Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAPTER 21

Mọi thứ diễn ra một cách suôn sẻ hơn cả dự tính. Chỉ nửa năm sau, một tấm thiệp được gửi đến bàn làm việc của Niranthara.

Chiếc phong bì đỏ sẫm, viền mạ nhũ ánh đồng. Mặt giấy dập nổi logo I.V vẫn còn vương lại chút hương thơm dịu nhẹ.

Là thư mời đến buổi ra mắt bộ sưu tập đầu tiên của I.V.

Những bản demo đã được tung lên mạng xã hội, các bộ mini collection đều nhận về cơn mưa lời khen. Ngôn ngữ thiết kế mới mẻ, cấu trúc trang phục đầy thử nghiệm, và một cái nhìn rất riêng về khái niệm "nữ tính."

Vậy nên khi đến buổi showcase chính thức, cô có chút bất ngờ. Nếu so với những buổi ra mắt của các nhà mốt kỳ cựu thì vẫn còn khoảng cách, nhưng với một startup chỉ mới vài năm tuổi thì đây là một màn chào sân đáng nể.

Chiếc Audi đen nhã nhặn dừng lại trước tiền sảnh. Niranthara bước xuống trong bộ suit nữ màu xám khói, tóc búi gọn, đôi giày bệt tiệp màu. Từ ngày sáng lập công ty, suit dường như luôn là lựa chọn hàng đầu của cô.

Khi Niranthara an vị tại hàng ghế khách mời, cũng là lúc ánh đèn dần chuyển sắc. Buổi ra mắt bắt đầu.

"Xin kính chào quý vị đã đến với buổi ra mắt bộ sưu tập đầu tiên của I.V, mang tên Phoenix, chủ đề màu đỏ, biểu tượng của tái sinh, một khởi đầu mới."

Giọng của người dẫn chương trình vang lên rõ ràng, trang trọng đầy truyền cảm truyền cảm.

Tiếng vỗ tay đều nhịp cất lên.

Ánh sáng dần tắt. Chỉ còn sàn runway được chiếu sáng bằng ánh đèn đỏ dịu. Người mẫu đầu tiên bước ra. Không có một bản nhạc nền nào được cất lên. Chỉ có tiếng gót giày vang vọng trên mặt sàn, như đang gõ vào từng suy nghĩ.

Bộ trang phục đầu tiên hiện lên, chiếc váy đỏ thẫm rượu vang, cấu trúc không đối xứng, phần vai lệch gợi cảm nhưng không thô tục. Đường cắt ở eo sắc nét, vừa mềm mại, lại vừa cứng rắn.

Mỗi thiết kế đều là một lát cắt cảm xúc. Có thiết kế lại hiện thân như một ngọn lửa vừa thoát ra khỏi lồng tro, có thiết kế lại tĩnh lặng như chính khoảnh khắc người ta chấp nhận buông bỏ để tái sinh. Không một chi tiết dư thừa. Không một màu sắc nào bị lạm dụng.

Ánh mắt cô dán chặt vào sàn diễn. Từng nếp gấp, từng mảng cắt, từng đợt chuyển màu, không đơn thuần là thời trang. Nó là một tiếng thở dài được hóa hình. Một khúc nhạc không lời. Một vết nứt trên bức tường vôi, đẹp đến nghẹt thở.

Những tràng pháo tay vang lên. Cô trầm trồ. Đã bao lâu rồi, cô mới lần nữa có được cảm giác này?

Điện thoại trong túi bỗng rung lên. Niranthara rút ra, nhìn lấy dãy số trên màn hình. Rồi rời khỏi hội trường.

Tưởng như màn trình diễn đã khép lại. Nhưng không, sân khấu đột ngột sáng lên lần nữa.

Nàng bước ra.

Người phụ nữ trong chiếc váy dạ hội đỏ thẫm ấy như thể không thuộc về thế giới này. Mỗi bước chân nàng mang theo một nhịp thở của lửa, nóng bỏng, ngạo nghễ, nhưng lại chẳng thể khiến người khác gán lên cho nàng hai từ "phô trương".

Đường cong cơ thể được chiếc váy tinh tế ôm lấy, tà váy xẻ cao ở đùi nhưng thoát tục. Nó được tiết chế bởi đường cắt khéo léo cùng lớp vải satin, mơ mơ hồ hồ.

Đôi vai trần trắng nõn lộ ra, làn da sáng lấp lánh như được phủ bởi một lớp nhũ nhẹ. Mái tóc nâu dài buông xõa. Đôi giày cao gót đỏ ánh lên dưới mỗi bước chân. Vững vàng không chút suy xuyển.

Ngũ quan ẩn hiện sau chiếc mặt nạ vàng tinh xảo.

Nửa trên khắc họa những đường vân uốn lượn như cánh phượng hoàng dang dở. Gợi mở cho một đáp án.

Đôi môi đỏ mọng mang trên mình sự quyến rũ chết người của một sắc thẫm.

Không phải dịu dàng, mà chính là sắc bén. Là khiến người khác khao khát được sỡ hữu, nhưng cũng khiến người khác sợ hãi vì chẳng thể giữ lấy.

Giọng nói của người dẫn chương trình như kéo tất cả trở về thực tại.

"Xin mời quý vị chào đón nhà thiết kế của chúng ta, Ivy Marrine!"

Tiếng vỗ tay bùng lên như một trận sóng vỗ. Nàng nhẹ nhàng cúi đầu, thanh âm cất lên, sắc sảo, thanh thoát. Không chút e dè.

"Xin chào quý vị, tôi là Ivy Marrine. Rất vinh hạnh khi có sự hiện diện của quý vị trong đêm hôm nay. Phoenix sẽ chỉ là chương mở đầu cho cuộc hành trình của I.V!"

Nàng thẳng thừng tuyên bố, rồi dứt khoát cúi chào. Ivy sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, liền lùi về phía sau sân khấu.

David đảm nhiệm phần lớn vai trò tiếp đón nhà đầu tư trong buổi tiệc rượu sau đó. Chỉ khi không tránh được, nàng mới đứng ra. Điều đó càng khiến khí chất của nàng thêm phần bí ẩn.

Niranthara khi ấy đã kết thúc cuộc gọi, hoà vào dòng người. Việc hợp tác với I.V mang lại nhiều nguồn đầu tư cho J.N.A. Và hôm nay, cô cảm thấy mình đã đặt cược đúng chỗ.

Khi đang trò chuyện cùng một đối tác, ánh mắt cô vô tình lướt qua một góc tối hội trường.

Người phụ nữ với tóc nâu dài buông xõa, vai nhỏ thanh mảnh, thắt lưng cong cong được dải lụa đỏ ôm lấy. Chiếc mặt nạ đã che đi phần lớn ngũ quan của người đó, nhưng tim Niranthara vẫn hẫng đi một nhịp.

Có thứ gì đó rất... quen thuộc.

Dáng người ấy, cách nàng ấy nghiêng đầu, cách nàng ấy nhấp từng ngụm rượu...

Ngay khi nàng xoay người bước đi. Niranthara đã ngay lập tức xin lỗi đối tác. Lách người khỏi đám đông để đuổi theo, nhưng bóng lưng ấy đã biến mất trong biển người.

Bước chân cô ngày càng gấp gáp, lướt qua những hàng cột, những khoảng sáng mờ ảo mà tìm kiếm... nhưng đều là vô nghĩa.

Nàng như chưa từng hiện diện. Chỉ còn lại dư âm ánh đỏ và cảm giác lạc nhịp nơi ngực trái.

Cô thở hắt. Một tia thất vọng vụt qua đáy mắt.

////////////////////

Ngay khi ngồi vào ghế lái, Niranthara nhanh chóng thao tác vài nhịp. Ghé sát điện thoại đến bên tai. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

"Thứ lỗi vì đã làm phiền." Cô cất giọng. "Không biết trong danh sách khách mời hôm nay... có ai mang họ Vittaya không?"

Một thoáng tĩnh lặng. Rồi lời hồi đáp nhẹ vang lên.

"À... vâng, tôi hiểu. Cảm ơn cậu."

Cô cúp máy, khẽ tựa trán lên vô lăng. Như muốn mượn chút hàn khí lạnh lẽo của kim loại để xoa dịu đi thứ nóng rực trong lòng.

"Vẫn là không phải sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com