- khiếm thính? là cái gì? - là... nếu không có cái máy này, em sẽ chẳng nghe được gì hết á. - hằng chỉ chỉ lên tai mình. - ủa, vậy lỡ em làm mất nó thì sao? - thì thế giới sẽ im lặng... lúc ấy, chắc em chỉ có thể giao tiếp bằng đôi tay này thôi. - ngôn ngữ bằng tay á? vậy... để tao học thứ đó nhé? học để phòng khi em rơi vào im lặng, tao sẽ là đôi tai của em.
có những nỗi đau để lại vết sẹo trong thinh lặng. có những bàn tay vụng về, vậy mà kiên nhẫn học từng dấu hiệu để bước vào thế giới của người kia. một câu chuyện về hai tâm hồn lớn lên cùng nhau, dịu dàng như sương mờ, nhưng đủ bền để chống chọi qua năm tháng.
Đây là dò hư lăng bộ haiPhần hiện đạiLà câu chuyện của vạn năm phúc hắc băng sơn mỹ ngự tỷ cùng ôn nhu vạn năm thụ ở hiện đại, được viết tiếp sau bộ cổ đại. Vẫn là tình yêu dài ngàn năm, mạo hiểm với quỷ thần, cùng người đấu tâm pháp, khảo cổ, đạo mộ, thám hiểm, mổ xẻ, cổ mộ quỷ quyệt với các sắc thái riêng, và, sẽ lại yêu ngươi lần nữa..…
"...chạy tình, tình theo."khánh huy có cơ địa thu hút cờ đỏ, và tình cờ thay sơn hoàng là 1 trong số đó.ooc, lowercase, textfic, nguỵ niên hạ, có cameo marhoon ai không thích click back.…
HOÀNG GIA SỦNG TỨC Tác giả: Thải Điền《皇家宠媳》 / 作者:彩田 Thể loại: Trùng sinh - Cộng sinh - Sủng ngọt - Cung đấu Độ dài: 348 chương (Vì bên này đã đến giới hạn phần, nên mn đọc tiếp ở phần 2 nha.) Giới thiệu vắn tắt: Sau một lần mạc danh kỳ diệu gặp gỡ, Tiêu Thiểu Giác buồn bực phát hiện, hắn không thể không quan tâm cái tiểu nữ oa kia. Nàng đau hắn cũng đau, nàng bệnh hắn cũng bệnh, Một vị tổ tông sống như vậy, dám không sủng trong lòng bàn tay dốc lòng che chở sao? Đều nói Khánh Vương điện hạ phúc hắc hung ác nham hiểm, sát phạt quả quyết, Huống hồ kiếp trước hắn tạo phản thất bại, phải chết sớm. Lục Thanh Lam nghĩ, phải triệt để phân rõ giới hạn với hắn, Nhưng phân rõ thì phân rõ sao quay tới quay lui lại chui vào tới tận trong chăn người ta? Mà Khánh Vương điện hạ đây có cầu tất ứng, nghìn thuận trăm theo, trừng mắt bao che khuyết điểm rốt cuộc là cái quái gì vậy... Tà mị lãnh khốc đâu? Đây là một chuyện kể về nữ chủ đoạt cơ hội sống lại của nam chủ, vì để trả nợ không thể làm gì khác hơn là lấy thân báo đáp đồng thời ân ái sinh tiểu bánh bao, từ nay về sau một đời dốc lòng cưng chiều. Đêm tân hôn. Tiêu Thiểu Giác: Đau không? Lục Thanh Lam: Đau! Tiêu Thiểu Giác: Mẹ nó, ta còn đau hơn nàng! PS: 1. 1V1, HE. Nam chủ âm ngoan đau nữ nhân. 2. Nam nữ chủ là quan hệ cộng sinh. --------------------------------Đọc tại: https://tieuphunghoang.wordpress.com/2017/08/19/hoang-gia-sung-tuc-thai-dien/…
Tên: Ngô gia kiều thê Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ Tình trạng bản gốc: Hoàn (216C bao gồm chính truyện và ngoại truyện) Tình trạng edit: đang tiến hành Editor: YY ETeam Beta: YY ETeam Nguồn convert: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=123233 Ý nghĩa tên truyện: cô vợ xinh đẹp của tôi, chữ "ngô" ở đây nghĩa là của tôi chứ không phải một họ nhé, còn chữ "kiều" tác giả dùng có hai nghĩa, một là xinh đẹp đáng yêu, hai là tính tình bị nuông chiều ấy :)))) VĂN ÁN Kiếp trước Khương Lệnh Uyển là một người phụ nữ bướng bỉnh, kết hôn năm năm vẫn chưa có con. Thế mà Lục Tông vẫn cứ sủng nàng đến đòi mạng, chỉ thiếu điều mang tim gan móc ra cho nàng. Sống lại lần nữa, Khương Lệnh Uyển quyết định làm một kiều thê, sau đó giúp Lục Tông chưng bánh bao, luộc bánh bao, rồi lại luộc bánh bao, chưng bánh bao... Mục tiêu ba năm ôm hai!! Mười năm một đàn!! Nhưng vấn đề là--- hiện tại bản thân nàng vẫn là một tiểu oa nhi mập mạp trắng trẻo. "A, vú nương, ta đói" - Vẫn là ăn no rồi lại đi tìm Lục Tông đi. Nội dung: trọng sinh, ngọt văn, hào môn thế gia. Nhân vật chính: Khương Lệnh Uyển, Lục Tông. Cái khác: Sủng ngọt, sạch, 1 VS 1 ________ Đây là bộ truyện đầu tay team mình edit, vậy nên không thể tránh khỏi sai sót, trong team chỉ có một bạn có kinh nghiệm edit, mong mọi người góp ý nhiệt tình. Team mình có ba người: Kye, Tiểu Huân, Mira. Bọn mình chia chương ra làm. Truyện bọn mình edit với mục đích chia sẻ, phi lợi nhuận, vì thế khi mang đi bất kì đâu xin hãy ghi nguồn và không copy qua bất kì nick…
Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…