Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

𐙚

---

Shin chậm rãi tỉnh dậy, mí mắt nặng trĩu như bị phủ bởi một lớp sương mỏng. Cảm giác đau nhức lan khắp cơ thể khiến cậu khẽ rùng mình. Khi ý thức dần trở nên rõ ràng hơn, cậu nhận ra mình đang nằm trong lòng Nagumo.

Cả cơ thể cậu rã rời, làn da vẫn còn vương chút tê dại từ những dấu vết gã để lại. Chóp mũi phảng phất hơi thở quen thuộc-ấm áp, vây quanh, như một thứ giam cầm vô hình.

Cậu chớp mắt, hơi nghiêng đầu. Nagumo vẫn còn ngủ.

Gã ôm cậu từ phía sau, cánh tay rắn chắc quấn quanh eo, giữ chặt cậu trong lòng. Nhịp thở của gã trầm ổn, đều đặn phả lên sau gáy cậu, mang theo chút hơi ấm dịu dàng hiếm thấy.

Shin khẽ cựa quậy, nhưng chỉ một động tác nhỏ ấy thôi cũng khiến gã nhíu mày. Nagumo siết chặt cậu hơn, như muốn nhốt cậu lại trong vòng tay rắn chắc của mình, không để cậu có bất kỳ cơ hội nào để thoát đi.

Hắn mở mắt, đáy mắt tối sầm, sâu thẳm như vực xoáy đầy nguy hiểm. Đôi con ngươi sắc bén, nhưng trong đó lại ẩn chứa một tia cảm xúc không rõ ràng-tựa như tủi thân.

"Shin muốn bỏ rơi tôi nữa sao?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo hơi lạnh len lỏi vào từng câu chữ.

Shin khựng lại.

Cậu nhìn Nagumo, trong lòng dâng lên cảm giác hoang mang không thể diễn tả. Gã nói vậy là có ý gì? Không phải chính gã đã phản bội cậu trước sao?

"Tại sao..." Giọng cậu nhỏ dần, run rẩy, như thể chỉ cần thêm một chút nữa thôi là sẽ bật khóc. "Tại sao anh lại làm thế với tôi..."

Shin cắn môi. Cậu không hiểu. Rõ ràng gã đã có người khác, vậy tại sao vẫn quay về, vẫn bám lấy cậu như vậy? Là vì gã không chấp nhận bị cậu rời bỏ trước ư? Là muốn trả thù cậu, muốn hành hạ cậu bằng cách này sao?

Shin đã rất khó khăn để đưa ra quyết định rời đi. Vậy mà gã lại đột ngột xuất hiện, cưỡng ép cậu ở lại.

Những lời thì thầm tối qua... suýt chút nữa cậu đã động lòng. Nhưng cậu không dám. Cậu không dám giữ lấy chút cảm xúc yếu mềm ấy quá lâu. Bởi cậu sợ. Sợ rằng nếu lại tin một lần nữa, kết cục cũng chỉ có thể là tổn thương.

"...Vì tôi yêu Shin mà."

Lời nói ấy nhẹ bẫng rơi xuống, nhưng lại tựa một cơn sóng ngầm đánh mạnh vào lòng cậu.

Shin lắc đầu, nước mắt trào ra.

Nagumo là kẻ xấu xa nhất trần đời. Nếu như cậu chưa từng tận mắt chứng kiến, cậu thực sự sẽ tin vào lời nói dối ngọt ngào này của hắn.

"Đừng nói nữa... Anh nói dối... Đồ lừa đảo... Tôi không tin anh nữa đâu..." - Cậu nấc lên, tiếng thút thít mềm yếu mà đầy tuyệt vọng.

Nagumo đưa tay lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cậu.

"Sao Shin lại khóc rồi?" Hắn thấp giọng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt cậu. "Người nên khóc phải là tôi mới đúng."

Shin ngước lên, nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt long lanh ngập nước.

"Rốt cuộc anh có ý gì?" Giọng cậu nghẹn ngào, như thể mỗi từ thốt ra đều khiến tim đau nhói. "Chẳng phải chính anh đã có người khác rồi sao? Nếu anh đã có niềm vui mới, tại sao còn quay lại giày vò tôi? Tại sao cứ nhất định phải phá nát quyết tâm rời đi của tôi?"

Cậu cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng càng nói, cảm xúc lại càng vỡ vụn.

"Hức... Tôi đã rất khó khăn mới có thể buông bỏ... vậy mà anh..."

"Khoan đã."

Nagumo bất chợt cắt ngang, giọng hắn đầy vẻ kinh ngạc.

"Shin đang nói gì vậy?" Hắn cau mày, nhìn cậu như thể không thể tin được những gì vừa nghe. "Tôi làm sao có thể có người khác chứ?"

Hắn cười khẽ, nhưng không hề có chút ý cười nào trong mắt. Giọng hắn chậm rãi, mang theo sự kìm nén đầy nguy hiểm.

"Tôi chỉ hận không thể ghim chặt cậu vào thân thể mình, chỉ muốn giam cầm Shin lại, để cả đời này cậu chỉ có thể nhìn mỗi mình tôi. Vậy mà cậu lại nói tôi có người khác sao?"

Shin sững sờ.

"Nhưng... Nhưng chính mắt tôi đã thấy." Cậu run rẩy lùi lại một chút. "Hôm đó... rõ ràng tôi đã thấy anh cùng một cô gái bước vào khách sạn..."

Câu nói đến đây chợt nghẹn lại.

Cậu không muốn nhớ lại hình ảnh đó, nhưng nó cứ mãi ám ảnh trong đầu, như một vết dao cứa sâu vào tim.

Nagumo khẽ nhắc lại:

"Hôm đó...?"

Giọng hắn trầm thấp, như đang cố nhớ lại điều gì. Một thoáng im lặng trôi qua, rồi đôi mắt hắn bỗng mở to, như vừa nhận ra điều gì đó.

"Ha..."

Hắn bật cười, nhưng tiếng cười không hề mang theo chút niềm vui nào. Hắn hít sâu một hơi, rồi thở hắt ra, ngửa đầu ra sau. Đôi mắt sắc bén ánh lên một tia lạnh lẽo, pha lẫn một chút bất lực.

"Ra là chuyện đó..."

Nagumo lẩm bẩm, ngón tay vô thức siết chặt lấy cánh tay Shin, khiến cậu khẽ giật mình. Hắn cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt của cậu.

"Shin..." Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng khàn đi. "Cậu đã khóc bao nhiêu lần vì tôi rồi?"

Shin mím môi, không trả lời.

Nagumo nhìn cậu một lúc lâu, rồi bất ngờ kéo cậu vào lòng, ôm siết lấy cậu.

"Nếu hôm đó Shin thực sự nhìn thấy tôi, tại sao không đến hỏi thẳng?"

Shin run lên.

Bởi vì cậu sợ. Vì cậu không dám đối diện với sự thật.

"Nếu Shin chịu hỏi, tôi sẽ nói." Hắn thì thầm bên tai cậu, hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm. "Nhưng cậu không hỏi... mà lại chọn cách rời bỏ tôi."

Shin siết chặt ngón tay, bấu lấy đôi vai cường tráng của Nagumo.

Nagumo cười khẽ, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại khiến tim cậu thắt lại.

"Cậu không tin tôi sao?"

Shin không trả lời, chỉ cắn chặt môi. Cậu không biết nên nói gì vào lúc này.

Không phải cậu chưa từng nghĩ đến chuyện hỏi thẳng hắn, nhưng nếu câu trả lời đúng như những gì cậu thấy thì sao? Nếu Nagumo thực sự phản bội cậu, nếu hắn thừa nhận đã có người khác... cậu sẽ phải đối diện với sự thật ấy thế nào đây?

Cậu thà rằng không nghe, không biết, để còn có thể tự lừa mình dối người một chút.

Nhưng cậu đã đánh giá thấp Nagumo. Hắn không phải loại người dễ dàng buông tay.

Thấy cậu im lặng, hắn cười nhạt, đầu ngón tay lạnh lẽo nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Shin, tôi không phải thánh nhân. Tôi cũng có giới hạn của mình." Giọng hắn thấp dần, trầm khàn mang theo một tia nguy hiểm. "Cậu muốn bỏ đi bao nhiêu lần nữa? Lần này... tôi sẽ không cho cậu cơ hội đó đâu."

Hắn cúi đầu, hơi thở nóng bỏng phả lên môi cậu.

"Cậu nhìn tôi đi, Shin."

Shin giật mình, hàng mi run rẩy.

Nagumo mỉm cười, nhưng trong mắt hắn chẳng có chút dịu dàng nào.

"Hôm đó, người phụ nữ mà cậu thấy..." Hắn kéo dài câu chữ, như cố ý hành hạ sự kiên nhẫn của cậu. "Cô ta là mục tiêu ám sát của tôi, vì có một số chuyện cần phải giữ bí mật, hơn nữa cô ta cũng khá cảnh giác nên tôi đã phải dụ dỗ cô ta vào khách sạn để ra tay. Và nếu Shin muốn, tôi có thể dẫn cậu đến nơi tôi vứt cái xác của cô ta để làm chứng"

Shin sững sờ.

Não bộ cậu như đình trệ trong vài giây.

"Cái gì...?"

Hơi thở Shin nghẹn lại trong lồng ngực.

Cậu không biết phải nói gì. Cậu đã tự vẽ nên một kịch bản trong đầu, tự nhủ rằng mình bị phản bội, rồi tự kết thúc mọi thứ mà chẳng cho hắn một cơ hội để giải thích.

Shin cảm thấy bản thân thật nực cười.

Cậu nhìn Nagumo, đôi mắt vẫn còn ngân ngấn nước, nhưng lần này không phải vì uất ức hay đau lòng, mà là vì... cậu không biết nên làm thế nào để đối diện với hắn nữa.

"Shin."

Nagumo gọi tên cậu, giọng hắn trầm thấp mà đầy áp lực.

"Bây giờ cậu tính sao đây?"

Shin cúi đầu, lẩm bẩm một câu xin lỗi nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.

Nagumo khựng lại, rồi bất chợt bật cười.

Một tiếng cười nhẹ nhàng, không còn sự áp lực nặng nề như trước, nhưng vẫn có một chút...nguy hiểm?

"Chà... Lần đầu tiên thấy Shin ngoan ngoãn vậy đấy." Hắn lười dang tay xoa đầu cậu, giọng điệu mang theo ý cười. "Bình thường không phải cậu rất cứng miệng sao? Sao bây giờ lại mềm nhũn thế này rồi?"

Shin cứng đờ, lập tức lùi ra sau, nhưng Nagumo nhanh hơn, một tay đã siết chặt eo cậu, không cho cậu trốn đi.

"Còn muốn chạy à?" Hắn nhướng mày, khoé môi cong lên một nụ cười đáng ghét. "Vừa nãy còn khóc bù lu bù loa, bây giờ lại muốn trốn? Shin này, cậu có phải đang chơi trò kéo đẩy với tôi không đấy?"

Shin đỏ bừng mặt.

"Ai... Ai chơi trò đó với anh chứ!" Cậu nghiến răng, tức đến mức muốn đạp hắn một cái.

Nagumo bật cười, xoa cằm như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Nhưng mà này... Tôi đã rất rất buồn khi Shin nói lời dừng lại đó. Tôi còn tưởng Shin vì người khác nên mới rời xa tôi, tôi đã rất tổn thương đó" Nagumo dừng lại. "Vậy mà bây giờ cậu chỉ nói một câu 'xin lỗi' là xong?"

Shin cảm thấy có gì đó không ổn.

Cậu dè dặt lùi lại một chút, nhưng Nagumo đã nhanh tay túm lấy cổ tay cậu, kéo mạnh một cái khiến cậu ngã nhào vào lồng ngực hắn.

"Anh-!"

"Không được rồi, Shin ơi." Nagumo cười nhếch môi, tay bóp cằm cậu, bắt cậu phải nhìn thẳng vào mình. "Chỉ nói miệng thì chẳng có thành ý gì cả... Cậu phải đền bù cho tôi đi chứ?"

Shin giật mình, mặt đỏ ửng.

"Đền... Đền bù cái gì?"

Trong đầu cậu bỗng hiện lên những hình ảnh đầy xấu hổ tối qua.

Nagumo nghiêng đầu, làm bộ suy nghĩ, rồi búng nhẹ lên trán cậu một cái.

"Ừm... Hay là thế này đi, từ giờ trở đi, Shin phải ngoan ngoãn nghe lời tôi." Hắn chậm rãi ghé sát vào tai cậu, giọng nói mang theo ý cười đầy nguy hiểm. "Bất cứ khi nào tôi gọi, cậu đều phải xuất hiện. Bất cứ khi nào tôi muốn gặp, cậu không được trốn."

Shin trợn tròn mắt, theo bản năng muốn phản bác, nhưng Nagumo đã nhanh chóng chặn lại bằng một câu:

"Nếu không thì..." Hắn cười gian, ánh mắt như một con mèo ranh mãnh đang chực chờ trêu chọc con mồi. "Tôi sẽ nghĩ ra một hình phạt thú vị hơn đấy, Shin yêu quý của tôi."

Shin mở to mắt, gương mặt đỏ bừng, lắp bắp mãi mà không nói nên lời.

"Tôi... Tôi không phải thú cưng của anh! Sao phải nghe lời anh chứ!" Cậu nghiến răng, cố vùng ra khỏi vòng tay Nagumo, nhưng càng giãy giụa thì hắn càng siết chặt hơn.

Nagumo nhướng mày, cười đến là nhàn nhã.

"Ồ? Không nghe lời sao?"

Hắn chậm rãi cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên cổ Shin, cố ý trêu chọc cậu.

Shin giật bắn, theo phản xạ đẩy hắn ra, nhưng chẳng khác gì muỗi cắn đối với Nagumo.

"Anh-anh tránh ra đi!"

Nagumo cười khẽ, ánh mắt chứa đầy sự thích thú.

"Shin này, cậu đúng là đáng yêu thật đấy."

"Đ-đáng yêu cái đầu anh!"

Shin tức đến mức suýt nữa thì đá hắn một cú, nhưng Nagumo lại nhanh tay giữ chặt eo cậu, không cho cậu có cơ hội phản kháng.

"Thế này đi." Hắn hạ giọng, môi gần như chạm vào vành tai cậu. "Nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi sẽ suy nghĩ về việc nhẹ tay với cậu một chút."

Shin đông cứng, tai đỏ bừng.

"Tôi... tôi mới không thỏa thuận với anh!"

"Ồ?" Nagumo nheo mắt, nhìn cậu đầy hứng thú. "Vậy thì..."

Hắn bất ngờ nhấc bổng cậu lên.

"Á! Nagumo! Anh làm cái quái gì vậy? Bỏ tôi xuống!"

"Không được." Hắn cười xấu xa, bế cậu đi thẳng đến phòng tắm gần đó. "Shin chạy trốn lâu như vậy rồi, bây giờ phải ngoan ngoãn mà bù đắp cho tôi chứ."

Shin giãy giụa dữ dội, nhưng hoàn toàn vô dụng.

"Bỏ tôi xuống! Ngay lập tức!"

"Không." Nagumo nhếch môi, thản nhiên ôm cậu vào lòng như thể đây là chuyện hiển nhiên. "Cậu muốn phản kháng cũng được thôi... nhưng hậu quả thì tự chịu đấy nhé."

Shin khựng lại, lập tức trở nên ngoan ngoãn hơn.

Nagumo bật cười, hài lòng hôn nhẹ lên trán cậu.

"Ngoan lắm. Cứ thế này thì tôi sẽ xem xét tha thứ cho cậu."

Shin bĩu môi, nhưng trong lòng lại có chút rung động kỳ lạ.

Dù Nagumo đáng ghét, dù hắn luôn trêu chọc cậu, nhưng hơi ấm từ hắn lại khiến cậu không nỡ đẩy ra.

Có lẽ, lần này... cậu thực sự không thể chạy thoát nữa rồi.

-----------

End.
.
.
.
.
.
.
.
Trễ deadline 1 ngày mấy ní thông cảm=))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com