🦄
Bách quen với ánh đèn.
Từ năm mười bảy tuổi, cậu đã đứng trên sân khấu, quen với tiếng hò reo, quen với những cái tên được hét lên đến vỡ giọng, quen với hàng ngàn ánh mắt dõi theo từng cử động nhỏ nhất. Người ta gọi cậu là idol, là hình mẫu, là "ánh trăng trắng không tì vết".
Nhưng rất ít người biết, khi ánh đèn tắt, Bách chỉ là một người đàn ông hai mươi lăm tuổi, mệt mỏi, cô độc và luôn tự hỏi:
"Nếu một ngày mình không còn đứng trên sân khấu nữa... thì ai sẽ ở lại?"
Công gặp Bách lần đầu tiên trong một buổi fansign mùa mưa.
Cậu đội mũ lưỡi trai, mặc áo hoodie rộng, tay run run cầm album đã được bọc cẩn thận. Đến lượt mình, Công đứng trước mặt Bách, khoảng cách chưa đầy một mét – gần đến mức có thể nhìn thấy quầng thâm mờ dưới mắt idol mà cậu theo dõi suốt bốn năm trời.
Bách ngẩng lên, mỉm cười theo thói quen.
"Chào em."
Chỉ hai chữ, giọng trầm, ấm, lịch sự.
Công quên mất mình đã chuẩn bị nói gì.
Cậu đã từng tưởng tượng khoảnh khắc này hàng trăm lần: sẽ nói rằng anh là động lực, là ánh sáng, là lý do để cậu cố gắng sống tiếp những ngày u ám nhất. Nhưng khi đứng ở đây, tất cả những gì Công làm được chỉ là cúi đầu thật thấp.
"Em... em chào anh."
Bách ký tên, đưa album lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cậu lâu hơn một nhịp so với bình thường. Không phải vì Công đặc biệt xinh đẹp hay nổi bật, mà vì trong ánh mắt ấy có một thứ rất quen thuộc.
Sự dè dặt của người luôn đứng ở phía sau.
"Cảm ơn em đã đến." Bách nói, lần này không hoàn toàn theo kịch bản.
Công gật đầu, quay đi, tim đập loạn nhịp.
Cậu không biết rằng, chính khoảnh khắc đó, Bách đã nhớ cậu.
⸻
2.
Công là fan "thầm lặng".
Cậu không chen lên hàng đầu, không hét lớn, không viết những dòng bình luận khoa trương. Công chỉ lặng lẽ mua album, xem livestream từ đầu đến cuối, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: Bách thích cà phê đen không đường, dị ứng với phấn hoa, mỗi khi căng thẳng sẽ vô thức siết chặt cổ tay trái.
Công biết quá nhiều về Bách.
Nhưng Bách thì không biết gì về Công cả.
Và Công nghĩ, như thế là đủ.
Cho đến ngày Bách gặp lại cậu.
⸻
3.
Bách chuyển về sống trong một căn hộ mới, để tránh paparazzi. Tòa nhà yên tĩnh, có thang máy riêng, bảo vệ nghiêm ngặt. Bách nghĩ rằng ở đây, mình có thể thở dễ hơn một chút.
Ngày dọn đồ, thang máy dừng ở tầng mười ba.
Cửa mở.
Một cậu trai đứng bên ngoài, tay ôm thùng carton, loay hoay không biết có nên bước vào hay không. Khi ngẩng lên, ánh mắt hai người chạm nhau.
Bách nhận ra ngay.
Là cậu fan trong buổi mưa năm đó.
Công thì đứng sững.
Cậu không ngờ rằng, sau ánh đèn sân khấu, sau màn hình điện thoại, Bách lại xuất hiện ở khoảng cách gần như thế này – không có bảo vệ, không có fan, không có ánh sáng.
Chỉ là một người đàn ông mặc áo thun trắng, tóc rối nhẹ, gương mặt có chút mệt mỏi.
"Em... sống ở đây à?" Bách hỏi trước.
Công mất vài giây mới nhớ ra cách nói chuyện.
"Dạ... vâng."
Thang máy đóng cửa.
Không gian hẹp đến mức nghe rõ tiếng tim đập.
"Trùng hợp thật." Bách cười khẽ.
Công không dám nhìn thẳng.
"Em... không nói với ai đâu."
Bách sững lại, rồi bật cười – lần này là cười thật.
"Anh biết."
Câu nói ấy, không có lời hứa, nhưng lại khiến Công yên tâm một cách kỳ lạ.
⸻
4.
Từ ngày đó, họ gặp nhau nhiều hơn.
Trong thang máy, ở hành lang, đôi khi là trước cửa tiệm tiện lợi dưới sảnh. Không ai nói với ai nhiều, nhưng sự hiện diện của đối phương dần trở thành một điều quen thuộc.
Bách bắt đầu chú ý đến Công.
Cậu fan ấy không giống những người khác. Không nhìn Bách bằng ánh mắt chiếm hữu, cũng không cố gắng kéo gần khoảng cách. Công luôn giữ một ranh giới rất rõ – rõ đến mức Bách đôi khi thấy... hụt hẫng.
Một đêm, Bách trở về sau lịch quay kéo dài mười sáu tiếng.
Thang máy dừng ở tầng mười ba.
Công đứng đó, trên tay là hai ly cà phê.
"Em mua dư." Cậu nói nhỏ. "Nếu anh không phiền..."
Bách nhìn ly cà phê đen không đường.
Tim anh khẽ chùng xuống.
"Cảm ơn." Bách nhận lấy. "Em nhớ thật."
Công mỉm cười, lần đầu tiên không cúi đầu.
"Em luôn nhớ."
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng Bách nghe rõ.
⸻
5.
Bách bắt đầu mong chờ những khoảnh khắc nhỏ ấy.
Mong chờ thang máy dừng ở tầng mười ba.
Mong chờ một cậu fan không đòi hỏi gì cả.
Mong chờ cảm giác được là một người bình thường trong mắt ai đó.
Công thì vẫn giữ khoảng cách.
Cậu biết rõ vị trí của mình ở đâu. Fan thì mãi mãi là fan. Idol thì mãi mãi ở trên cao. Nếu bước thêm một bước, cậu sẽ tự tay phá hủy tất cả.
Nhưng có những thứ, càng kìm nén, càng rõ ràng.
Một lần, Bách hỏi:
"Nếu một ngày anh không còn làm idol nữa... em sẽ thế nào?"
Công im lặng rất lâu.
Rồi cậu trả lời, giọng run run nhưng chắc chắn:
"Em vẫn sẽ thích anh."
Không phải idol Bách.
Mà là Bách.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com