Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

040;

"Martin ơi, em vừa bay đến Paris, em có một lịch trình quan trọng ở đây, có lẽ sẽ không về kịp để cùng anh trải qua ngày kỉ niệm mười năm của chúng ta rồi... Anh đừng buồn em nhé."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, Ahn Keonho có thể nghe rõ bên tai một tiếng thở dài thật khẽ của người yêu.

"Ừm, anh hiểu, công việc quan trọng nên cần ưu tiên trước. Kỉ niệm năm nào cũng có, thiếu một năm cũng không khiến tình cảm của chúng ta có ảnh hưởng gì mà."

"Em sẽ cố gắng về sớm với anh."

"Em không bận lịch trình gì nữa à?"

Keonho tính nhẩm, vui vẻ trả lời đối phương: "À, tháng này chỉ còn ngày mai và ngày kia nữa thôi."

Nhưng Ahn Keonho đợi mãi, vẫn không nhận được phản hồi từ anh, em gọi thử mấy tiếng liền mà Martin cũng chẳng đáp, khoảng lặng bao trùm lên cả hai lâu đến mức Keonho còn cho rằng vì sóng điện thoại yếu nên tạm thời không thể kết nối được.

"Em yêu này."

"Hả, sao thế ạ? Em đang nghe mà."

"Anh muốn bay sang gặp em ngay lập tức, anh muốn được sạc pin rồi."

"Em vẫn đang sạc pin online cho anh mà."

Martin uể oải ngả người ra sau ghế, anh nhìn chằm chằm lên trần nhà rồi buồn bã đáp: "Không tính, anh không cảm nhận được..."

Ahn Keonho cụp mắt không trả lời, bóng cậu đổ dài trong ánh đèn lờ mờ, cũng không nhìn rõ tâm trạng trên khuôn mặt đẹp đẽ ấy.

Martin nhận ra bản thân vừa nói mấy câu lung tung khiến cuộc trò chuyện của họ bỗng dưng đi vào ngõ cụt, anh lầm bầm mắng bản thân mấy tiếng rồi thở dài đầy bất lực: "Nếu không có chuyện gì nữa thì anh cúp máy nhé, có việc phải làm nốt cho xong."

"Từ từ... Em xin anh thêm hai phút được không?"

Cậu nghe rõ ràng tiếng đẩy ghế ở phía bên kia, sau đó là giọng nói trầm ấm của Martin vang bên tai: "Được mà, em cứ nói đi, không cần hoảng."

Ahn Keonho bứt rứt nắm lấy cốc nước bên cạnh uống một hơi, vừa rồi khi nghĩ đến việc cúp máy sẽ không còn được nghe giọng của anh người yêu nữa khiến em cảm thấy trống rỗng và lo lắng lắm, tựa như có thứ gì đó vô hình đang dày xéo trái tim em khiến cõi lòng Keonho mãi chẳng cảm thấy yên ổn nổi, nên em chỉ buột miệng xin thêm thời gian để được nghe anh nói tiếp mấy câu chứ cũng không biết nên nói thêm điều gì...

Buồn cười thế đấy, người yêu mà số chuyện để nói với nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Keonho có cảm giác, nếu em không tìm kiếm sự tồn tại của bản thân trong giọng nói của Martin Edwards, em sẽ chẳng còn biết tình yêu này của hai đứa có thể kéo dài đuọc bao lâu nữa. Keonho bất an mím môi, hàng lông mi run rẩy không ngừng, lý trí thôi thúc phải rõ ràng một lần với anh nhưng trái tim lại chẳng thể cất lời vì lo sợ phải nhận lại một đáp án mà mình không mong muốn.

"Keonho ơi?" Martin thử gọi khi đầu dây bên kia im lặng quá lâu.

"Em nghe đây ạ! Cũng không có chuyện gì đâu anh..."

"Chỉ là người yêu nhớ anh lắm rồi, người yêu của anh dặn anh phải giữ gìn sức khoẻ và lúc nào cũng phải an toàn tuyệt đối để cùng về nhà với cậu ấy đấy nhé."

Martin khẽ cười, anh gật đầu một cái thật mạnh dù đối phương chẳng thể nhìn thấy, rồi lại mãn nguyện than thở: "Anh cũng vậy, rất nhớ người yêu, rất muốn ôm người yêu, cũng rất muốn hôn mười cái thật kêu vào má của người yêu."

Ahn Keonho bật cười, tiếng cười lanh lảnh lọt vào màng nhĩ giống như tiếng chuông gió treo trên cửa sổ đang không ngừng réo rắt vang lên những âm thanh vui tai.

"Mười cái nhiều quá, em có hai bên má thôi nên chỉ cho anh hôn một cái mỗi bên."

"Anh không xin phép, anh thông báo mà."

Martin nhìn đồng hồ, ước chừng thời gian bên Paris một lúc, anh lại nhẹ giọng dỗ dành: "Bên đó cũng không còn sớm nữa, Keonho ngủ đi nhé. Ngủ một giấc dậy là sẽ ổn thôi, buổi sáng trước khi ra ngoài phòng nhớ uống một ly nước ấm, ăn món gì đó nhẹ bụng một chút."

"Vâng, em có phải con nít đâu mà anh cứ phải dặn."

Martin cũng không phản bác, anh còn cố gắng chiều theo: "Ừm, Keonho nhà ta lớn lắm rồi, nên phải biết chăm sóc bản thân đấy, đừng để bị bệnh... Anh sẽ đau lòng lắm."

"Em biết rồi mà, anh đừng lo ạ."

"Vậy anh cúp máy đây."

Keonho 'ừm' một tiếng rất nhỏ, chắc hẳn đầu dây bên kia cũng không nghe ra được giọng điệu mất mát của cậu.

...

"Martin ơi, em đừng vùi đầu làm việc nữa, vào ngày quan trọng như thế này thì studio không chứa nổi em nữa đâu."

James gõ lên mặt bàn của Martin Edwards mấy cái, khẽ khàng nói.

"Ngày quan trọng gì cơ anh?"

"Kìa." Hắn ta bĩu môi vươn tay chỉ về phía tờ lịch được trang trí bằng mười mấy con mồm lèo nhà hai người bọn họ, hắn đoán, là bé Keonho đã tô tô vẽ vẽ lên. Martin Edwards đã treo gọn gàng trên bức tường trắng tinh, những ngày quan trọng thường được anh dùng bút đỏ khoanh tròn lại.

Hôm nay, 18/8, kỉ niệm tám năm bên nhau.

James Chao biết Martin luôn nhớ những ngày quan trọng đối với anh, ví như kỉ niệm ngày yêu nhau, ngày sinh nhật của Keonho, các ngày lễ có thể dành cho Keonho... Nhưng chắc vì tờ lịch này đáng yêu quá nên anh đã note lại, nếu có dịp gặp Keonho, hắn cũng phải nhờ thằng bé vẽ giùm mình một tấm mới được.

"Em phải kỉ niệm ngày đó một mình à? Không có chuyện gì nữa thì anh về sớm đi."

James thở dài, gõ gõ vào mặt đồng hồ trên tay mình: "Đã muộn lắm rồi, không còn sớm nữa đâu."

"Anh quý em, thương Keonho nên mới nói những lời này, anh không muốn nhiều chuyện đâu, nhưng mà có những việc nó bắt anh phải nhiều chuyện em ạ."

"..."

Martin tiếp tục chỉnh sửa ảnh trên máy tính, hoàn toàn phớt lờ lời tự phụ của James Chao.

"Nè Martin! Em không tôn trọng người lớn tuổi gì cả nhé, anh dự định không nói nữa vì chắc chắn em sẽ chê anh phiền phức nhưng gặt nỗi không nói thì tối về anh lại chẳng ngủ yên."

Martin vẫn một mực ngó lơ hắn.

"Em với Keonho định như thế đến bao giờ cơ chứ? Anh ở London, em ở LA. Anh ở Tokyo, em ở Paris. Anh về lại Seoul, thì em lại phải bay đi thành phố khác. Anh hỏi thật, hai đứa yêu nhau sao mà lạ lùng thế? Một tháng gặp nhau được bao nhiêu lần? Có khi anh thấy ba bốn tháng liền hai đứa em cũng chưa được gặp mặt nhau nữa, như thế là bất công đối với tình yêu của bọn em... Tuổi trẻ bồng bột, cái gì em cũng phải tự mình cố gắng đạt được nhưng không phải lúc đó em và Keonho luôn như hình với bóng, không tách rời được sao? Bây giờ sự nghiệp của hai đứa ổn định rồi, cái gì cũng có, chỉ là không có thời gian dành cho đối phương nữa mà thôi."

"Đừng để đến khi cả hai cảm thấy chán nản quá rồi, mệt mỏi quá rồi, buột miệng nói ra hai chữ dừng lại thì không phải tất cả những gì mà hai đứa cố gắng gây dựng nên đều trở thành công cốc hết cả sao?"

"Tình yêu dù có mãnh liệt đến đâu cũng không thể chiến thắng được thời gian và khoảng cách."

"Nếu không muốn có một ngày đoạn tình cảm mà em trân trọng suốt bao lâu nay tan vỡ thì hãy thay đổi đi."

Không có nhau, thì còn gì quan trọng nữa?

Martin hoảng loạn ngẩng lên trong tiếng thở dài đầy mệt mỏi của James, những ngón tay cũng dừng lại việc lả lướt trên bàn phím.

Bỗng chốc Martin Edwards nhớ lại đôi mắt tròn linh hoạt lúc nào cũng lấp lánh ánh sao của Keonho, nhớ lại khuôn miệng thật là xinh mỗi khi em cười rộ lên, nhớ lại mỗi khi em giận dỗi đều phải phồng mang trợn mắt lên để đối chất với anh...

Hoá ra anh đang rất nhớ người yêu, chỉ là đang cố tỏ ra mình ổn.

Nhưng liệu rằng có ổn mãi nếu như cứ thiếu hơi ấm từ tình yêu...

Martin cúi đầu, miệng đắng lưỡi khô, cố gắng lắm mới nói được một câu hoàn chỉnh: "Em cảm ơn nhiều."

James vân vê chùm chìa khóa trên tay, giọng nói hòa hoãn hơn: "Anh về đây, Haerin có lẽ vẫn đang đợi anh về dỗ con bé ngủ."

"Anh mong em suy nghĩ kĩ nhé, hoàn thành xong buổi chụp vào ngày mai thì đi gặp Keonho ngay đi, còn những công việc không quan trọng khác thì giao cho Juhoon xử lý là được rồi, cậu ấy thạo lắm."

Nhìn theo bóng lưng của James Chao đến khi khuất sau cánh cửa, Martin mới cúi xuống tắt máy tính đi, dọn dẹp qua loa lại đồ đạc trên bàn, sau đó mới mệt mỏi ngả lưng ra phía sau ghế, anh day day huyệt thái dương, suy nghĩ về những lời vừa rồi của người anh thân thiết.

Từ bao giờ, anh đã không còn dành thời gian cho em nữa...

Martin Edwards và Ahn Keonho yêu nhau tính đến nay đã được mười năm có lẻ rồi, cùng nhau trải qua những năm tháng ngô nghê của tuổi trẻ đầy sóng gió, đến khi có một giai đoạn cả hai phải tách nhau ra một thời gian, anh cũng chưa bao giờ có ý định từ bỏ. Khoảng thời gian chật vật theo đuổi đam mê nhiếp ảnh của mình, chỉ có một chàng trai ở bên cạnh động viên và tin tưởng anh có thể làm tốt được mọi chuyện.

Trong lần sinh nhật năm mười tám tuổi của mình, Martin đã ước có thể ở bên cạnh Ahn Keonho cả một đời này.

Và cả thêm nhiều kiếp người nữa...

Ước mơ duy nhất của anh, em thành tâm ủng hộ. Mong ước duy nhất của anh, em thành thật đáp ứng.

Từng dấu ấn trên con đường trưởng thành của mình, Martin Edwards đều nắm tay Ahn Keonho mà trải qua.

Không chỉ có tình yêu, mà còn mang hương vị của người nhà!

Cũng giống bao nhiêu cặp đôi yêu nhau khác, ngoài thời gian mặn nồng thắm thiết, Martin và Keonho cũng phải trải qua những cuộc cãi vã, giận hờn, chiến tranh lạnh... Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ hai người sẽ đi đến con đường cùng là chia ly, cả đời này cũng không được có ý định đó.

Bởi tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của Martin Edwards từng chút một đều được khắc họa dưới cái nhìn sinh động đầy màu sắc của Ahn Keonho.

Bởi thanh xuân đầy tăm tối của Ahn Keonho chỉ chứa đựng được một bóng hình vững chắc, rắn rỏi của người thiếu niên năm nào.

Họ đã nhìn nhau trưởng thành, cũng muốn nhìn nhau già đi.

Martin vơ lấy điện thoại từ trên bàn, cúi đầu nhìn màn hình khóa của mình. Trong ảnh, Keonho cười rạng rỡ đến hai mắt đều cong thành một mặt trăng nhỏ, đây là lần đầu tiên hẹn hò của hai người bọn họ, là anh đã chụp cho em.

Martin mím môi, trong lòng dâng lên cảm giác khó nói thành lời. Anh siết chặt điện thoại trong tay, nhớ về những hồi ức tươi đẹp đó, khóe mắt bỗng dưng đỏ hoe.

...

Ahn Keonho ở Paris xa xôi, đang đứng thất thần ở ban công, em cảm khái nhìn thế giới rực rỡ nhộn nhịp trước mắt. Sau đó lại chiêm nghiệm về bản thân mình lúc này, đứng lạc lõng một mình giữa thành phố xa hoa lúc nào cũng nhộn nhịp, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Hình ảnh tương phản rõ ràng như thế này khiến anh không thoải mái một chút nào.

Hóa ra, cảm giác một mình lại tồi tệ quá nhỉ?

Keonho gượng cười, cầm điện thoại từ bàn trà lên, trong lòng tính toán xem thử bây giờ người yêu đang làm cái gì, em lại muốn gọi cho Martin, muốn nghe giọng nói của anh.

Keonho cần cảm giác an toàn, để có thể lại một lần nữa tin tưởng mối quan hệ này sẽ không bao giờ mất đi.

Keonho đã từng tự tin vỗ ngực nói rằng, không có gì có thể chia lìa, khiến tình cảm của em và Martin phai nhòa.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, em không đủ tự tin để nói như thế nữa. Có câu nói, thời gian và khoảng cách có thể giết chết một mối quan hệ vô cùng đẹp đẽ. Trước kia em chỉ dè bỉu không tin, cơ mà giờ đây em lại tự mình trải nghiệm cả rồi, làm sao có thể không tin cơ chứ? Thời gian và khoảng cách chính là thứ cay nghiệt nhất, đủ để khiến con người ta trở nên vô cảm với đối phương, đủ để khiến một mối quan hệ nào đó mất đi một cách nhanh chóng nhất.

Keonho nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, rồi lại sáng lên. Ngay sau đó là bốn tin nhắn liền tù tì mà Martin gửi đến.

Keonho bật cười, một nụ cười thực thụ. Em quay người đi vào bên trong vì sương đêm thật sự rất lạnh, có thể bị cảm nếu còn đứng ở ngoài quá lâu.

Em gấp đến độ không kịp bật đèn, nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế lười được đặt bên cạnh giường, lướt mở khóa màn hình, mắt nhìn thấy nội dung tin nhắn, cơ thể trở nên cứng đờ.

Bóng dáng của chàng trai chìm trong màn đêm mù mịt, em cúi đầu che miệng, ngăn từng tiếng nấc nho nhỏ trong cổ họng, nước mắt rơi lã chã trên đôi gò má hồng.

Martin đã nhắn:

"Về mặt khoảng cách, anh đang ở rất xa em. Về mặt nội tâm, anh lại đang ở rất gần em. Còn về tình cảm của đôi ta, thì trái tim anh đã mãi mãi thuộc về em rồi."

"Ahn Keonho, Je t'aime."

Em biết Je t'aime là một từ tiếng Pháp. Có nghĩa là anh yêu em hoặc em yêu anh, giống như I love you trong tiếng Anh. Đây là cụm từ được một tạp chí bình chọn là ngôn ngữ lãng mạn nhất để bày tỏ tình yêu. Người Pháp nói câu này khi họ thực sự rất yêu một ai đó.

Tiếp theo là một tin nhắn thoại rất dài.

Keonho của anh ơi!

Lần gặp gỡ sắp tới của chúng ta, anh muốn tặng cho em chín mươi chín đóa hoa hồng thay cho lời yêu sâu sắc từ tận đáy lòng, sau đó anh sẽ toàn tâm toàn ý dành một tháng để cùng em bay đến Pháp. Tại nhà thờ, nơi lần đầu tiên chúng ta thề non hẹn biển với nhau, anh muốn cầu hôn em, tình yêu bé nhỏ của Martin Edwards.

Anh muốn ở bên cạnh chăm sóc em suốt quãng đời còn lại, mười năm với danh phận người yêu đã quá đủ với anh rồi, anh muốn những năm tiếp theo mình phải sống với một tư cách mới, là người nhà của em.

Ánh sáng của Martin, tâm can của Martin, cuộc sống của Martin, anh yêu em, anh thật sự rất yêu em.

Martin sẽ yêu em cho đến khi trái tim này ngừng đập.

Tin nhắn cuối cùng chỉ vỏn vẹn.

"Người đàn ông may mắn có được Ahn Keonho, anh ta lại nhớ em nữa rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com