Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

38


"Lộc Hàm." Chen gõ cửa một tiếng rồi bước vào trong phòng, trên tay cầm một văn kiện, đối với Kim Chung Nhân lễ phép gật đầu một cái.

"Đều đã chuẩn bị xong. Ngài có thể bắt đầu được rồi!"

Lộc Hàm đưa lưng về phía hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia tuyết đang rơi trắng xóa, trắng đến chói mắt. Lá trên cây dường như đều biến mất, bị tuyết bao phủ lên, cứ như bản thân nó vốn dĩ đã là màu trắng.

Đầu óc Lộc Hàm có chút mê man. Kim Chung Nhân nhìn ra là hắn đang rất mệt bèn khoát tay bảo Chen để văn kiện ở trên bàn rồi rời khỏi phòng.

Đó là một phần văn bản về phân chia gia sản đang chờ Lộc Hàm ký tên.

"Không muốn ký. Cậu thay tôi ký đi." Lộc Hàm mở miệng, thanh âm khàn khàn đến cực điểm. Kim Chung Nhân cảm thấy người kia cần uống nước bèn rót cho hắn một ly.

Nhưng vì nước quá nóng, Lộc Hàm chỉ cầm lấy chứ không uống.

Lộc Hàm vừa được truyền dịch, đảm bảo trong chốc lát sẽ xuất hiện trước mắt mọi người với thần thái sáng láng ngay thôi.

Hiện tại bọn họ, hay nói đúng hơn là Lộc Hàm mấy năm trước đã từng sống ở Ngô gia, chỉ có điều là người và cả vật đều không còn nữa, ngay cả những tài sản quý giá nhất trong ngôi nhà này đều sắp bị đấu giá công khai.

"Này, cậu đoán tâm tình của tôi hiện tại như thế nào?" Lộc Hàm xoay người đối với Kim Chung Nhân cười nói.

"Cũng không tệ lắm."

"Không đúng."

"Đã đoán sai rồi sao a? Tôi từ lúc nào mà có thể hiểu rõ anh được chứ?"

"Cậu không cần phán đoán suy nghĩ của tôi."

"Đợi đấu giá xong xuôi chúng ta sẽ đi đâu? Buổi tối muốn ăn cái gì?"

"Vấn đề của cậu thật phiền a~"

Lộc Hàm nằm trên giường, cả buổi không hề phát ra âm thanh. Kim Chung Nhân đứng dậy khỏi ghế nhìn người đang nằm trên giường. Lộc Hàm không hề nhúc nhích, bộ dạng như là đã ngủ rồi. Kim Chung Nhân đến tận thời điểm này cứ luôn tâm thần bất định, sợ hãi người kia sẽ ngừng hô hấp, ngay cả di ngôn cũng không kịp nói đã rời khỏi mình.

Bỗng người trên giường chợt mở mắt nhìn hắn. "Sao a? Là sợ tôi chết?"

" Không phải." Kim Chung Nhân quay đầu sang hướng khác.

Lộc Hàm ngồi dậy. "Gần đây thật là bận rộn a. Hôm nay xong việc cùng đến spa ngâm nước khoáng nóng được không?

Kim Chung Nhân cảm thấy trong lòng bị thứ gì đó đánh vào, lập tức lại trở nên thông thuận.

"A, đúng rồi. Trước đây Ngô Diệc Phàm có gọi điện thoại bảo Bạch Hiền còn để lại một món đồ, bảo tôi tranh thủ đi lấy về còn có cái mà tưởng niệm, cậu đoán xem tôi đã nói thế nào?"

"Anh nói thế nào?"

"Tôi nói, khục khục khục..." Lộc Hàm còn muốn nói điều gì lại bị chính mình làm cho sặc.

Kim Chung Nhân đi qua vỗ vỗ lưng cho hắn. Lộc Hàm há miệng thở dốc.

"Anh là đang khóc hay đang cười đó?" Kim Chung Nhân nhịn không được hỏi hắn. Mà thật sự là Lộc Hàm đang khóc, bởi vì vai áo sơ mi của Kim Chung Nhân đã ướt sũng, nhưng hắn lại nhếch môi, trông cứ như đang cười.

"Có cậu an ủi như vậy thật thoải mái a."

"Anh cũng không phải là phụ nữ."

"Vậy cậu đi tìm phụ nữ rồi sinh một đứa bé đi."

Kim Chung Nhân không nói tiếp.

"Bạch Hiền chết rồi, Phác Xán Liệt ngay lập tức có con. Em trai của tôi vừa mới mất không được bao lâu thì hắn có con rồi." Lộc Hàm trở nên kích động, Kim Chung Nhân chỉ có thể lặng lẽ ôm hắn.

Đợi Lộc Hàm điều chỉnh tốt cảm xúc, áo sơ mi của Kim Chung Nhân cơ bản đã không cách nào mặc được nữa. Lộc Hàm chạy lui chạy tới lục lọi trong tủ quần áo của mình, một lúc lâu sau mới tìm thấy bộ quần áo mà Kim Chung Nhân có thể mặc được. "Cầm lấy mà đi thay a."

Lộc Hàm nói vậy, Kim Chung Nhân suýt nữa không kịp phản ứng.

"Anh còn rất hài hước nữa nha."

"Không phải, lúc này tôi đang rất khẩn trương." Lộc Hàm giải thích.

"Ha ha ha."

Kim Chung Nhân đi thay quần áo. Lộc Hàm ngồi bất động trên giường. Hắn tính toán hai năm trước có đi bệnh viện kiểm tra, nói thời gian còn lại nhiều lắm là hai năm. Nhưng bản thân lại cảm thấy không khó chịu nhiều lắm, ngoại trừ thời điểm ở nơi đó đặc biệt đau đớn, nhưng chỉ cần uống thuốc thì tốt rồi. Hắn không hiểu nổi vì sao có nhiều người lại tình nguyện đem sinh mệnh giao cho các bác sĩ trong bệnh viện mà lại không muốn thuận theo tự nhiên.

Cứ như vậy nhanh chóng kết thúc không phải tốt hơn sao?

Ha ha, Kim Chung Nhân, đáng đời cậu cứ quấn quít lấy tôi.

Lộc Hàm nghĩ đến đó lại có chút khổ sở.

Trong lúc bản thân đang suy tư, Ngô Thế Huân đã đến. Người kia theo thói quen cũ trước hết hỏi thân thể mình thế nào, khiến mình giống như muốn chết, không đúng, chính là bản thân mình muốn chết.

"Thế Huân đã trưởng thành a." Lộc Hàm thử cùng người kia hàn huyên một phen.

Ngô Thế Huân cũng cười rộ lên với hắn. Nụ cười đó khiến Lộc Hàm nhịn không được mà liếc mắt nhìn mấy lần. Đây là lần đầu tiên bọn họ có thể bình tĩnh hòa nhã ở cùng một chỗ với nhau.

Hình như bản thân chúng ta vốn nên như vậy. Lộc Hàm nghĩ.

"Lộc Hàm, gần đây anh cảm thấy thế nào?" Ngô Thế Huân hỏi, thuận tay giúp Lộc Hàm sửa sang lại cổ áo.

Hắn hiện tại đã cao hơn mình, Lộc Hàm nghĩ. Cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi a.

Hắn rất cao lớn, so với trước đây cũng đẹp mắt hơn rất nhiều, không hề giống những gì mình đã nghĩ. Lộc Hàm đột nhiên cảm thấy không thể nào giải thích được cảm xúc đang trào dâng trong lòng.

"Thế Huân." Hắn nói.

"Không sao cả, Lộc Hàm."

Hắn là đang nói về việc mình cướp đoạt tài sản của hắn hay là điều gì khác nữa? Lộc Hàm có chút quẫn bách.

"Chúng ta." Lộc Hàm do dự.

Ngô Thế Huân bước lại gần thoáng chốc đã ôm lấy Lộc Hàm, đem đầu hắn vùi vào cổ mình, bàn tay nắm lấy eo hắn.

"Qua hôm nay, chúng ta hòa nhau rồi." Hắn nói.

Lộc Hàm tìm không ra manh mối. "Hòa nhau? Cái gì hòa nhau?"

"Chúng ta, không còn thiếu nợ nhau nữa."

Lộc Hàm cảm thấy có chút cảm động, thêm nữa...là vui mừng.

Không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy mà bọn họ vẫn còn cơ hội ở chung. Không nghĩ tới Thế Huân rút cuộc đã trưởng thành. Lộc Hàm cảm động, trong đáy mắt đã ngập tràn nước mắt.

"Thế Huân a~" Hắn gọi.

"Ân."

Lộc Hàm muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại ở thời khắc này, bọn họ có thật nhiều điều muốn nói thế nhưng ngay một chữ cũng lười mở miệng. Hắn cũng không rõ vì sao mình lại muốn được ngừng lại ở thời khắc này đến thế. Chỉ là khoảng cách giữa hai người bọn họ trước đây là cả một núi băng khổng lồ, vậy mà hiện tại khối băng đó đột nhiên tan chảy. Trong thâm tâm Lộc Hàm cứ như một đứa trẻ đột nhiên không biết phải làm sao.

"Tuy rằng tôi đã bán nhà và tài sản của cậu, nhưng." Lộc Hàm dừng một chút. "Cậu sau này sẽ kiếm được tiền phải không?"

Ngô Thế Huân cười xùy~~ một tiếng. "Phải."

"Lộc Hàm, tôi cho anh biết một chuyện."

"Cậu nói đi."

"Bất quá trước hết tôi có một vấn đề muốn hỏi anh, anh phải trả lời cho thành thật."

"Ân."

"Tôi trong lòng anh, quan trọng không?"

Lộc Hàm theo phản xạ vung tay đấm một quyền lên đầu Ngô Thế Huân, không mạnh lắm. "Muốn gì đây?"

Ngô Thế Huân vẫn cười híp mắt nhìn Lộc Hàm.

Lộc Hàm khẽ co giật khóe miệng, sau đó ngoảnh đầu nói. "Không quan trọng."

"Như vậy a~"

Ngô Thế Huân khẽ ôm cơ thể Lộc Hàm vùi trong ngực mình. "Anh bây giờ rất sợ hãi sao?"

"Làm sao cậu biết?"

"Không phải nói giữa những người thân thuộc sẽ tồn tại linh cảm ư? Tôi cảm thấy, anh đang sợ hãi."

Qua hết nửa ngày cũng không thấy Lộc Hàm trả lời.

"Đúng, có một chút." Lộc Hàm mở miệng nói.

"Hiện tại, tôi nói cho anh hay, Bạch Hiền không chết."

Lộc Hàm mở to hai mắt, bờ môi khẽ lay động. "Cậu nói cái gì?"

"Đợi anh tỉnh lại sẽ nhìn thấy anh ấy. Trước kia, bởi vì không muốn anh quá đắc ý cho nên mới đem anh ấy giấu đi."

Ngô Thế Huân vẫn híp mắt cười, khóe miệng có chút giương lên.

"Cậu... nói đùa gì vậy?" Lộc Hàm đột nhiên cảm thấy mình rất khôi hài, vừa mới tin tưởng một người liền ngay lập tức bị lừa gạt. Nhưng hắn lại rất vui. Người thân duy nhất của hắn, người hắn yêu nhất, hiện tại vẫn còn sống ư?

"Trong khoảng thời gian này, anh ấy vẫn luôn ở chỗ Phác Xán Liệt."

Lộc Hàm đột nhiên cảm thấy cuộc đời tựa như một vở kịch.

"Cậu."

"Lộc Hàm, sống." Thanh âm của Ngô Thế Huân rất êm ái, dịu dàng, tựa như dòng sông không bao giờ có điểm dừng.

"..."

"Cậu nói đùa gì vậy?"

"Sống."

Lộc Hàm phát hiện ra ánh mắt mình bắt đầu mơ hồ, cả người rất nhanh trở nên vô lực mà dựa hẳn vào người Ngô Thế Huân. Hắn còn phát hiện ra nhất định dịch truyền trước đó có vấn đề.

Bà mẹ nó!

Ngô Thế Huân ôm chặt người trong ngực, đem Lộc Hàm ôm đến trên giường rồi đắp chăn lại.

"Nói ra bí mất đó, tôi cũng rất sợ hãi."

"Tôi cũng rất sợ hãi."

===

Kim Chung Nhân thay áo quần xong đi ra ngoài thì đối mặt với Ngô Thế Huân.

Vì sao mình lại cảm thấy hắn hập phần lén lút thế nhỉ? Kim Chung Nhân nghĩ.

"Đợi Lộc Hàm tỉnh dậy, anh hãy đem cái này giao cho anh ấy." Ngô Thế Huân tùy tiện cầm lấy một tờ giấy trắng trên bàn viết mấy chữ, hắn viết cực kỳ nhanh, cơ hồ không cần suy nghĩ. Viết xong liền đưa cho Kim Chung Nhân.

"Là cái gì?"

"Muốn nói với anh ấy."

"Người nhà các cậu đều rất kỳ quái!" Kim Chung Nhân cảm thán.

"Tôi có thể xem không?" Hắn hỏi.

Ngô Thế Huân lắc đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com