lúc nào em cũng có thể gọi điện hay nhắn tin cho tụi chị để tụi chị đến nhà 'cứu' em ra."

"Nói chung cứ làm theo nguyên tắc vừa uyển chuyển lại vừa kiên quyết, trước tiên sẽ uyển chuyển, nhưng sau đó phải kiên quyết nhiều vào. Uy hiếp cùng động viên là cùng một lò, cứng rắn và mềm yếu là cùng một màu khay, nên khi em gặp cha mẹ cứ tùy cơ mà ứng biến."

Ginny liên tục ồ à, nói: "Xem cậu nói mạch lạc rõ ràng ghê ha. Thật là người đã công khai rồi nên kinh nghiệm đầy mình nhỉ? Giờ quá tốt rồi, có người mở đầu công khai như cậu ở đây, cuối cùng cũng coi như tớ không cần quá nhọc lòng, cứ trực tiếp chạy đến chỗ cậu xin chút kinh nghiệm là được."

Orm nhỏ giọng lầm bầm: "Orm Kornnaphat này mới là người mở đầu công khai ở đây kia mà..."

Đám người Lingling không khỏi bật cười. Ginny cũng cười, nhưng lại ảnh hưởng đến chỗ xương sườn gây đau đớn, tay không khỏi hướng đến chỗ bị gãy xương định xoa chút, làm Jayna sợ hãi nhanh chóng cầm thật chặt tay cô. Xương sườn bị gãy kia không thể cứ tùy tiện mà động vào nha.

Cha Ginny đến bệnh viện, không tìm thấy Ginny nơi đâu. Natnicha lão gia đoán tám phần mười Ginny đã về nhà, nên mau chóng chạy đến nhà Ginny thường ở. Nhưng khi đến lại thấy cửa lớn đóng chặt, căn bản không có ai ở trong. Cha cô không tìm thấy người, chỉ có thể gọi điện thoại. Khi cuộc gọi thông rồi, vừa mở miệng hỏi mới biết cô đã đem mình ẩn đi.

Ginny nói trong điện thoại: "Cha, nếu cha không thể tiếp thu chuyện của con và Jayna, thì cũng đừng mong tìm thấy con nữa. Nếu cha tức giận thì cứ thẳng mặt tìm con mà phát giận đây này, làm gì đi tìm cha mẹ Jayna? Lúc trước là do con cố chấp theo đuổi Jayna, nếu không có con, nói không chừng người ta đã kết hôn sinh con rồi cũng nên. Con biết cha tức giận, nhưng cha tức giận con cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, nên con cứ để kệ đấy. Mặc kệ cha có làm gì đi nữa, dù con có chết cũng quyết sẽ không chia tay với Jayna, còn lại cha cứ xem đó mà làm thôi."

Natnicha lão gia nghe xong lời nói của Ginny, thiếu chút nữa đã đặt mông ngồi xổm trên đất, nhưng cha cô cũng hiểu rất rõ tính cách của Ginny, biết đứa con gái này thích chơi bời, trước đây cả ngày bay bướm cùng đàn ông, còn hiện giờ lại cùng phụ nữ nhập bọn với nhau? Mặc dù Angelina lão gia có chút nhất thời khó thể tiêu hóa, nhưng ông cũng không giống như cha Jayna tức giận đến mức không thể tự kiềm chế. Chợt nghĩ đến cha mẹ Jayna, Natnicha lão gia thở dài một hơi, Làm cha mẹ đều rất không dễ dàng.

Tính cách đều sẽ di truyền. Tính tình Ginny có bao nhiêu nhiệt tình thì tính tình cha cô có bấy nhiêu nhiệt tình. Ngẫm lại dáng vẻ điềm đạm của Jayna, suy nghĩ thêm những chuyện làm xằng làm bậy trước đây của Ginny, ông cảm thấy hẳn là chính con gái ông đã đi quyến rũ người ta trước. Ông lo lắng cha mẹ Jayna sẽ vì tức giận mà đổ bệnh, nên buổi tối liền mang theo vợ chạy đến nhà Jayna. Bốn vị phụ huynh đồng thời than ngắn thở dài, rồi cùng không biết lúc này nên làm gì, lại đồng thời bó tay hết cách, cũng không thể bắt ép hai người chia tay, chả lẽ lại thật sự đem con ép bức đến con đường chết? Lại nói hai người đã lớn đến thế này, bọn họ ai lại thật có thể quản được hai người?

Bốn người đều không muốn ép buộc con cái, cũng đều không muốn tiếp thu chuyện hai cô gái. Mẹ Jayna và mẹ Ginny nhìn nhau cùng rơi lệ, cha Jayna và cha Ginny cúi đầu trầm tư hút thuốc. Ngoại trừ thở dài vẫn chỉ còn thở dài. Mùi khói thuốc lá tràn ngập phòng khách, lẫn trong đó đầy tràn mọi cảm xúc, tất cả đều là tình thương lẫn đau khổ của cha mẹ.

Bảy giờ tối, đường phố rực rỡ lên đèn, đủ loại bóng dáng vờn quanh thành phố náo nhiệt. Nếu như không có đôi mắt trong suốt sắc bén và minh mẫn, có lẽ rất dễ rơi vào ảo giác không thể thoát thân.

Orm ngồi trong xe, đưa mắt nhìn phía ngoài cửa xe chợt tắt chợt nhoáng cảnh sắc phù hoa rực rỡ, sắc mặt nghiêm nghị, không biết đang suy nghĩ gì.

Lingling vuốt ve bắp đùi Orm, hỏi: "Nghĩ gì mà nghiêm túc vậy?"

"Nghĩ đến phim «Everybody's Fine»* của Giuseppe Tornatore, rồi nghĩ đến cha mẹ của chúng ta, còn có Tina Jittaleela." Orm quay đầu nhìn Lingling, "Mấy chị thật sự sẽ khiến Tina Jittaleela vô tù ngồi vài năm sao?"

(*Tên gốc «Starno natri bene» một bộ phim Ý năm 1993 vô cùng nổi tiếng của đạo diễn Ganeseppe Toratone. Bộ phim nói về tình cảm gia đình màu cuộc sống hiện đại mà tâm điểm là người cha tuyệt vời.)

"Tina Jittaleela đã phạm vào tội cố ý gây thương tích cho người khác." Lingling trả lời rất uyển chuyển.

"Nếu như Tina Jittaleela bị bắt vào ngồi bốc lịch trong tù, hẳn cha mẹ của cô ấy là người lo lắng sốt ruột nhất nhỉ?" Orm cúi đầu, bàn tay nắm lại, ngón cái khẽ vuốt ve vài đường trên mình ngón trỏ, "Lingling, chị nhìn đi, con cái thì có tác dụng gì? Từ nhỏ đến lớn đều phải bận tâm, mãi đến tận khi đem cả trái tim lo lắng đến vỡ nát thì mới thôi. Một đời này của chúng ta, có rất nhiều người trước năm 30 tuổi vẫn chưa thể hoàn toàn tự lập, ăn uống và chỗ ở vẫn còn dựa dẫm vào cha mẹ. Khi còn bé, cha mẹ bỏ tiền để chúng ta đến trường đọc sách. Lớn thêm chút, cha mẹ giúp chúng ta mua nhà tìm đối tượng kết hôn."

"Chờ đến khi chúng ta sinh con đẻ cãi, cha mẹ lại đi giúp chăm sóc cháu trai cháu gái, ngoài ra còn phải hao tâm tổn trí vào mấy việc vặt vãnh như quan hệ mẹ chồng - nàng dâu cho chúng ta. Còn nếu như rơi vào tình huống như chị với em, cha mẹ sẽ càng bị tổn thương và đau khổ nhiều hơn. Cha mẹ ở Hàn Quốc, ai ai cũng đều phải khổ cực và mệt mỏi như vậy... Đều nói nuôi dưỡng con cái để con cái phụng dưỡng lại khi về già, thế nhưng trước khi cha mẹ về già, cha mẹ đã phải tổn hao biết bao nhiêu tâm huyết và sức lực cho con cái? Em thấy rất nhiều luôn."

"Mà cho dù có đợi được đến khi cha mẹ thật sự giả rồi, thân là con cái, lại có mấy ai có thể ở bên phụng dưỡng cha mẹ? Chúng ta thường sẽ hát vang bài «Nên thường xuyên về thăm nhà», thế nhưng có quá nhiều người vì áp lực cuộc sống quá lớn, vì chuyện mưu sinh mà bận đến tối tăm mặt mũi, dù có muốn thường xuyên về thăm nhà cũng không thể thu xếp thời gian. Cha mẹ đã cho đi và trả giá cho con cái quá nhiều so với những gì con cái có thể báo hiếu trở lại, đối với cha mẹ mà nói, quả thật quá không công bằng."

"Lại suy nghĩ lung tung nữa rồi. Em..." Lingling không rõ lắm, hỏi một chút, "Có phải đang cảm thấy tụi chị quyết định xử lý Tina Jittaleela là có chút quá đáng?"

"Không có. Tina Jittaleela tự gây nghiệt khó thể sống. Chỉ là em nhìn thấy Ginny và Jayna công khai với gia đình, tự nhiên cũng liên tưởng đến cha mẹ cô ấy mà thôi. Em cứ thấy làm cha làm mẹ đều là người rất đáng thương. Chị không thấy cha mẹ đáng thương sao?"

"Nếu như chị nói không thấy..." Lingling kéo dài âm thanh, "Có khi nào em cho rằng chị là người rất xấu không?"

Orm trêu ghẹo: "Chị thật lúc nào cũng tự thiếp vàng lên trên mặt mình ha. Có khi nào chị nghe em công nhận chị là người tốt chưa?"

"Ỏ, vậy thì tốt rồi. Chị không tốt thì em cũng chưa chắc tốt được chỗ nào. Hai ta là một đôi xấu phụ xấu thê cơ mà." Đèn đỏ sáng lên, Lingling dừng xe, tựa lưng vào ghế ngồi, mệt mỏi nói, "Trên căn bản, người nào có não và biết suy nghĩ, thì đều biết người tốt khó làm, người xấu lại càng khó làm. Muốn có chút thành công, đầu tiên phải có tư duy tàn nhẫn, một người tay không lập nghiệp thì đầu óc phải vừa thâm vừa sâu, nếu không thì không thể làm nên đại nghiệp đâu. Anh hùng cùng kiêu hùng chỉ khác nhau mỗi một chữ và tất cả đều có kết cuộc là thắng làm vua thua làm giặc. Tốt và xấu, dù ở nơi nào hay lĩnh vực gì cũng không có một giới hạn xác định rõ ràng."

"Cuộc sống trải qua có được không, trước hết phải hỏi chính mình xem bản thân đã đủ ác chưa? Ích kỷ chút, xấu một chút cũng không có gì không tốt. Nếu không có tiền thì không làm được nhà từ thiện. Dù có là kẻ buôn bán thuốc phiện hay trùm ma túy cũng bước vào được giáo đường, dù có đi buôn lậu súng đạn hay kẻ phản quốc cũng mang được phật châu trong người. Muốn được thần tiên che chở, trước hết phải là những người có vận mạng làm vương làm tướng. Orm, hai người phụ nữ nếu muốn sống mãi mãi bên nhau càng cần phải có một người tư duy xấu. Nếu như cứ mặc kệ điều gì đều phải suy nghĩ cho người nhà trước tiên, hay đi suy nghĩ cho người khác trước, thì chính là không biết suy nghĩ cho chính bản thân và suy nghĩ cho người yêu. Nếu quả thật thế thì dù cảm tình giữa hai người có sâu đậm đến đâu, cuối cùng thứ đang chờ đợi nhất định chính là ngõ cụt. Em hiểu không?"

"Em hiểu. Ba mươi sáu kể với mục đích chính hình thành nên là gây tổn hại cho kẻ xấu, nhưng những kế sách này đều do người tốt suy nghĩ ra..." Orm gác tay nâng cằm suy tư trong chốc lát, rồi cười nói, "Tư tưởng trung tâm của chị chính là phụ nữ phải đối với bản thân tàn nhẫn một chút, và phụ nữ phải đối với người khác càng ác liệt hơn một chút hửm?"

"Chu choa, chỉ nói chút đã thấu hiểu hết rồi. Thật thông minh." Lingling nghiêng người đến trước mặt Orm, hung hãng hôn một cái, "Đây là khen thưởng."

"Lingling, em nghĩ phải thi giấy phép lái xe."

"Không phải em không thích lái xe sao?"

"Chị thường ở bên ngoài xã giao, mà uống rượu vào rồi để chị lái xe về thì em lại không yên tâm."

Đôi mắt Lingling sáng bừng như ngôi sao rực rỡ trong đêm đen, vui vẻ nhoẻn miệng cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com