Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

29


Trương Nghệ Hưng nghe người ta nói, Ngô gia cuối cùng cũng đã sụp đổ. Mà kỳ thật cũng không phải là sụp đổ, tiền vẫn còn đó, chỉ có điều tất cả đều đã bị sửa lại thành của họ Lộc mất rồi.

Phác gia lựa chọn đứng từ xa quan sát mọi chuyện, cũng không hề ra tay giúp đỡ.

Về phần Lộc Hàm đã dùng phương pháp gì, Trương Nghệ Hưng đoán rằng nhất định là hắn trước hết phá đồ giá cổ phiếu sau đó thừa cơ thu mua về.

Hắn nghĩ, Ngô phu nhân hiện tại nhất định đã gấp đến độ muốn nhảy tường, không thể nào giữ gìn sản nghiệp nhà mình nữa, lại còn phải ngủ ở chốn đầu đường xó chợ, gặp không biết bao nhiêu nguy hiểm.

Phác Xán Liệt gần đây bề bộn công việc nhưng mỗi ngày đều về nhà từ rất sớm. Trương Nghệ Hưng cho là hắn nhất định đang lưu tâm chuyện gì đó, ví dụ như Biện Bạch Hiền hôm trước bị bất tỉnh, nếu không phải Trương Nghệ Hưng lanh tay lẹ mắt thì e rằng hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, hay ví dụ như, Phác Xán Liệt muốn kết hôn.

Đối tượng là vị tiểu thư Kim gia, Trương Nghệ Hưng đã từng nhìn thấy người ở trong ảnh. Hắn cảm thấy họ Kim – cái họ này nghe có vẻ rất có tiền. Lúc trước, khi Phác gia vẫn còn buôn bán cùng Ngô gia còn thường lui tới, mà lúc này giá cổ phiếu của Ngô gia rớt thảm hại, nếu Phác gia cứu giúp Ngô gia sẽ phải chịu tổn thất, còn nếu giúp Lộc Hàm thì cũng rất lỗ vốn.

Lỗ vốn, sau này nếu muốn bù lại tổn thất thì quy tắc là cần phải có sự tín nhiệm thì lượng vốn khổng lồ mới được rót vào.

Cho nên, muốn có tín nhiệm thì cần phải thân càng thêm thân, cách nói này nghe cũng thật tầm thường, thế nhưng vẫn liên tục được sử dụng.

Trương Nghệ Hưng cảm thấy thật sự là quá kinh khủng, đoạn thời gian trước còn lo lắng loại chuyện này, vậy mà bây giờ đã trở thành sự thật rồi.

Phác Xán Liệt muốn kết hôn.

Cậu ấy phải làm sao bây giờ?

Đưa mắt nhìn người đang ngủ say trên giường, Trương Nghệ Hưng đứng dậy, quyết định đi tìm Phác Xán Liệt nói chuyện, luôn tiện tâm sự một chút.

Lúc này Phác Xán Liệt hiện đang ở trong thư phòng, nhìn thấy Trương Nghệ Hưng liền ngẩng đầu lên.

"Tôi biết rõ cậu muốn nói điều gì."

"Tôi thật xin lỗi."

Cái gì mà thật xin lỗi chứ? Cậu đã làm vô cùng tốt rồi. Trương Nghệ Hưng trong lòng nghĩ thầm.

"Tôi đây, sau mấy ngày nữa, đợi triệt để an toàn rồi, sẽ dẫn cậu ấy đi."

"Xin đừng bắt cậu ấy phải đi."

Ngữ điệu của Phác Xán Liệt vững vàng, không có chút ý tứ cầu xin người khác. Mà Trương Nghệ Hưng vẫn không khỏi muốn nghe theo lời hắn.

"Cậu có nghĩ tới sau này không?"

"Đợi khoảng thời gian này qua rồi tôi sẽ ly hôn với cô ấy."

Trương Nghệ Hưng lại một lần nữa trợn mắt há mồm. "Cậu vẫn rất tùy ý."

Hắn nói xong cũng muốn rời đi, lại nhìn thấy Biện Bạch Hiền đang đứng ở cửa ra vào. Cậu ấy mang áo ngủ vàng nhạt, trên tay còn cầm bức tranh con gấu nhỏ, sắc mặt rất khó coi.

"Xán Liệt, anh muốn kết hôn ư?" Cậu hỏi.

Phác Xán Liệt không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.

Trương Nghệ Hưng nghĩ, chuyện này coi như xong rồi.

"Anh muốn....kết hôn sao?" Cậu lại hỏi.

"Đúng." Phác Xán Liệt trả lời.

Biện Bạch Hiền cảm thấy trong ngực dường như có thứ gì chặn lại, khiến cậu không có cách nào thở được.

Trương Nghệ Hưng nhìn ra có cái gì không đúng liền đưa tay ra sau lưng giúp cậu thuận khí.

"Vì sao?" Giọng cậu nghe không còn chút khí lực nào.

Như một con cá sắp chết.

Trước khi chết còn muốn nhảy nhảy lên vài cái.

"Xán Liệt."

Phác Xán Liệt nhìn thấy cậu đang đi về phía mình, trong ánh mắt lộ rõ vẻ bướng bỉnh.

Hắn muốn ôm lấy cậu để khỏi phải nhìn vào đôi mắt kia.

Tựa như thứ đồ dễ vỡ.

"Đúng, anh muốn kết hôn."

Trương Nghệ Hưng không thể tin nổi vội liếc nhìn Phác Xán Liệt, cái này cũng có thể gọi là trừng mắt a.

Hắn tốt xấu gì cũng phải an ủi cậu ấy vài câu chứ, dù chỉ là nói dối khiến cậu ấy vui vẻ thôi cũng được. Nếu không thằng nhóc này lại thương tâm quá mà sinh bệnh thì phải làm sao bây giờ?

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Phác Xán Liệt lại làm cho Trương Nghệ Hưng sửng sốt.

"Anh muốn kết hôn với em."

Biện Bạch Hiền quay đầu lại nhìn nhìn phía sau, không có một bóng người a.

"Anh đang nói chuyện với em phải không?"

Cậu thẹn thùng xoa xoa bụng, "Em."

"Đói bụng."

Trương Nghệ Hưng há hốc mồm.

Hắn quan sát Phác Xán Liệt, phát hiện ra biểu lộ ôn nhu hiếm thấy của người kia.

Thẳng đến khi Phác Xán Liệt mang Biện Bạch Hiền đi ăn cơm, Trương Nghệ Hưng vẫn đang đắm chìm trong thế giới nhỏ bé của mình đến không thể tự kiềm chế được.

"Xán Liệt." Ăn cơm đã no, Biện Bạch Hiền dè dặt hướng Phác Xán Liệt nói.

"Ừ." Phác Xán Liệt đem cậu ôm vào trong ngực.

Thật mềm.

"Anh thật sự là...muốn kết hôn với em sao?"

"Ừ."

"Thật vậy chăng?"

"Thật sự."

"Nhưng mà Nghệ Hưng ca nói không thể." Người trong ngực nhíu mày lại.

"Cậu ấy nói như thế nào?"

"Anh ấy nói, con trai phải cùng con gái mới có thể kết hôn."

"Như vậy sao? Vậy kết hôn là gì?"

"Chính là hai người vĩnh viễn sống cùng một chỗ, như người nhà."

"Em muốn giống như người nhà với anh sao?"

Biện Bạch Hiền gật gật đầu.

"Anh đây có thể lấy em sao?"

Biện Bạch Hiền suy nghĩ một chút rồi gật đầu, híp mắt cười rộ lên.

Bộ dạng của cậu khi cười trông rất đẹp, rất thuần khiết.

Khiến Phác Xán Liệt thiếu chút nữa đã cho là mình muốn lấy người này.

Nhưng trong thâm tâm vẫn còn dây cung lý trí căng cứng, hắn biết rõ cái gì nên làm, cái gì không nên làm, cái gì thức thời, cái gì là lỗi thời.

Cuộc đời hắn không có một chút cảm tình, mà tinh khôn lại khiến cho tất cả mọi người hâm mộ.

Cũng cô tịch đến đáng sợ.

Nếu như không có Biện Bạch Hiền tham dự vào, thì cuộc đời hắn đại khái là càng hoàn mỹ, cũng càng lạnh như băng.

Ngày đó, bọn họ ở trong nhà,Biện Bạch Hiền nói muốn đánh đàn cho mình nghe, Phác Xán Liệt gật đầu. Loại đàn mà Biện Bạch Hiềnchơi chính là ghi-ta, một bài hát cực kỳ tâm trạng. Cậu ấy đàn vô cùng cố sức, mà đại khái là đã quá lâu không có tập luyện nên đánh sai rất nhiều âm.

Phác Xán Liệt mượn cây đàn, để cho cậu hát còn chính mình gảy đàn.

Giọng cậu rất êm tai, tựa như dòng nước chảy trong vắt.

Phác Xán Liệt chợt nhớ tới rất nhiều năm về trước, cậu ấy đã từng đuổi theo sau lưng mình chỉ vì muốn đàn cho mình nghe.

Khi đó trời còn rất xanh, người cũng đơn thuần, trong không khí cũng như tràn ngập mùi vị trong suốt, khi đó Lộc Hàm vẫn còn. Ai có thể biết được vận mệnh từ nhiều năm trước đây sẽ lại lồng vào nhau thêm lần nữa.

Mà nếu như biết rõ, cũng là không biết phải làm sao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com