Chương 5
Hôm nay cả ngày, chờ Yong JunHyung phê chỉ thị cùng xử lý văn kiện khẩn cấp nhiều không kể xiết, giữa trưa nếu không phải Yang YoSeob nhắc nhở, anh căn bản không nhớ rõ ăn cơm, đến lúc tan tầm, anh lại cho Yang YoSeob về nhà trước, chính mình tiếp tục vùi đầu tăng ca.
Không biết qua bao lâu, từng đợt mùi cơm chín dẫn tới anh ngẩng đầu, Yang YoSeob ôm cà-mên quay trở lại.
Yong JunHyung nhìn về phía ngoài cửa sổ, đã là sao lốm đốm đầy trời, lại giơ lên cổ tay nhìn đồng hồ, 7 giờ 25 phút rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Yong JunHyung, Yang YoSeob cười cười, cố tình thoải mái mà nói: “Thân là trợ lý, Tôi có trách nhiệm nhắc nhở lão bản đúng hạn ăn cơm.”
Đáy lòng nổi lên tình cảm ấm áp, khuôn mặt Yong JunHyung hiện lên thần sắc ôn nhu: “Cậu tới vừa đúng lúc, làm xong cái này nữa là OK rồi, cậu ăn chưa?”
“Đã ăn rồi.” Yang YoSeob gật đầu. Kỳ thật cậu vừa về tới nhà liền vội vàng cân nhắc làm cái gì ăn ngon cho Yong JunHyung bổ sung thể lực, đừng nói là ăn cơm, căn bản là ngay cả nước đều không có uống qua một ngụm.
Yang YoSeob tiến vào phòng bếp trong căn phòng xép, cậu dùng hai hộp giữ ấm mang theo hai món ăn một chén canh cùng một chén cơm, trên đường đi, sợ canh bị đổ, cậu luôn ôm một cách cẩn thận, lúc này tay còn có chút tê dại.
Yong JunHyung xử lý xong công việc cuối cùng, đến phòng tắm rửa mặt, làm cho chính mình thanh tỉnh lại, sau đó đi vào phòng bếp, trông thấy Yang YoSeob đã đem đồ ăn từ trong hộp giữ ấm lấy ra, đặt vào trong chén.
Một chén trứng hoa chưng đậu hủ, trên mặt là chân giò hun khói cùng nấm hương, một chén cải trắng sốt cà chua, hồng trắng giao nhau; canh bí đao hầm với xương sườn, thơm lừng, nhẹ nhàng khoan khoái thịnh trong chén sứ màu trắng, bên cạnh là chén cơm trắng nóng ấm… Nhìn thấy Yong JunHyung không khỏi búng ngón tay, bật thốt lời khen: “Thơm quá ah, thật xinh đẹp!”
Bởi vì quá mỹ vị, chỉ dùng một phần hai thời gian bình thường, Yong JunHyung đã đem một bàn món ngon tiêu diệt sạch sẽ, tâm tình thật tốt chính anh lấy ra rượu đỏ, mời Yang YoSeob cùng anh đến phòng khách nhâm nhi một chút: “Tiểu quỷ, có thể uống không?”
Cách xưng hô này, Yang YoSeob đã từng có ý cự tuyệt qua, nhưng kỳ thật đáy lòng của cậu rất thích Yong JunHyung gọi cậu như vậy, cảm thấy rất thân thiết.
“Có thể uống một chút.” Yang YoSeob tửu lượng cũng không tốt, cậu không muốn làm cho Yong JunHyung mất vui, cũng biết rượu đỏ độ cồn không cao, uống ít chút chắc không có trở ngại. Cậu không nghĩ tới, rất nhiều rượu đỏ so với rượu đế còn lợi hại, hơn nữa tác dụng chậm, sau mấy ly, Yang YoSeob dần dần cảm thấy đầu choáng váng, mặt nóng lên, nhắm thẳng ghế sô pha đi tới.
Yong JunHyung đỡ Yang YoSeob đến trên ghế sa pha nằm thẳng, nhưng như vậy vừa động, Yang YoSeob càng khó chịu, không ngừng nôn oẹ, anh lại dìu Yang YoSeob đến phòng tắm để nôn, giày vò cả buổi, Yang YoSeob chỉ nhổ ra chút nước chua, sau khi giãy dụa lấy nước ấm súc miệng, liền ôm thật chặt Yong JunHyung, ngã vào trong ngực của anh, rốt cuộc không đứng dậy được nữa.
Yong JunHyung đem Yang YoSeob đặt nằm xuống trên giường trong phòng ngủ, muốn đến phòng khách gọi điện thoại cho cha mẹ cậu, hôm nay sẽ không cho Yang YoSeob về nhà, nhưng Yang YoSeob tuy mê mê mang mang, lại đem anh ôm thật chặt, anh không muốn đối Yang YoSeob dùng sức, dùng vài phút đồng hồ mới kéo hai tay Yang YoSeob ra, vừa nâng lên tay của mình, Yang YoSeob lại ôm lấy eo của anh, đem đầu đặt tại lồng ngực của anh cọ cọ, anh cười cười, sờ lên tóc Yang YoSeob, tiểu quỷ thích làm nũng! Anh nằm ở bên cạnh Yang YoSeob, sau đó cầm lấy điện thoại ở đầu giường gọi cho Yang gia.
Mẹ Yang YoSeob tại trong điện thoại đối Yong JunHyung rất nhiệt tình, cám ơn anh cho Yang YoSeob cơ hội, lại cám ơn anh chiếu cố Yang YoSeob, Yong JunHyung cười nói, là Yang YoSeob chiếu cố chính mình càng nhiều chút, nếu không phải Yang YoSeob, hơn nửa tháng nay anh không biết ăn ít đi bao nhiêu bữa cơm… Không muốn người già lo lắng, anh lại cùng bà Yang khách khí hàn huyên vài câu việc nhà, sau đó mới hời hợt nói Yang YoSeob cùng chính mình uống một chút rượu đỏ, có chút choáng váng đầu, anh muốn để Yang YoSeob ở công ty qua đêm…
Bà Yang nghe nói Yang YoSeob uống nhiều quá, ngữ khí biến thành rất lo lắng, bà nói Yang YoSeob vừa về đến nhà nói có đồng sự mang theo đứa bé đến tăng ca, vội vàng nấu cơm mang đến cho nó, chính mình cũng chưa ăn gì, Yang YoSeob dạ dày không tốt lắm, thân thể cũng yếu, chịu chút kích thích buổi tối có thể phát sốt, hay là gọi ba cậu đón về nhà để bọn họ chăm sóc thì thuận tiện hơn. Yong JunHyung đã quên chính mình cụ thể là trả lời như thế nào, chỉ là anh khẳng định cự tuyệt đề nghị của bà Yang, nói Yang YoSeob ở chỗ này an toàn hơn so với về nhà, nếu như có chuyện, anh sẽ lập tức gọi bác sĩ tư gia đến, sau đó anh lại nói chút lời an ủi, xin mời bà Yang 100 lần yên tâm, mới cúp điện thoại.
Yong JunHyung nhìn về phía tiểu quỷ trong ngực, vì sao lại nói dối? Rõ ràng là đưa cơm cho mình, lại nói là cho đứa con của đồng sự! Rõ ràng chưa ăn cơm, lại nói đã nếm qua!
Yang YoSeob mặt đỏ hồng, nong nóng dán tại lồng ngực của anh, không biết là bởi vì uống nhiều quá, hay do bắt đầu phát sốt? ! Yong JunHyung từ hòm thuốc nhỏ đầu giường lấy ra nhiệt kế đo thân nhiệt cho Yang YoSeob, cũng không phát sốt, anh nhẹ nhàng thở ra, sau đó có một loại cảm xúc đặc biệt nảy lên trong lòng, đồng thời trong đầu hiện lên hình ảnh cùng Yang YoSeob ở chung mười mấy ngày nay…
Anh biết rõ Yang YoSeob đối với anh rất tốt, anh cũng rất ưa thích Yang YoSeob, một thủ trưởng siêu việt đối với cấp dưới thưởng thức, thậm chí có thể nói là yêu thương, nhưng này hẳn là giống như là anh trai ưa thích đứa em trai đáng yêu… Nhưng bây giờ anh nhìn bộ dáng Yang YoSeob rút trong ngực của mình, cảm thấy trái tim giống như là muốn nứt ra, chảy ra ngọt ngào chất lỏng, hoặc như là tràn đầy như muốn nổ tung, làm cho anh toàn thân nóng sốt, chỉ có đem môi dán tại đôi môi đang có chút hé mở của Yang YoSeob mới có thể giải thoát! ! !
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com