04
Lộc Hàm thấy Ngô Thế Huân liếc mắt trừng mình liền vội vàng cúi đầu, cắn chặt hàm răng như sợ chính mình nhất thời sẽ cười thành tiếng, rồi sẽ không có biện pháp mà cười đến muốn rớt hàm.
"Tại sao lại tỉnh rồi? Nhanh đi ngủ đi."
"Ca cũng muốn chơi."
Hắn thừa dịp khẩn trương chuồn mất, bằng không Ngô Thế Huân sẽ nhất định không buông tha. Sự tình là thế này, Ngô Thế Huân đã lớn như vậy mà chưa bao giờ chịu tự mình làm bài tập, về cơ bản có làm bài tập cũng là Lộc Hàm giúp đỡ làm thay hắn.
Thuận theo năm tháng trôi qua, Ngô Thế Huân cũng không cho phép thời gian của mình bị lãng phí bởi mấy bài tiểu luận này nọ, liền toan tính lại để Lộc Hàm tiếp tục làm dùm mình.
Lộc Hàm học y, đối với mấy con số tính toán bên lĩnh vực kinh tế hoàn toàn không có hứng thú, vì vậy làm bừa một phen. Sau đó lão giáo sư đọc xong cảm thấy Ngô Thế Huân miễn cưỡng đại khái với mình, một chút thái độ cũng không có liền không thèm để ý đến thân phận của Ngô Thế Huân, trên lớp phê bình hắn một trận, sau đó lại thấy chưa thỏa mãn, còn gọi riêng Ngô Thế Huân đến văn phòng đến tận giữa trưa. Hơn nữa, vị giáo sư đó còn là phụ nữ. >W<
===
"Thế Huân?" Biện Bạch Hiền nằm bên cạnh Ngô Thế Huân chớp mắt mấy cái, một tay chống đầu nhổm dậy.
"Vừa rồi vì sao em lại có vẻ không vui như vậy?"
"Không có."
Ngô Thế Huân nhắm mắt lại, không hiểu vì sao nhớ đến Lộc Hàm lại cảm thấy khó chịu.
"Thế Huân." Biện Bạch Hiền trở mình lăn đến bên người Ngô Thế Huân, thuận thế gác chân mình lên chân hắn. "Ca xấu lắm phải không?"
Ngô Thế Huân liếc mắt. "Ai nói vậy?"
"Chung Nhân ca ca."
"Nói ca làm sao?"
Biện Bạch Hiền cảm nhận được áp khí dọa người của Ngô Thế Huân bắt đầu tràn lên. Nhưng cậu vẫn dùng giọng điệu nhẹ nhàng mà nói. "Anh ấy nói ca như một quả bóng."
Ngô Thế Huân lập tức trợn bạch nhãn.
"Còn có cái gì nữa?"
Biện Bạch Hiền lè lưỡi, tự nhủ vẫn là không nói nữa thì hơn. "Không có không có."
Kì thật anh ta còn nói mình tròn xoe như một con heo.
Anh ta nói heo đều rất xấu. Nhưng mình cảm thấy mình vẫn rất là đáng yêu nha.
===
Phác Xán Liệt trở về nhà trọ liền bắt đầu thu dọn đồ đạc. Kim Chung Nhân ngồi cạnh bên ôm một hộp kem dâu tây, còn Hoàng Tử Thao đã sớm đi ngủ rồi.
"Đã trễ như vậy rồi cậu còn dọn đồ làm gì? Vội đi đâu hả?"
Phác Xán Liệt cũng không rõ chính mình đang làm cái gì, cứ cho là tuổi trẻ nhất thời xúc động, hắn tiền tư hậu tưởng. Cuộc đời này không thể vì một Biện Bạch Hiền không ngừng quấy rối mà lãng phí như vậy được. Chuyến bay vào sáng mai, đợi đến lúc cậu ngủ dậy thì mặt trời đã lên cao rồi, khi đó mình cũng đã đi. Cũng đã gọi điện thoại giao phó cho người nhà dùng cách đơn giản nhất mà nói với cậu ấy.
Không hề có một chút ràng buộc cùng cậu.
"Đầu thai." Phác Xán Liệt thật hiếm khi nói đùa.
Khuôn mặt Kim Chung Nhân trở nên nghiêm túc, lạnh lùng nói. "Không phải nói tháng sau mới đi Anh ư? Vì cái gì lại đi trước?"
Phác Xán Liệt lôi va li ra khóa thật kĩ, mật mã ban nãy vừa mới đổi lại không hiểu vì sao lại trở thành số 0506. Hắn tự hỏi mình có muốn đổi thành số khác không.
"Nói cậu đấy." Kim Chung Nhân một bên kéo cánh tay hắn, trong ánh mắt toàn bộ đều là tức giận.
Phác Xán Liệt không nhanh không chậm hỏi ngược lại. "Kim Chung Nhân, chúng ta quen nhau bao lâu rồi?"
"Chắc khoảng chừng năm, sáu năm."
Phác Xán Liệt lùi về sau một bước, cả người dựa vào giá sách. "Cậu phải biết là cậu ấy đối với tôi rất phiền phức."
Không đợi Kim Chung Nhân kịp mở miệng, hắn lại bồi thêm một câu.
"Cậu ấy ngày mai nhất định sẽ đến tìm tôi, cậu cứ nói là tôi có việc gấp. Đại khái là một tuần nữa sẽ trở về." Giọng nói trầm thấp như là đang kể lại chuyện ngày xưa.
"Vậy sau một tuần nữa thì sao?"
"Cậu cứ nói công việc bị kéo dài thời hạn, lại một tuần sau nữa mới về."
Kim Chung Nhân như có điều muốn suy nghĩ. "Có cần phải nói dối đứa trẻ đó như vậy không?"
"Tôi biết rõ cậu sẽ không. Vậy thì cứ nói tôi rất chán ghét cậu ấy, không muốn nhìn thấy cậu ấy nữa."
"Đôi khi tôi có cảm giác cậu thật đáng sợ. Cứ tự cho mình là thông minh, đoán được hết suy nghĩ của người khác."
Nhưng tình cảm cũng cần phải suy tính để xóa bỏ hết sao? Kim Chung Nhân cảm thấy trong cuống họng mình đột nhiên bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn đến không nói thêm được câu nào nữa.
===
Phác Xán Liệt nói không sai, ngày hôm sau Biện Bạch Hiền quả nhiên đã đến.
Người mở cửa là Hoàng Tử Thao hoàn toàn không biết chút gì.
"Xán Liệt có ở nhà không?"
Kim Chung Nhân nhìn thấy trên mặt cậu còn đang vô cùng phấn khởi, như vầng dương có thể hòa tan băng tuyết trong ngày đông lạnh lẽo.
"Ở trên lầu đó." Hoàng Tử Thao đưa cho cậu ly nước, bên trong có vắt thêm nước chanh. "Lại không ăn sáng phải không? Trước hết uống cái này đã."
"Lại uống nữa hả?"
Kim Chung Nhân xúc động vô cùng.
Không dám nghĩ đến lúc Biện Bạch Hiền nhìn thấy trong gian phòng chỉ còn lại đồ đạc sẽ có cảm giác gì.
Thấy đã qua một giờ mà cậu vẫn chưa xuống, Kim Chung Nhân định bụng đi lên xem thử, nào ngờ vừa nhớm người đứng dậy thì cậu đã xuống rồi.
"Bạch Hiền à." Kim Chung Nhân mở miệng lắp bắp bắt đầu nói năng lộn xộn. Nói thế nào đây? Nói cái gì cho phải? Đến cùng là nên nói thật hay là nên giấu giếm một chút đây?
Biện Bạch Hiềnngược lại không hề ư hử một tiếng, lẳng lặng chờ hắn nói tiếp.
Kim Chung Nhân đột nhiên cảm thấy không đành lòng. "Xán Liệt nói..."
"Cậu ấy có việc gấp."
"Cuối tuần sẽ trở về."
Nào ngờ những lời nói đó lại như có ma lực. Người vừa rồi còn lặng im, sau khi nghe xong liền lập tức trở về bộ dạng vui vẻ.
"Vậy, Chung Nhân ca ca, cái này cho anh."
Trong ba lô của cậu bao giờ cũng đựng một đống đồ vật khổng lồ. Kim Chung Nhân lần này rút cuộc đã được mở mang tầm mắt rồi. Một hộp kẹo, một quyển vở nhỏ nhắn có bì bằng gỗ, một cái hộp đựng bút màu, máy chụp ảnh, một lọ thuốc, còn có... đây là cái gì vậy? Kim Chung Nhân há hốc mồm.
Đôi mắt cậu híp lại thành một vòng trăng lưỡi liềm, tay lôi ra một đống đồ giống như là áo quần.
"Cái này là để cho Teddy mang nha."
Kim Chung Nhân rút cuộc đã hiểu rõ.
Hoàng Tử Thao vờ huýt sáo phấn khích. "Không tệ nha."
Sau đó còn xung phong đảm nhận giúp Teddy mặc vào người. Xong xuôi cả ba đều nhất trí cho rằng thoạt nhìn cũng không tệ lắm.
"Vì sao lại cho anh cái này?" Kim Chung Nhân ngượng ngùng hỏi cậu.
"Là cho cún con mà." Biện Bạch Hiền cất giọng trong trẻo. Mà Kim Chung Nhân tội nghiệp lúc này chỉ có thể âm thầm run rẩy hồi lâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com