#5
....
trầm và có tình
ngokienhuy
ê mưa to vl cmay ơi khỏi cà phê cà phủng gì đi
jaysonlei
nãy chuẩn bị ra đường thì ông duy thấy nên bị bắt ở nhà rồi🙂
giờ muốn đi cũng k dc
kopsskops
dm ae ơi mắc mưa r🤦♂️
jaysonlei
=))) lại sao nữa đấy
kopsskops
vừa bước xuống xe thì trời mưa cái ào
người t ướt hết luôn r
khổ vcl
ngokienhuy
ơi giời em công lại làm sao nữa
cần a qua đón k bé
kopsskops
thôi nhà em xa nhà anh lắm
@namson.do @sonk rảnh k qua đèo t về nhà
namson.do
đang đi tìm con chữ xây dựng tương lai nước nhà rồi..
sonk
gửi cái định vị đi tôi qa ngay
ê nhưng mà t kco áo mưa công ơi=))))
kopsskops
?????
ở chung cư cao cấp mà kco áo mưa
sonk
bth t có đi xe máy đâu..
kệ đi dầm mưa chút chắc k sao
kopsskops đã chia sẻ vị trí
kopsskops
nhanh đi bặn ơi tôi lạnh qa'
jaysonlei
mà g này m lại đi đâu
kopsskops
t đi khám sức khoẻ m ơi
mà tới nơi người ta đóng cửa luôn r
jaysonlei
xui=)))
...
thành công chùm kín chăn, hình như cậu bị ốm rồi..vừa về đến nhà tự nhiên cả cơ thể yếu đi như có cục tạ 20 kí đè lên vai, đi cầu thang bộ một tầng lầu là chuyện mọi ngày cậu làm nhưng hôm nay sao mà khó khăn quá.
thành công lục tìm trong tủ thuốc phòng ngủ chẳng còn nổi viên vitamin c chứ nói chi là thuốc ốm, đành phải tìm cách mua thôi.
mà hình như bạn bè cậu chẳng ai muốn ra đường lúc này, người bận người không có xe thì chẳng biết nhờ ai.
"à biết nhờ ai rồi!"
masonnguyen.27
kopsskops
anh bách ui
masonnguyen.27
ơi anh nghe
kopsskops
anh đi lấy đồ dùm em được hong ạ..
hjc qua em dầm mưa giờ cảm rui
masonnguyen.27
gửi địa chỉ đi bé
mà làm sao mà để bị cảm rồi
kopsskops
nãy mưa lớn quá em dầm mưa về😭
xxx đường x
anh cứ nói lấy đồ cho bông là ngta biết
(❤️)
masonnguyen.27
bông á?
kopsskops
vâng..
anh ngại thì bảo thành công cũm được
masonnguyen.27
anh thấy dễ thương thui=))
có cần anh lên nhà chăm lun khum
kopsskops
dạ thuii cực anh quá
GÌ MÀ CUTE DỮ VẬY (x)
masonnguyen.27
vậy chờ anh 10p
anh vào nhà được khum?
kopsskops
anh đi thẳng vào hẻm thấy số nhà 12 là đúng
gia đình em biết anh hết í nên k phại ngạii
masonnguyen.27
sao lại biết anh..
kopsskops
bạn anh linh là bố mẹ em biết hết í
trước anh còn học chung với ảnh mòo
...
xuân bách vừa đặt chân vào nhà mà không khỏi bất ngờ, ngôi nhà không quá to nhưng nội thất và thiết kế bên trong rất hoành tráng, sang trọng là tính từ duy nhất có thể miêu tả được căn nhà này. cả căn nhà được bao trùm bởi một thứ mùi hương nhè nhẹ, dịu dàng khiến ai bước vào cũng đều phải sững người vài giây để nhận ra sự thay đổi.
vừa vào hắn đã gặp bố mẹ thành công, xuân bách gật đầu nhẹ kèm theo một lời chào, tay đưa túi đồ vừa lấy từ chỗ thành công nhờ để giải thích sự có mặt của mình.
"cháu ngồi xuống uống chút nước đi"
"cháu là bạn trai-.à nhầm bạn của công nhà cô à?"
mẹ thành công đặt một cốc trà lài nóng trước mặt hắn, bà nhẹ nhàng ngồi xuống đẩy nhẹ cái kính lão lên toát ra vẻ nghiêm nghị của một phụ huynh khó tính.
"à dạ đúng rồi..cháu là đồng nghiệp của công"
"trước cháu học cùng ngành với anh trường linh ạ"
xuân bách ngồi ngoan không dám nhúc nhích, coi như là lần đầu ra mắt gia đình thành công nên hắn cũng chẳng dám biểu hiện gì thái quá. ba con người nhìn nhau, không khí ngột ngạt như thể muốn giết chết xuân bách.
"cháu làm nghề gì? bao tuổi? sinh sống ở đâu?"
"dạ cháu làm bếp trưởng cùng quán với công, 27 tuổi, cháu sống cách đây vài cây thôi ạ"
"thôi hai bác chọc tí, cháu lên với công đi, sẵn mang cháo lên cho nó"
nói rồi mẹ thành công đặt tô cháo vào tay hắn.
"dạ vâng! cháu xin phép ạ"
hắn hớn hở lắm, cứ tưởng là phải ngồi trả lời hết những câu hỏi do hai ông bà đặt ra như đi thi speaking ielts cơ chứ.
...
cạch
"ui em cảm ơn anh bách nhiều"
"em phiền anh mấy tuần nay luôn"
thành công ngồi bật dậy khỏi giường, tay nhận lấy gói đồ trên tay xuân bách.
"có gì trả công cho anh không?"
xuân bách ngồi xuống giường thành công, tay cầm tô cháo giơ lên trước mặt.
"dạ?"
"anh đùa đấy, ngồi im anh bón cháo cho ăn"
"anh điên àa, em tự ăn được mà"
nói là vậy nhưng thành công cũng để yên cho người kia bón cháo, cậu thì cứ vừa ăn vừa coi heo peppa còn hắn thì vừa thổi vừa ngắm cậu thư sinh trước mặt. khoảnh khắc này yên bình một cách kì lạ.
...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com