12:00
8h00
Tiến vẫn tiếp tục dày vò cơ thể Hân ngay cả khi cậu đã ngất đi từ lâu. Sự tàn nhẫn này không chỉ đơn thuần là dục vọng, mà thực chất là sự chuẩn bị tâm lý của một kẻ sát nhân.
Gã muốn vắt kiệt sức lực của Hân để đảm bảo cậu hoàn toàn yếu thế, không thể phản kháng khi gã ra tay. Gã nhìn quanh căn phòng trọ, nhẩm tính những món đồ có giá trị của Hân và lên kế hoạch tạo hiện trường giả như một vụ đột quỵ hoặc tai nạn trong lúc ân ái.
8h30
Sự điên cuồng của Tiến dần chuyển hóa thành một cơn trì trệ kỳ lạ. Gã vẫn muốn thúc sâu, muốn nghiền nát cơ thể mềm nhũn của Hân dưới thân mình trước khi chính tay bóp nghẹt hơi thở của cậu để ôm trọn số tài sản bỏ trốn.
Thế nhưng, một luồng khí lạnh đột ngột xộc thẳng lên bộ óc, khiến tầm nhìn của Tiến nhòe đi. Những cú thúc của gã chậm dần, đầu óc quay cuồng, mí mắt nặng trĩu, và các thớ cơ bắp bỗng nhiên rã rời, mất lực. Gã khẽ cúi đầu xuống người Hân, thở dốc nhưng không biết lí do tại sao, có lẽ là vì quá sức nên dẫn đến cạn kiệt sức lực chăng?
1 phút
2 phút
3 phút
/Phịch/
Một tiếng ngã sụp xuống tấm thân nhỏ bé đang là con mồi của bản thân, đôi mắt trợn trừng hoảng loạn khi nhận ra năm ngón tay mình không còn tuân theo mệnh lệnh của lý trí. Đôi mắt tờ mờ dần nhắm nghiền lại, để riêng một thân thể vạm vỡ đang đè mạnh lên như một tảng đá to lớn trên người tình bé nhỏ.
12:00
Khi cơn hôn mê dần tan biến đi, đó cũng là lúc Hân tỉnh dậy, trả cậu về với thực tại bằng một cơn đau thể xác ê ẩm, nhức nhối chạy dọc khắp các bộ phận. Hân nặng nề mở mắt chậm rãi, cậu cảm được rõ sự nhớp nháp, lạnh lẽo của mồ hôi đã khô và cả mùi vị nhục dục tàn dư vẫn còn đặc quánh trong căn phòng trọ.
Ngay trước mặt cậu, gã vẫn nằm bất động như một con rối gỗ. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Hân run rẩy đưa tay lay mạnh bờ vai vững chắc của gã, tiếng gọi khàn đặc mất giọng vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Này..tỉnh-tỉnh lại đi.."
Không có phản hồi. Gã đàn ông hung hãn vừa dày vò cậu vài tiếng trước giờ đây nằm im lìm, gương mặt vô hồn. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Hân run bắn người, vớ lấy chiếc điện thoại rơi lăn lóc dưới sàn, ngón tay run rẩy bấm số gọi khẩn cấp cho cảnh sát.
Chưa đầy hai mươi phút sau, tiếng còi xe cảnh sát xé toạc buổi trưa yên bình của khu trọ. Cánh cửa phòng bật mở, đập vào mắt các chiến sĩ công an là một hiện trường hỗn độn đầy ám ảnh. Tiến nằm ngửa trên nệm, quần áo xộc xệch, cơ thể trần trụi phơi bày sự thô bạo.
Bên cạnh gã, Hân đang co rúm người vào góc tường, ôm lấy hai đầu gối, khóc lóc thảm thiết đến mức lồng ngực nấc nghẹn, trên người chỉ độc chiếc áo sơ mi rách tả tơi để lộ những vết lằn đỏ tột cùng tội nghiệp.
Gã lập tức đã bị công an xách gọn áp giải đến bệnh viện dưới sự giám sát chặt chẽ, còn Hân được đưa đi lấy lời khai và giám định thương tật.
Khi cơ quan điều tra trích xuất dữ liệu camera từ cửa hàng tiện lợi 7-Eleven gần khu trọ, nơi Tiến đã ép buộc Hân mở két lấy tiền vào buổi tối hôm đó với thái độ hung hãn, cùng với những dấu vết bạo lực rõ mồn một trên cơ thể Hân, cảnh sát đã có đủ bằng chứng đanh thép để ra lệnh khởi tố Tiến về tội Hiếp dâm.
Tuy nhiên, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Từ vụ án xâm hại này, cơ quan công an bắt đầu lật lại hồ sơ lý lịch của Tiến để tra cứu kỹ lưỡng. Khi các cơ quan trinh sát đi sâu vào xác minh các mối quan hệ và hành tung bất thường của gã trong quá khứ, một sự thật kinh hoàng khác đã bị ánh sáng pháp luật phơi bày.
Tiến không chỉ là một kẻ cuồng dâm bạo lực, gã chính là nghi can số một đang bị truy vết trong một vụ án mạng rúng động ở địa phương khác. Bằng các biện pháp nghiệp vụ cứng rắn, công an đã tìm ra bằng chứng chứng minh Tiến từng ra tay giết người diệt khẩu để cướp tài sản. Dã tâm định sát hại Hân để ôm tiền bỏ trốn thực chất chỉ là thói quen tàn bạo cũ của gã.
Với sự chồng chất của hai tội danh đặc biệt nghiêm trọng. Hiếp dâm và giết người cướp của, tòa án đã đưa ra phán quyết nghiêm minh nhất để cách ly gã vĩnh viễn khỏi xã hội.
Án tù chung thân.
20h00
Tiến chậm chạp mở mắt ra. Nhưng chào đón gã không còn là căn phòng trọ chật hẹp, mùi hương đào mọng ngọt lịm hay số tài sản của Hân mà gã hằng khao khát chiếm đoạt.
Trước mắt Tiến là bốn bức tường xám xịt, ẩm mốc của phòng giam biệt giam. Cái lạnh thấu xương từ nền xi măng dội ngược vào da thịt khiến gã rùng mình. Khi Tiến định đưa tay lên dụi mắt, một tiếng loảng choảng khô khốc của kim loại vang lên.
Gã cúi đầu nhìn xuống. Trên người gã giờ đây là bộ quần áo sọc tù túng, và hai cổ tay đã bị khóa chặt bởi chiếc còng số tám lạnh ngắt.
Mọi ký ức kinh hoàng dội về, Tiến lập tức hiểu ra gã đã thua trắng tay dưới con cờ của đứa trẻ mà gã nghĩ mình có thể thao túng. Gã lê lết trên sàn nhà giam, ra sức giật mạnh chiếc còng tay vào song sắt, tiếng xích kêu liên hồi đập bôm bốp. Giọng gã khản đặc, điên cuồng gào thét tên Hân vọng qua những khe hở hẹp.
"CON ĐĨ HÂN!!! ĐỊT MẸ MÀY THẢ BỐ MÀY RA!! MÀY LỪA TAOO!!"
Tiếng kêu gào thảm thiết, điên dại của kẻ sát nhân vang vọng khắp hành lang nhà tù tăm tối, nhưng đáp lại gã chỉ là sự im lặng đầy mỉa mai của công lý, bỏ mặc gã co ro, mục rữa trong vũng lầy tội lỗi của chính mình đến hết đời.
.....
LỪA?
TẠI SAO LẠI LỪA?
HÂN ĐÃ LÀM GÌ?
Sâu trong góc khuất phòng ngủ của Hân, có một chiếc ngăn kéo luôn được khóa kín. Phía sau lớp gỗ mục là xấp hồ sơ bệnh án dày cộp, nơi những thuật ngữ y khoa lạnh lùng vạch trần một sự thật. Hân mắc Hội chứng rối loạn đa nhân cách (DID).
Bên trong cơ thể gầy gò ấy không chỉ có một linh hồn. Từ rất lâu trước đó, một nhân cách khác lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy mưu mô đã âm thầm tỉnh giấc khi Hân không thể kiểm soát được.
Nhân cách này sở hữu một thứ dục vọng vặn vẹo, khao khát được phục tùng và bị chà đạp mạnh bạo, nhưng tuyệt đối không để bản thân chịu thiệt thòi. Nó lập ra một tài khoản ẩn danh, lùng sục khắp các góc tối của mạng xã hội để tìm kiếm một kẻ thủ ác hoàn hảo cho một "vở kịch" điên rồ.
Và Tiến lọt vào tầm ngắm. Nhân cách thứ hai của Hân đã điều tra ra Tiến là một kẻ sát nhân đang ẩn dật, có dã tâm giết người cướp của. Một kẻ như thế mới đủ tàn bạo để thỏa mãn cơn khát dục vọng của nó.
Thông qua tài khoản ảo, nhân cách này đã chi một số tiền khổng lồ để thuê Tiến, biến gã thành diễn viên chính trong một kịch bản dàn dựng sẵn. Từ màn ép buộc, kéo lê ở cửa hàng tiện lợi cho đến cuộc hành xác mạnh bạo trong căn phòng trọ.
Tất cả những điều này, nhân cách chính của Hân hoàn toàn không hề hay biết. Cậu chỉ đơn thuần sống và trải nghiệm bi kịch như một nạn nhân thật sự.
Kịch bản diễn ra hoàn hảo cho đến phút cuối cùng. Khi cơn dục vọng nguyên thủy của cả hai đã được thỏa mãn đến đỉnh điểm, với bản chất của một con thú săn mồi gã đã quyết định lật họng.
Thế nhưng, gã sát nhân không ngờ mình chỉ là một con rối được giật dây. Nhân cách thứ hai của Hân đã tính toán chính xác thời điểm ngọn lửa dục vọng làm Tiến xao nhãng nhất. Ngay trong khoảnh khắc gã tưởng như đã làm chủ cuộc chơi, một mũi tiêm chứa liều thuốc mê cực mạnh đã găm sâu vào da thịt gã.
Hân dựng lại hiện trường một cách tài tình, quần áo xộc xệch, những vết bầm tím, chiếc ga giường hỗn độn và cơ thể bất tỉnh nhân sự của Tiến. Khi cảnh sát ập vào, họ chỉ thấy một nạn nhân tội nghiệp đang khóc lóc thảm thiết bên cạnh kẻ đồi bại.
Đoạn video từ camera cửa hàng tiện lợi, thứ mà nhân cách thứ hai cố tình để Tiến thực hiện nhằm tạo bằng chứng đanh thép đã biến tội danh Hiếp dâm của Tiến thành một sự thật không thể chối cãi.
Khi Tiến vẫn còn đang gào thét điên cuồng tên cậu trong sự uất hận tột cùng. Cùng lúc đó trong căn phòng tối, Hân khẽ mở ngăn kéo tủ, nhìn xấp hồ sơ bệnh án rồi mỉm cười.
Kẻ thủ ác đã phải trả giá bằng cả cuộc đời, còn vở kịch của những nhân cách bên trong cậu thì vừa khép lại một chương hoàn hảo.
-End-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com