Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAPTER 5

Sân trường buổi sớm có chút nắng nhẹ. Đám đông học sinh túm tụm quanh bảng điểm vừa được dán giữa sân, bàn tán râm ran. Bảng xếp hạng không nhiều thay đổi, cái tên Niranthara Anurak, hội trưởng học sinh, vẫn ở vị trí dẫn đầu.

Nhưng lần này, ngay bên cạnh cái tên quen thuộc ấy, là một cái tên mới xuất hiện, Intira Vittaya. Hai chữ đồng hạng nhất như lấp lánh dưới nắng sớm, khiến nhiều ánh mắt không khỏi ngạc nhiên.

Niranthara chậm rãi bước đến, ánh mắt lướt qua bảng điểm, rồi dừng lại nơi gương mặt quen thuộc.

"Tiến bộ rồi nhỉ? Không ngờ đấy!"

Intira không đáp ngay. Nàng vuốt nhẹ mái tóc dài, ánh mắt lướt qua bảng điểm. Rồi nàng quay sang, đôi mắt hạnh nhân cong lên.

"Cách hành văn của cậu cũng không tồi. Lần này... có thể đứng cạnh tôi, xem như cậu có bản lĩnh."

Niranthara chỉ cười, không đáp. Có lạ không? Nếu như đây là cách họ cảm thán lẫn nhau!

///////////////

Cây gậy được vung lên, chuẩn xác nhắm vào trái bóng. "Vụt", tiếng gió xé tan không khí.  Quả bóng vẽ một đường cong hoàn hảo, lặng lẽ rơi xuống đúng nơi nó cần đến. Một cú đánh gần như không thể hoàn hảo hơn.

"Cậu định chọn trường nào? Có quyết định chưa?" Giọng nói vang lên từ cô gái trong bộ đồ thể thao trắng, tóc buộc gọn phía sau. Cô chỉnh lại tư thế, ánh mắt vẫn dõi theo đường bóng xa xăm trên thảm cỏ xanh.

"Chưa chắc chắn. Tôi vẫn đang cân nhắc, có thể là trong nước, hoặc du học." Giọng đáp lại nhẹ nhàng mà không thiếu tự tin. Và rồi, thêm một cú đánh vang lên. Quả bóng lặng lẽ lăn vào hố như một điều tất yếu.

"Thiết kế thời trang?" Niranthara nghiêng đầu hỏi.

"Nếu không thì là gì? Truyền thông đa phương tiện à?" Nàng đảo mắt.

Niranthara khẽ gật đầu, ra vẻ trầm ngâm đáp.

"Nếu cậu muốn, thì sau này có thể đến tập đoàn truyền thông, giải trí lớn nhất Thái Lan mà nộp hồ sơ."

"Tập đoàn truyền thông lớn nhất Thái Lan? Cậu đang khoe mẽ đấy à?" Intira nheo mắt, nàng thật sự cạn lời rồi.

"Tôi chỉ muốn giới thiệu cho cậu một nơi có phúc lợi tốt thôi! Nếu cậu thất nghiệp, tôi sẽ thấy có lỗi với hai bác lắm."  Giọng điệu nửa đùa nửa thật.

"Cậu thiếu đánh sao?" Intira hừ nhẹ, tay nâng cây gậy lên, lần này không nhắm vào trái bóng, mà là người trước mặt.

Niranthara lập tức giơ hai tay lên, ra vẻ đầu hàng. Nhưng rồi cả hai cùng phá lên cười, không hẹn mà đồng điệu.

///////////////

"Alin, chuẩn bị bước vào năm cuối rồi, con có dự định gì chưa?" Ông Vittaya hỏi.

Intira đặt đũa xuống, đáp.

"Con sẽ theo ngành thiết kế thời trang, thưa cha."

Ông im lặng một lúc, rồi chậm rãi lên tiéng.

"Con... là vì đam mê hay chỉ vì gia đình?"

Ông đã trăn trở rất nhiều về việc này. Tập đoàn của ông tập trung chủ yếu vào lĩnh vực thời trang, và cả ông lẫn vợ đều mang trong mình niềm đam mê sâu sắc với ngành nghề ấy. Ông từng chịu sự ngăn cản từ cha mẹ, bởi định kiến cho rằng thiết kế thời trang không phải là nghề dành cho đàn ông.

Vì vậy, ông không muốn ép buộc con cái, chỉ mong chúng được tự do lựa chọn con đường mà bản thân thực sự khao khát theo đuổi.

"Cha, con thật sự yêu thích thiết kế thời trang. Con muốn theo đuổi đam mê của mình." Intira nói, không gay gắt nhưng đủ trọng lượng.

"Vậy thì tốt. Nếu con không thực sự thích, đừng miễn cưỡng. Hãy làm điều con muốn, có ta ở đây" Ông vững trãi nói.

//////////////////////

"Jane, con có quyết định sẽ theo ngành nào chưa?" Giọng ông Anurak vang lên giữa những tiếng chén đũa.

"Quản trị kinh doanh, thưa cha."

Nếu Intira lựa chọn ngành thời trang xuất phát từ niềm yêu thích thuần túy, thì Niranthara lại khác. Cô không có hứng thú đặc biệt với bất kỳ lĩnh vực nào. Thế giới ngoài kia hào nhoáng, nhưng khốc liệt cũng không ít. So với việc phải chật vât để giành giật một chỗ đứng trong xã hội, cô thà chọn một con đường ổn định hơn, kế thừa sự nghiệp của gia đình.

Dẫu sao, nền tảng của cô đã sẵn có. Chẳng phải biết dùng tốt thứ mình đang có cũng là một dạng thông minh sao?

"Con thật sự không có chút hứng thú nào với những thứ khác sao?"

Ông Anurak đặt đũa xuống, nghiêng đầu nhìn sang cô con gái. Thật sự có người sẽ không đặc biệt yêu thích thứ gì sao?

"Con giúp cha gánh vác sản nghiệp, cha không vui sao? Có người san sẻ công việc, để cha thong thả mà bồi dưỡng tình cảm với người phụ nữ của mình. Chẳng lẽ cha còn không muốn?"

Niranthara nhàn nhạt lên tiếng, chẳng biết học từ ai cái tính làm chuyện xấu nhưng nét mặt vẫn dửng dưng như không.

"Ta cầu còn không được!" Nét mặt của cả hai như đúc ra từ một khuôn. Nhất là nụ cười nhàn nhạt nhưng khiêu khích đó. Giống đến nỗi nếu có can đảm đi giám định ADN thì nhân viên y tế cũng có can đảm động thủ.

"Con mau nói vào trọng điểm đi! Đừng có mà lãng tránh." Ông cảm thấy như đang trò chuyện với phiên bản thiếu niên của bản thân vậy. 

"Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh! Con ăn xong rồi, con xin phép lên phòng trước!" Cô bình thản đáp. Nhanh chóng đứng dậy.

"Cái con bé này!" Ông chỉ tay về hướng cô, nói.

Bà Anurak bắt lấy tay ông, rồi nhét đôi đũa vào.

"Được rồi! Ông còn không ăn thì tôi kêu người dọn xuống đấy!"

Ông Anurak ú ớ nhìn vợ mình nhưng vẫn thuận theo. Chỉ hỏi một chút thôi, sao lão bà lại sinh khí rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com