CHAPTER 7
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Tay nắm cửa xoay nhẹ, cánh cửa từ tốn mở ra. Một chiếc giỏ nhỏ xinh, đầy ắp bánh kẹo rực rỡ sắc màu hiện lên trước mắt. Từ sau chiếc giỏ hiện ra một khuôn mặt quen thuộc.
"Ra sân sau một chút nhé?" Niranthara cất giọng, ánh mắt bình lặng biểu đạt.
Nụ cười nhẹ thoáng qua, nàng khẽ gật đầu.
Chiều buông xuống chậm rãi, tia nắng óng ả như mật rải đều khắp khu vườn. Tán cây khẽ đung đưa theo gió, tạo nên những vệt bóng mờ ảo trên nền cỏ mềm mại. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, hai cô gái nằm sấp trên tấm khăn trắng, vai kề vai. Hương cỏ non mơn man níu lấy mùi hoa thơm ngát, vương vấn nhẹ nhàng trong từng hơi thở của không gian.
Intira chìm trong thế giới của Bina Abling, ánh mắt lặng yên dõi theo từng dòng chữ. Nàng không hề hay biết có một ánh nhìn đang dừng lại nơi mình, dịu dàng chẳng che đậy, cảm thán đầy tình si. Không tìm cách chạm đến, chỉ lặng lẽ ở lại.
Những lọn tóc nàng nhẹ rủ xuống vai, lay động trong gió. Niranthara bất giác nghĩ. Liệu tám năm sau, khi đã trưởng thành. Nàng sẽ mang dáng vẻ gì. Liệu có khả ái hơn không, có sắc sảo hơn không?
Ánh mắt Niranthara dần phủ kín bởi nhu tình. Vẻ lãnh đạm thường ngày dường như tan chảy, để lộ mặt dịu dàng được chôn giấu kỹ lưỡng.
Chẳng biết vì sao, nàng bất giác cảm thấy bản thân có lẽ đang bỏ lỡ điều gì đó. Khoảnh khắc ánh mắt nàng chạm vào đôi ngươi sẫm màu, đã định sẽ rơi trọn vào mâu phượng lắng sâu.
Thời gian như khựng lại. Tĩnh mịch và chân thành, cô luôn là như vậy.
Niranthara thu lại anh mắt.
"Nằm một chút không? Hôm nay trời khá đẹp đấy! Tranh thủ đi, sẽ phải rất lâu nữa mới có dịp nằm thoải mái như thế này." Niranthara nói, rồi xoay người nằm xuống. Trong khoảnh khắc bình yên ấy, cô đâu hay rằng vòng xoay định mệnh đang âm thầm lăn bánh, đến khi lần nữa được nằm cạnh nhau, rốt cuộc đã qua bao nhiêu mùa.
Intira thuận theo, lấp đầy khoảng trống còn lại. Cả hai không hẹn mà cùng khép mi. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, ru họ vào giấc mộng yên bình.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Intira chớp chớp đôi mắt còn vương mơ màng. Nàng nghiêng đầu, gương mặt Niranthara hiện lên rõ mồn một.
Niranthara mang một vẻ đẹp rất tĩnh lặng. Gương mặt sắc sảo, ngũ quan rõ ràng, đôi ngươi màu trầm phẳng lặng như mặt hồ, như có như không mà chất chứa cả bầu trời tâm tư. Thân hình cao gầy, mảnh khảnh. Rất hợp ý nàng!
Intira vốn sinh đầu năm, còn Niranthara sinh cuối năm. Vì thế mà chiều cao của cả hai có chút cách biệt trong độ tuổi phát triển. Intira cũng từng tận dụng việc này để làm một vài chuyện.
"Jane, gọi chị đi!" Đứa bé sáu tuổi nở nụ cười tự tin, đưa ra yêu cầu sau khi biết đứa nhỏ nhà Anurak nhỏ hơn mình tận 11 tháng.
Niranthara trợn tròn mắt như không thể tin được.
"Tại sao tôi phải gọi cậu là chị?" Cô bé đáp với giọng lãnh đạm.
"Vì chị sinh trước em, cao hơn em, không phải nên gọi một tiếng 'chị 'sao?" Intira tự tin đáp, như thể nàng đã đưa ra được một lập luận không kẽ hở.
"Thứ nhất, cậu dù có sinh trước tôi, nhưng là sinh cùng năm. Về nguyên tắc chúng ta vẫn là đồng niên. Thứ hai, chiều cao không quyết định đại từ nhân xưng!" Niranthara thẳng thắn phản biện, lời lẽ chắc nịch đến mức không ai nghĩ đó là lời lẽ của một đứa trẻ sáu tuổi.
Intira bĩu môi, đôi mắt bỗng ánh lên vẻ tinh quái.
"Niran~~~" Intira mềm mại gọi tên cô bé.
Niranthara sững người trong giây lát, trong lòng cô bé biết rõ, rằng mỗi khi Intira gọi mình bằng cái tên đó, cô bé hoàn toàn không có khả năng khước từ.
Khẽ thở dài, cô bé nhắm mắt, cố gắng kiềm chế bản thân.
"C...Ch...Chị!" Âm thanh bật ra nhẹ như gió thoảng. Niranthara dời mắt, giọng nói bình lặng, không cảm xúc, nhưng đôi tai đỏ hồng đã phản bội cô bé.
"Sao?" Intira vờ như không nghe rõ.
"CHỊ!" Niranthara hét lớn, mặt đỏ rực như sắp bốc khói.
Intira cười khúc khích, nhẹ nhàng vuốt tóc tiểu bằng hữu.
"Ừm, chị đây!"
Niranthara chỉ biết cúi đầu thầm mắng bản thân.
"Lại mềm lòng! Có ngày cậu ta leo lên đầu mình mất!"
Intira bỗng bật cười khẽ khi nhớ lại những chuyện xưa cũ. Ngày trước nàng từng dùng đủ lý lẽ để Niranthara gọi mình một tiếng 'chị'. Mà giờ đây, cậu ta thế nào lại cao hơn nàng rồi!
Niranthara lúc nhỏ tuy vẫn lãnh đạm, nhưng cũng rất vâng lời, vẫn là có phần khả ái! Càng lớn, nàng chẳng còn nói nổi cô. Miệng lưỡi cũng ngày càng độc.
"Kiệm lời nhưng lời nào cũng đâm thấu tim gan người khác như vậy! Cậu rốt cuộc là giống ai vậy?" Intira khẽ thì thầm. Bàn tay nghịch ngợm sóng mũi cô.
Sau khi đã thỏa mãn, Intira mới thu tay lại. Với lấy chiếc điện thoại. Màn hình hiện 16:15 phút. Nàng không vội đánh thức Niranthara, những ngày này cô vì gấp rút hoàn thành công việc còn tồn đọng để bàn giao lại cho hội trưởng khóa mới đã lao lực không ít.
Intira gom đống sách vở cùng chiếc giỏ mây rồi bước vào nhà, dự định sẽ đánh thức cô sau.
Khi bóng Intira khuất dần, Niranthara mới mở mắt. Trông cô chẳng có biểu hiện gì của một người vừa mới thức giấc.
Cái chạm nhẹ nơi sống mũi, ánh nhìn xa xăm, cả tiếng cười khẽ khàng... tất cả cứ như thế mà lặng lẽ in sâu vào một góc trong tâm cô.
Hơi thở mỏng manh phả ra nơi khóe môi đang khẽ cong lên, Niranthara khép hờ đôi mắt. Có lẽ, ngày hôm nay... cũng không quá tệ... nhỉ?
------------------------------
Tính nhịn tới mai mới đăng, ai ngờ MSZ vừa thả ke! Bị hành suốt tuần rồi nên thôi thả chap sớm cho cộng đồng đọc.😌
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com