Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAPTER 32

Gió lay nhẹ từng cơn như lật mở tầng tầng lớp lớp ưu thương. Có nỗi đau bị kìm nén, có cảm xúc vỡ òa, cũng có cả sự vô cảm lặng lẽ.

Màu đen phủ kín cả không gian. Phải chăng vì quá đỗi tang thương, mà những cơn mưa đã lựa chọn thỏa hiệp, để nắng ngả màu dịu dàng đến thế.

Từng cành hoa trắng nối tiếp nhau rơi xuống. Những lời tiễn biệt thì thầm trên đầu môi.

====================

Từ trên chiếc container, một người phụ nữ lao xuống. Cô tập tễnh chạy về phía chiếc xe, giờ đây chỉ còn là một khối sắt thép méo mó, chẳng rõ hình thù.

Vừa kiểm tra tình trạng của hai nạn nhân, vừa gọi 999. Gấp gáp báo cáo tình hình. Hành động sơ cứu được thực hiện nhanh chóng. Chính xác, không một chút do dự.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên, xé toạc lớp không khí đặc quánh giữa đêm đông.

Trên màn hình máy tính bảng, đoạn ghi hình kết thúc.

"Người điều khiển chiếc container đã tử vong ngay tại hiện trường. Nguyên nhân ban đầu được xác định là mất phanh do sơ suất kỹ thuật. Người phụ nữ còn sống là một lính cứu hỏa. Theo báo cáo y tế, các cô giữ được tính mạng cũng là nhờ vào việc được sơ cứu kịp thời và đúng quy trình từ cô ấy."

Viên cảnh sát liếc nhìn hồ sơ trong tay.

"Về khả năng truy cứu trách nhiệm hình sự. Nếu không có yêu cầu gì khác. Chúng tôi sẽ chuyển hồ sơ sang bên kiểm sát để xem xét."

Intira trao đổi ánh mắt với Niranthara, rồi lên tiếng.

"Chúng tôi sẽ không truy cứu."

"Vậy tôi xin phép. Chúc hai cô một ngày tốt lành."

Viên cảnh sát gấp lại tệp tài liệu. Gật nhẹ đầu, rồi rời đi.

Cảnh cửa phòng vừa đóng lại không lâu thì đã ngay lập tức bị đá tung. Hai bóng người vụt vào.

Nhìn thấy Intira trong bộ dạng tay bó bột, vết thương chằng chịt. Niranthara thì nẹp cổ, vai băng bó chẳng còn kẽ hở. Thì hai người kia liền nức nở không thôi.

"Chị! Sao lại ra nông nổi này? Chị nói đi, ai là người làm chị thành ra như vậy! Đội pháp lý của công ty sẽ tống hắn vào ngục." Cậu chàng nói trong cơn nấc nghẹn.

"Đúng vậy! Nhất định phải là án chung thân!" Sebastian hùng hồn phụ họa lên.

"Một là các người im lặng. Hai là tôi sẽ tống các người ra khỏi đây!" Nàng xoa xoa thái dương đáp. Đầu nàng còn đang rất đau đây!

Cả hai ngay lập tức im bặt. Khẽ bắn cho Niranthara một ánh mắt cầu cứu. Niranthara không tiện quay mặt đi, nên chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ.

"Chúng tôi quyết định không truy cứu nữa!" Nàng nói.

"SAO?" Cả hai đồng loạt bật dậy.

"Đội trưởng, đầu cậu không phải là bị đập quá mạnh nên ảnh hưởng một số chức năng rồi đấy chứ! Cậu mà tha cho hắn, thì tôi thật sự nghĩ cậu có vấn đề!" Sebastian nhăn mặt nói.

"Chị! Chuyện này... sao có thể! Người chị có chỗ nào không bị thương? Chị tha cho hắn dễ dàng vậy sao? Còn..còn tay của chị nữa..." Lời càng về sau, lại càng nhỏ dần.

"Tay tôi thì sao?" Nàng hỏi, vẻ mặt có chút khó hiểu.

"C...Chị còn hỏi em được! Tay chị như thế... thì làm sao vẽ!" Giọng cậu nghẹn ngào. Vành mắt phiếm hồng.

"Tôi thuận hai tay!" Nàng bình thản đáp.

"..."

Sebastian thật muốn gõ cho cậu em họ này một cái. Rốt cuộc, cậu ta đang lo lắng cái gì vậy chứ?

====================

Cánh hoa hồng trắng được thả xuống. Cả hai lặng lẽ nói lời tiễn biệt người đã khuất.

Họ tiến bước về phía một người phụ nữ.

"Chào cô! Chúng tôi muốn gửi lời cảm ơn vì cô cứu chúng chúng tôi hôm đó. Nếu không có cô, có lẽ chúng tôi đã không thể sống sót." Nàng nói.

"Không, phải là chúng tôi gửi lời xin lỗi hai cô! Chính sự bất cẩn của chồng tôi đã dẫn đến vụ tai nạn này. Mọi chi phí phát sinh từ vụ việc, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm chi trả." Người phụ nữ đáp, đầy thành khẩn.

"Việc cứu hai người là nghĩa vụ và trách nhiệm của tôi. Hai người không cần phải cảm ơn tôi vì điều đó."

"Hãy để chúng tôi biết ơn cô vì điều đó! Chi phí đền bù cho vụ tai nạn... xin cô hãy giữ lại! Cô đã cứu chúng tôi! Hãy cho chúng tôi được đền đáp chút gì đó cho ân nhân của mình!" Cô đầy chân thành, cúi người.

Cuối cùng, người góa phụ đã gật đầu chấp thuận lời thỉnh cầu của cả hai.

Cả hai sau đó lên xe trở lại bệnh viện. Họ chỉ còn hai tiếng để ra ngoài.

Intira khẽ nghiêng người, đầu tựa lên khung cửa kính. Hơi dài chưa kịp thở ra, đã bị chặn lại.

"Đừng thở dài. Tôi không thể quay sang xem cậu được!"

Nàng phì cười. Sao con người này lại biết được nàng sẽ làm gì tiếp theo vậy nhỉ?

"Cậu thật sự đọc được suy nghĩ tôi sao?" Nàng hỏi.

"Ừ! Vậy nên đừng thở dài! Cổ tôi không tiện!" Cô nhàn nhạt đáp lại.

Sau một hồi im lặng, cả hai cười rộ lên chẳng vì lý do gì.

Niranthara khẽ rít lên.

"Không tiện mà cậu cứ cười miết như vậy!" Tiếng trách mắng của nàng vang lên bên tai.

--------------------

Lời của tác giả: Nói không với drama!:))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com