2
Nghe thấy hai từ "từ hôn", nụ cười trên môi Matthew Kornnaphat chậm rãi biến mất.
Matthew Kornnaphat – lão thương nhân được cả truyền thông và công chúng đại lục biết đến lại nổi giận.
Hắn sủng ái cháu gái nhất, ai cũng biết Orm Kornnaphat được ca tụng là "Niềm hy vọng của Kornnaphat gia", bây giờ lại bị một tiểu tử cuồng vọng từ hôn. Mà quan trọng nhất, tiểu tử này còn là một nữ nhân.
"Cháu có người yêu rồi à?" Matthew Kornnaphat áp chế sự tức giận trong lòng mà hỏi. Hai nhà vốn có hôn ước, mặc dù đối phương muốn lựa chọn hướng đi khác, thì cũng nên sớm thông báo với Kornnaphat gia một tiếng mới đúng chứ. Không nên kéo dài lâu như vậy.
"Chưa ạ." Lingling Kwong lắc đầu. Thầm cảm thấy cổ mình cứng ngắc, thậm chí ngay cả làm động tác lắc đầu này cũng vô cùng khó khăn.
"Cháu thấy Orm không xứng với cháu à?" Lông mày của Kornnaphat lão gia tử càng nhíu chặt hơn.
"Không phải ạ. Mặc dù cháu chưa từng gặp mặt Kornnaphat tiểu thư, nhưng qua tướng mạo của Jurkung lúc nãy, có thể tưởng tượng được Kornnaphat tiểu thư nhất định là quốc sắc thiên hương." Lingling Kwong vốn không có cảm tình gì với tiểu tử còn búng ra sữa Jurkung kia, nhưng bây giờ vì để ứng phó với sự chất vấn của Kornnaphat lão gia, cô đành phải nhịn sự chán ghét khen tiểu tử đó một lần nữa.
"Vậy... cho ta lý do." Matthew Kornnaphat không hỏi nữa, để Lingling Kwong chủ động thẳng thắn.
"Gia gia, ông cũng biết, cho tới bây giờ cháu vẫn chưa từng gặp mặt Kornnaphat tiểu thư. Như vậy, hai bọn cháu sẽ không có bất cứ tia tình cảm nào làm nền tảng. Kết hợp như thế, sẽ sinh ra xung đột mãnh liệt giữa chúng cháu".
"Không chỉ riêng cháu nghĩ thế, cháu tin Kornnaphat tiểu thư cũng giống vậy. Chúng cháu đều có quyền theo đuổi tình yêu chân chính của mình. Dạng trả nợ báo ân này, không phải là tình yêu cháu cam tâm tình nguyện tiếp nhận. Cũng không phải là lý do để Kornnaphat tiểu thư phải hy sinh".
"Hơn nữa hai chúng cháu đồng dạng là con gái. Nữ với nữ từ trước tới nay không được mọi người ủng hộ nhiều. Hơn nữa Kornnaphat tiểu thư xuất thân đài các, thanh danh tuyệt nhiên không thể bị vấy bẩn."
"Cháu nghĩ hai đứa con gái kết hôn sẽ bị mọi người chê cười?" Matthew Kornnaphat cười lớn. "Lingling, nếu vì lý do này mà cháu không đồng ý thì dừng lại đi. Gia gia ta từ khi biết cháu là nữ, sớm đã có an bài cả rồi."
"Cảm ơn gia gia đã vì cháu mà lao tâm khổ tứ. Nhưng cháu thực sự không thể đồng ý cuộc hôn nhân này. Ngộ nhỡ sau này cháu và Kornnaphat tiểu thư tìm được người đàn ông của đời mình thì sao? Hai người chúng cháu không thể ở bên nhau."
Matthew Kornnaphat kiên trì nghe cô giải thích, rốt cuộc chỉ cười: "Ngộ nhỡ Orm không để ai vào mắt ngoài cháu, cháu có chịu cưới con bé không?"
"Không có khả năng." Lingling Kwong cười đến vô hại. "Gia gia, cháu đã hạ quyết tâm rồi."
"Cháu cũng thấy đấy, tài sản của Kornnaphat gia chúng ta cũng không ít. Orm lại là cháu gái mà ta thương yêu nhất, hơn nữa ở phương diện kinh doanh cũng có chút tài cán. Kornnaphat gia sau này... ta có thể sẽ giao cho nó".
Kornnaphat gia là một trong bốn đại gia tộc lâu đời ở nước Thái Lan, cho dù là ở chính trị hay kinh tế đều có lực ảnh hưởng cực kỳ khủng bố.
Sản nghiệp trong tay đều có liên quan tới các lĩnh vực như ăn uống, bách hóa, ngọc trai, ô tô, năng lượng, hàng không, phạm vi thế lực kéo dài tận năm tỉnh mười sáu thành ở thành phố Chiang Mai, giàu bằng cả nước.
Nếu món tài phú này được một cô gái nắm giữ, vậy thì ai có thể đủ sức hái đóa kim hoa này, chẳng khác nào bảo dùng một vương quốc để đổi.
Song, Lingling Kwong chung quy không phải nam nhân.
"Gia gia, nếu đã như vậy thì cháu càng không thể đồng ý cuộc hôn nhân này. Cháu từ nhỏ đã theo quân đội rèn luyện, một chút hiểu biết về kinh doanh cũng không có. Vẫn nên để một người có tài, có thể trợ giúp Kornnaphat tiểu thư phân ưu."
"Mặc dù Orm không được coi là quốc sắc thiên hương gì gì đó. Nhưng từ trước đến giờ người theo đuổi nó quả thực không ngớt. Cháu thật sự muốn bỏ người vợ này à?"
"Cháu cảm thấy tình yêu và dung mạo không quan hệ. Dù sau này cháu có tìm được một nam nhân không đẹp, nhưng phẩm chất tốt, cháu vẫn có thể sống qua ngày."
Matthew Kornnaphat nhẹ gật đầu, nói: "Được rồi. Ta đã hiểu. Xem ra cháu đã quyết tâm muốn bỏ chuyện hôn nhân này rồi."
"Gia gia, cháu hy vọng chuyện này không làm ảnh hưởng đến tình bạn giữa ông và gia gia cháu. Hơn nữa, đây cũng là vì muốn tốt cho Kornnaphat tiểu thư." Lingling Kwong giải thích.
"Ừ, Orm mặc dù không nói gì, nhưng ông biết rõ nó cũng có thái độ cự tuyệt chuyện này. Nếu cháu thật muốn cầu hôn, ông cũng phải làm công tác một lần với nó. Cháu đã đến từ hôn, ông cũng giảm đi một cái tâm sự." Matthew Kornnaphat gật đầu nói: "Có điều... nếu sau này cháu thích Orm thì phải làm sao?"
"Ha ha. Nếu cháu thích, cháu tuyệt đối sẽ truy hồi nàng về." Lingling Kwong vừa cười vừa nói: "Có điều tiểu thư ưu tú như thế, cháu thích nàng, chưa chắc nàng sẽ thích cháu. Nàng nhất định có thể tìm được người hợp với nàng hơn".
"Cũng mong là vậy." Matthew Kornnaphat nhấp một ngụm trà. "Trưa nay cháu ở lại dùng cơm đi. Kornnaphat gia cũng là nhà của cháu, chỉ cần thứ gì cháu muốn, ta nhất định sẽ cho cháu."
Thật là một lão nhân gia trọng ân.
Lingling Kwong mặc dù không muốn ở lại dùng cơm, song thiết nghĩ mình vừa mới vứt bỏ cháu gái nhà bọn họ, chuyện này nhất định phải đền bù. Bởi vậy cô đồng ý đáp:"Được. Cảm ơn gia gia."
Vì chưa tới giờ ăn cơm nên lão gia tử Matthew Kornnaphat trở về phòng thay quần áo, để Lingling Kwong ngồi uống trà trong phòng khách.
Chỉ một lúc sau, gã Jurkung vừa bị gia gia đuổi đi lại chạy tới.
Gương mặt trắng nõn xinh đẹp của hắn vì phẫn nộ mà hồng nhuận, trong mắt có thể phun ra lửa. Thấy Lingling Kwong vẫn thoải mái nhàn nhã ngồi uống trà, càng tức khí. Một tay giật chén trà của Lingling Kwong, mắng: "Cô xem cô là ai? Cô dựa vào cái gì mà tới từ hôn? Chị tôi có điểm gì không xứng với cô? Cô là ai hả? Cho dù từ hôn, cũng nên là chị tôi tìm cô từ hôn mới đúng."
Jurkung giận điên lên. Vừa rồi hắn chạy vào phòng gia gia cãi nhau om sòm. Trách gia gia không nên giao chuyện chung thân đại sự của chị cho loại người như Lingling Kwong.
Nào ngờ gia gia nhẫn nhịn nửa ngày, cuối cùng mới nói người ta không phải tới cầu hồn. Mà là tới từ hôn. Người ta căn bản là không đồng ý chuyện hôn nhân này.
Chuyện này càng kích thích thần kinh Jurkung hơn. Chị hắn là nhân vật giống như tiên nữ, bình thường chỉ có cự tuyệt sự theo đuổi của nam nhân khác. Làm sao có thể bị một cái nữ nhân đáng ghét cự tuyệt lại cơ chứ?
Chuyện này mà truyền ra ngoài... có phải sẽ bị thiên hạ cười chết hay không?
Cho nên khi hắn biết Lingling Kwong vẫn chưa đi. Liền hùng hổ chạy tới hỏi tội.
***
Lingling Kwong thật là khóc không ra nước mắt.
Vừa rồi lúc hắn tưởng cô tới cầu hôn, hắn nổi trận lôi đình. Nói cô là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, căn bản không xứng với chị hắn.
Bây giờ hắn biết cô tới từ hôn, thì lòng càng căm phẫn hơn. Nói cô không ra gì, đã không xứng với chị hắn mà còn dám tới từ hôn.
Chẳng lẽ trong mắt những kẻ có tiền, chỉ có bọn họ mới là cao cao tại thượng sao? Người khác ngay cả cơ hội lựa chọn vận mệnh của mình cũng không có à?
Bây giờ trong nội tâm Lingling Kwong, ngược lại cảm thấy may mắn vì mình tới từ hôn. Nếu chị của hắn cũng có loại suy nghĩ như thế, vậy thì cô gái này không cần cũng được.
"Tôi khát. Rót trà cho tôi." Lingling Kwong chỉ vào chén trà, nói với Jurkung.
"Cô..." Jurkung mở to mắt nhìn. Người này dám coi mình là cái bàn ăn. Trong gia tộc Kornnaphat thị, nào có ai dám sai đại thiếu gia hắn như vậy cơ chứ?
"Lời nói của tôi cậu dám không nghe sao? Tôi khát. Đi rót cho tôi chén trà. Bỏ nước đầu đi, tôi chỉ uống nước thứ hai." Lingling Kwong lại nói. Trong ánh mắt mang theo sự quật cường bướng bỉnh.
"Cô điên rồi? Dựa vào cái gì mà tôi phải rót nước cho cô? Cô xem cô là ai chứ?" Jurkung cười lạnh.
"Tôi không điên." Lingling Kwong nhàn nhạt nói: "Chẳng lẽ cậu quên những lời ông cậu vừa nói rồi sao? Nếu là nữ, thì phải làm vợ của họ Kwong tôi. Nếu là nam, thì có thể thỏa sức sai bảo. Chẳng lẽ người nhà họ Kornnaphat các ngươi nói mà không giữ lời? Ngay cả yêu cầu nho nhỏ này cũng không làm được à?"
Lingling Kwong đối với loại thiếu gia này cũng không có cảm tình gì, cho nên quyết định giáo huấn hắn một chút.
Hạng non nớt như cậu mà dám đấu với tôi, đạo hạnh thực sự còn kém xa.
"Cô..." ngón tay của Jurkung chỉ vào Lingling Kwong liền run rẩy nhưng lại không có cách nào phản bác. Vừa rồi lúc gia gia nói câu đó, hắn cũng có ở đó. Nghe rất rõ, muốn chống chế cũng không được.
"Cô đừng tưởng mình là nữ nhân thì tôi không dám làm gì cô?"
"Sao? Cậu tính làm gì? Nếu muốn đánh nhau, có thể lập tức ra sân." Lingling Kwong tiếu phi tiếu đáp. "Lời của tôi cậu cũng không nghe à? Rót trà."
Lingling Kwong dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn nói: "Nếu tôi kể chuyện này ra ngoài, sẽ có ảnh hưởng tới danh dự của Kornnaphat gia các người thì phải? Cậu là nam nhân gia tộc Kornnaphat thị, chẳng lẽ lại không có chút trách nhiệm nào sao?"
"Cho cô uống chết luôn." Jurkung bị chọc giận đến phát điên, nhưng lại không thể làm gì được cái nữ nhân đáng ghét ở trước mặt. Hắn cầm chén của Lingling Kwong, định đi vào phòng trà rót trà cho cô.
"Nhớ kỹ. Tôi chỉ uống nước trà thứ hai." Lingling Kwong ở đằng sau hô. " Sau khi cậu mang trà tới, tôi sẽ đưa cậu uống một nửa. Nếu cậu muốn nhổ nước miếng vào trong, vậy tôi cũng không có ý kiến gì."
Cơ thể Jurkung cứng đơ, không ngờ nữ nhân này chỉ thoáng cái đã đọc được ý nghĩ âm độc trong lòng mình.
"Khốn kiếp, cô cứ kiêu ngạo đi. Dám tới nhà tôi từ hôn, xem chị tôi làm sao thu thập cô." Jurkung hung hăng nghĩ, bàn tay nắm chén trà chặt chẽ đến độ gân xanh nổi lên, chén trà gốm sứ trong tay hắn cũng rung theo.
Cùng ở thành phố Chiang Mai. Trong một tòa nhà lớn tại khu cao cấp.
Bầu không khí tràn ngập mùi hương của tinh dầu, tiếng nước chảy róc rách và âm nhạc du dương. Ngoài cửa sổ là cảnh đẹp tự nhiên vô cùng trong lành, có ma lực dịu dàng hấp dẫn vạn vật tiến vào một thiên đường cổ.
Trong dòng chảy không ngừng, nữ nhân xinh đẹp như tinh linh đang nghỉ ngơi.
Cửa gỗ màu đỏ bị đẩy ra, một cô gái mặc đồng phục đen đeo mắt kính gọng đen đi vào.
"Tiểu thư, đã đến giờ rồi. Còn ba mươi phút nữa sẽ bắt đầu hội nghị tập đoàn quản lý cấp cao. Cô còn thời gian chuẩn bị là hai mươi phút."
Tất đen, đùi đẹp, bộ ngực đầy đặn, dáng vẻ của cô gái này có vài phần tương tự vẻ mặt nghiêm túc của bí thư, đi trong đám đông tuyệt đối có thể gạt bỏ hết mọi ánh mắt của nam nhân.
Cô gái ngâm mình trong suối nước nóng chẳng buồn nhúc nhích, lại dùng giọng nói trong trẻo dễ nghe hỏi: "Kate, tư liệu tôi bảo cô mang tới đâu?"
"Tiểu thư, tôi đã chuẩn bị xong." Cô gái nói, sau đó mở cặp tài liệu trong tay, lấy ra một chồng tư liệu dày đưa tới.
Trong hồ duỗi ra một cánh tay trắng như tuyết, chậm rãi nhận lấy lật xem kỹ càng.
Nếu Lingling Kwong thấy phần tư liệu này, chắc chắn tính tình lãnh đạm thường ngày cũng phải gợn sóng.
Tờ đầu chính là ảnh của Lingling Kwong. Khi ấy cô còn rất trẻ, dáng vẻ thoạt nhìn hơi non nớt. Song khí chất lạnh lùng đã bộc lộ vô cùng rõ ràng.
Lingling Kwong: nữ
Tuổi: Mười bốn.
Chiều cao: 1m57
Cân nặng: 40kg
Sở trường: Sử dụng chủy thủ, súng, ám khí, có hiểu biết về y thuật...
Bằng cấp: Năm mười tuổi bắt đầu tiếp nhận đào tạo đặc công cấp cao của Bộ quốc phòng.
Ngôn ngữ: Tiếng Thái, tiếng Anh.
Phẩm đức: Tốt. Ảnh hưởng từ gia đình có truyền thống quân đội.
Sở thích xấu: Không có.
Trạng thái thân thể: Thân thủ cao cường, cơ thể khỏe mạnh do thường xuyên rèn luyện.
Phía sau còn hơn mười hạng mục lớn, vô số hạng mục nhỏ. Mỗi một hạng mục đều được người ta chú thích và đánh dấu chi chít.
Sau đó là báo cáo điều tra mỗi năm, mãi cho đến khi Lingling Kwong mười tám tuổi, báo cáo điều tra mới chấm dứt.
"Vì sao lại chấm dứt?" Nữ nhân nhàn nhạt hỏi.
"Tư liệu từ sau khi Lingling Kwong được gửi qua nước ngoài đào tạo đều đã được Bộ quốc phòng bảo mật."
"ân..."
"Với lại tiểu thư sao lại hứng thú với cô gái này? Theo tôi thấy mặc dù nàng có chút tài cán, song chung quy đối với tiểu thư... chỉ là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn."
"Miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn?" Nữ nhân trong hồ khẽ nở nụ cười. "Nhưng mà Kate, tôi lại bị cô gái miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn này bỏ rơi đấy."
"Tiểu thư..." Kate vẻ mặt kinh ngạc nói. Nàng thật sự không có cách nào tiếp nhận sự thật này.
"Một tiếng trước Jurkung gọi điện tới, nói một nữ nhân họ Kwong đến từ hôn. Tôi nghĩ chắc đúng là nàng. Vị hôn phu là con gái chưa thấy mặt của tôi. Thật là... lúc chúng tôi chưa kịp thấy mặt nhau, nàng đã tới tận nhà bỏ tôi rồi." Giọng cô gái tao nhã bình tĩnh, giống như là đang kể một chuyện không có quan hệ gì với mình.
Thế nhưng, trong nội tâm nàng đang suy nghĩ cái gì, ngay cả đại thư kí Kate tâm phúc bên cạnh nàng cũng không đoán ra được...
Trong thế giới này, còn ai có đủ trí tuệ xứng với tiểu thư?
"Tiểu thư, điều này chứng minh nàng tự mình biết mình. Nàng vốn không xứng với cô." Kate nói.
"Ừm. Tôi cũng cho là thế." Cô gái ném tư liệu trong tay lên bờ hồ, sau đó từ trong suối nước nóng đứng dậy.
Kate đi tới đưa khăn lông màu trắng, cô gái nhận lấy choàng lên người mình.
Mặc dù khăn lông trắng này che kín thân thể thơm mát của cô gái, nhưng lại không thể che hết sự tao nhã độc nhất vô nhị của nàng.
Xinh đẹp diễm lệ, dung mạo có chút cổ điển. Tóc dài xõa ngang lưng, thân cao chân dài. Vòng eo nhỏ nhắn, bộ ngực đầy đặn. Muốn có chỗ nào liền có chỗ đó.
Đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp kia, sáng ngời thâm tình, lúc nhìn đối phương sẽ phảng phất giống như đang trò chuyện.
Khí chất của nàng không cách nào phục chế, bởi vì dường như sự ưu nhã đó đã ăn sâu vào cốt tủy.
Mặc dù Kate cũng là con gái, thế nhưng nhìn thấy thân thể hoàn mỹ như vậy cũng có một loại xúc động muốn quỳ bái. Kate cũng là mỹ nữ, nhưng ở trước mặt cô gái xinh đẹp như vậy, cũng mất đi tự tin làm con gái và một ít kiêu ngạo của mỹ nhân.
Cô gái chân trần thon mịn phấn hồng đi tới, Kate tranh thủ thời gian lấy khăn mặt lau mái tóc ướt đẫm của nàng.
"Thế nhưng. Tôi không cam lòng." Cô gái nhìn dung mạo thanh nhã thoát tục của mình trong gương, cắn môi nói.
"Tiểu thư, cô..." Kate dừng tay, nhìn tiểu thư hỏi.
"Kate, cô cũng là phụ nữ. Cô chắc cũng hiểu một người phụ nữ khi bị nam nhân mặc kệ, đều sẽ không cam lòng. Mặc dù có cao ngạo và làm bộ không thèm để ý cỡ nào, nhưng ở chỗ sâu nhất trong lòng vẫn lưu lại tiếc nuối." Cô gái cười như không cười. "Nhưng mà hiện tại... ngay cả nữ nhân cũng muốn vứt bỏ tôi. Tôi không đủ sức hấp dẫn đến thế sao?"
"Tiểu thư, sao cô có thể nói như vậy? Tiểu thư thật sự rất xinh đẹp, người theo đuổi tiểu thư từ trước đến nay, tiểu thư đều biết mà." Kate nói xong, đôi mắt lóe lên kinh ngạc. "Ý của tiểu thư là...?"
"Tôi muốn tiếp cận nàng."
Kate mở to mắt nhìn, khuôn mặt lộ vẻ không thể tin nổi.
Nữ thần được được vô số công tử coi như không thể với tới – Orm Kornnaphat, lại muốn chủ động tiếp cận một cô gái. Nếu nói ra, ai có thể chấp nhận nổi?
***
Lingling Kwong vỗ vỗ vai Jurkung, vừa cười vừa nói: "Không tệ. Tôi rất hài lòng với sự chiêu đãi của cậu hôm nay."
Hôm nay, Lingling Kwong cô đã chỉnh đốn gã thiếu gia này.
Cô liên tục bảo hắn rót sáu chén trà, đưa hoa quả và điểm tâm ba lần. Lúc ăn cơm, để tỏ lòng yêu mến của mình đối với thằng nhóc này, cô gắp ba cái đùi gà, hai con cua lớn và rất nhiều thức ăn đạm cho tiểu phú hào một cách nhiệt tâm.
Sở dĩ làm vậy, bởi vì Lingling Kwong biết những kẻ có tiền thường ăn không vô những thức ăn nhiều đạm kia, nhưng lão nhân gia lại khá tiết kiệm, chướng mắt nhất chính là thói quen lãng phí thức ăn, cho nên... Jurkung dù no đến nỗi mắt trắng dã, cũng phải cố gắng ăn hết thức ăn trong khay của mình.
Cuối cùng, Jurkung thấy Lingling Kwong liền tránh như tránh tà. Sợ "quý cô" họ Kwong lại có lập mưu muốn gây phiền toái cho mình.
Lingling Kwong chung quy cũng không muốn tính toán nên tha cho gã. Sau khi cơm no rượu say, lại đưa ý kiến bảo Jurkung lái xe đưa mình về.
Lão gia tử Matthew Kornnaphat còn tưởng cô hợp ý với Jurkung, mới quen đã thân, vì vậy liền bảo Srichaphan bá lôi Jurkung đang trốn trong phòng mình ra tiễn khách.
Jurkung gạt tay Lingling Kwong, nói: "Hừ. Đừng đụng vào tôi. Xem chị tôi làm sao thu thập cô."
"Chị cậu? Orm Kornnaphat? Tôi cũng không trêu chọc cô ta, cô ta vì cái gì mà thu thập tôi?" Lingling Kwong nhàn nhạt hỏi.
"Cô có phải là phụ nữ không vậy?" Jurkung nhìn Lingling Kwong, rất khinh thường hỏi: "Chẳng lẽ cô không biết hành động của cô hôm nay đã tổn thương tôn nghiêm của một cô gái à?"
Suy nghĩ thêm một hồi, hắn càng xem thường Lingling Kwong: "Hay là cô chưa từng có ai thích?"
Con gái? Tôn nghiêm?
Lingling Kwong nhướn mày, thật thà gật đầu: "Phải, mười tuổi tôi đã không ra ngoài, xung quanh tôi chỉ có đồng đội và cán bộ chiến sĩ. Cho nên tôi chưa thích ai, cũng chưa ai thích tôi."
Lingling Kwong đoán nếu như cô nói cho hắn biết mười ba tuổi mình đã đi gϊếŧ người, không biết đại thiếu gia hắn có chết ngất ở đây không?
Thế nhưng... câu nói của Jurkung lại khiến Lingling Kwong suy nghĩ rất nhiều... Mãi cho tới khi chiếc xe thể thao của hắn khuất xa, Lingling Kwong vẫn đứng ngẩn người dò xét.
Tại sao hành động của mình lại tổn thương tôn nghiêm của một cô gái cơ chứ?
"Nếu mình đi cầu hôn, mới đúng là tổn thương nàng." Lingling Kwong thanh tỉnh bản thân, lắc lắc đầu lầm bầm trong cổ họng.
***
Ghé qua nhà thông báo với Kwong lão ông một chút, Lingling Kwong mới quyết định trở về căn cứ để hảo hảo dưỡng sức nghỉ ngơi.
Nào ngờ tới ngày nghỉ thứ tư, cấp trên đã trực tiếp cho người tới thông báo với cô: "Lingling, cô có nhiệm vụ."
Lingling Kwong mặc dù trong lòng hoài nghi rốt cuộc nhiệm vụ gì mà chỉ gọi có mình cô, song vẫn đi theo tiểu chiến sĩ tới khu dành cho cán bộ cao cấp.
"Đại tá Witwisit, tôi có mặt." Lingling Kwong nghiêm chỉnh chào hỏi.
"Đừng câu nệ, hôm nay gọi cô tới là muốn giao nhiệm vụ cho cô." Đại tá Witwisit vừa nói vừa mở TV lên, đây chính là camera trực tiếp lấy từ flycam.
"Nhiệm vụ hôm nay ở trong tòa nhà này?" Lingling Kwong nhìn đại tá Witwisit, thẳng thắn hỏi.
"Đúng, đối phương đang giữ một người làm con tin. Quanh tòa nhà đều bị đặt bom, hắn đe dọa nếu ai xông tới, hắn lập tức kích nổ."
"Đội tháo gỡ bom đã tới chưa?"
"An bài đầy đủ rồi."
"Như vậy là muốn tôi vào trong tòa nhà?"
"Phải, cô cùng Bas vào đó sơ tán mọi người. Sau đó giải cứu con tin."
"Được, tôi sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Nhất định quyết tâm dốc sức hoàn thành."
Lấy hết dũng khí của một đặc công, Lingling Kwong cứng rắn chuẩn bị chiến đấu với nhiệm vụ trước mặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com