Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 3

Ngày thứ 2

03:45 AM

"JESSICA AAAAAAAAA JESSICA CỨU TỚ"

Jessica bừng tỉnh khỏi giấc ngủ do tiếng hét ầm ĩ của Tiffany, đã phá hỏng buổi sáng yên tĩnh của cô.

Cô ta lại bắt đầu nữa rồi đấy.

Rời khỏi giường và chầm chậm bước về phía cửa, cơ thể của cô trong lúc này chẳng khác mấy thây ma.

"Lại chuyện quái gì nữa đây Tiff-" Cảnh tượng đập vào mắt cô đầu tiên khi cánh cửa bật mở là một Tiffany đang ôm lấy chân mình, khóc thút thít trên ghế sofa. Cảm giác lo lắng nhanh chóng chiếm lấy lòng cô, nó như một cái tát thật mạnh dành cho mình. Đôi mắt Jessica bộc lộ sự lo lắng thấy rõ, bước thật nhanh đến chỗ cô gái đang nức nở khóc.

"Tiffany, đã xảy ra chuyện gì?!"

Tiffany không trả lời, chỉ tiếp tục khóc.

"Tiff, trả lời tớ mau! Cậu bị đau ở chỗ nào à? Có bị thương không?! Ở đâu?" Jessica chạm vào vai và hai tay của Tiffany, để chắc chắn rằng cô ta không bị thương và không cảm thấy đau khi cô xem xét cơ thể của cô ấy.

"Jessie.." Tiffany ngước mắt nhìn cô. Cô bây giờ có thể nhìn thấy rõ đôi mắt sưng húp của Tiffany.

"Chuyện gì xảy ra vậy?" Jessica hỏi một cách nhẹ nhàng.


























"C-Có con gián ở dưới bàn"

Tiffany

Cậu

Đang

Giỡn

Mặt

Với

Tôi

Đấy

À?!

Jessica nhìn chằm chằm vào Tiffany, nỗi lo lắng trong đôi mắt cô nay được thay thành ánh mắt cái-quái-gì-đây mà ném vào cô nàng dở hơi ấy.

"Chúa ơi! Tiffany, tớ tưởng có một tên trộm lẻn vào nhà hay cậu sắp chết hoặc bất kì điều gì khác nhưng chỉ vì một con gián thôi sao?!" Jessica hất cả hai tay lên cao, vẫn không tin được mọi chuyện đang diễn ra.

"Nhưng tớ sợ con côn trùng đó! Gián đối với tớ còn đáng sợ hơn cả ma nữa!" Tiffany vừa nói vừa khóc

Chẳng muốn nói gì hơn, Jessica bước về phòng ngủ, bỏ lại một Tiffany đang sợ hãi chết khiếp vì con vật dưới bàn.

"Yah! Jessica, cậu bỏ đi đâu đấy?!"

Trước khi Jessica kịp đóng cửa, Tiffany nhảy ra khỏi ghế mà nhanh chóng ôm lấy cánh tay của cô ấy. Cô ôm chặt tay người đối diện và áp sát vào người Jessica "Jessica đừng bỏ tớ" cố gắng cứu vãn tình thế hiện giờ của mình.

Jessica không ngăn được sức nóng của hai bên má cô. Nhịp tim đập càng lúc càng nhanh.

Vì điều gì mà mình có cảm giác này?

"B-Buông tay tớ ra" Jessica cố gắng gỡ tay Tiffany ra khỏi mình.

Nhưng gần như Jessica không thể cử động được dưới cái ôm thật chặt của Tiffany, cũng như di chuyển.

"Tớ sẽ không ngủ trên cái ghế đó đâu, nếu thứ đó vẫn còn sống!" Tiffany gào lên, cái ôm siết của cô vẫn không có dấu hiệu nới lỏng .

Jessica quay người đối mặt Tiffany, nở nụ cười tinh quái.

"Thế thì ngủ chung với tớ đi" Jessica trêu chọc cô.

Mặt cô bất giác đỏ ửng "T-Tớ đâu thể làm như vậy được"

"Tớ tưởng cậu sẽ thích ý tưởng đó chứ?" Môi Jessica lại vẽ nên nụ cười hài lòng sau đó lại quay vào phòng, bỏ phía sau lưng một cô nàng đang đỏ bừng mặt đến bốc khói.

"Y-Yah! Jessica Jung!"

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

From: Nickhun

Anh vẫn đang đợi em ở đây. Anh sẽ không bỏ đi cho đến lúc em xuất hiện.

Anh Yêu Em

"Anh ta có bị thần kinh hay không vậy?" Tiffany thất vọng rên rĩ sau khi đọc xong tin nhắn từ Nickhun. Hôm nay đã là ngày thứ hai và tên kia vẫn còn đang đóng rễ tại căn hộ cô. Tiffany hiểu được cô không thể cứ tạm bợ ở mãi trong nhà Jessica, đồng thời cô không muốn bản thân trở thành gánh nặng của cô ấy. Với lại, thỏa thuận giữ hai người đã đặt ra, cô chỉ được phép ở không quá ba ngày.

"Sao vậy?"

Jessica đột nhiên xuất hiện, tò mò hỏi cô.

"Tên Nickhun vẫn còn đang đứng tại nơi tớ ở, trông ngóng sự xuất hiện của tớ" Tiffany giải thích.

"Oh" là biểu cảm duy nhất Jessica có thể dành cho Tiffany ngay lúc này, khi cô đặt ly coffee lên bàn, ngồi đối diện cô ấy.

"Có vấn đề gì về việc đó sao? Tớ tưởng cậu vẫn còn tình cảm với anh ta?"

"T-Tớ không rõ nữa"

Jessica cũng không rõ hiện giờ cô phải cảm thấy như thế nào nữa, nhưng lời tuyên bố khi nãy của Tiffany khiến cô bất giác trở nên ghen tỵ và buồn bực. Cô đã hy vọng Tiffany sẽ trả lời như Tớ không còn yêu anh ta nữa, anh ta dù sao cũng là một thằng khốn chết tiệt mà thôi.

"Khi tớ thấy anh ấy hôn một cô gái khác, nó thật sự khiến tớ tổn thương. A-Anh ta là tình yêu đầu của tớ, nhưng anh ta chỉ đem tình cảm của tớ và đối xử không ra gì với nó. Hắn ta lừa dối tớ" Tiffany cười cay đắng. Cô gần như bất khóc khi nhớ lại khoảng khắc đó.

"Kệ xác anh ta đi" Jessica vừa nói vừa nhấp một ngụm coffee, khẽ liếc mắt nhìn người ngồi bên cạnh mình, ánh mắt của Tiffany vẫn không rời khỏi cô.

"Cậu xứng đáng một người tốt hơn"

Jessica bỏ lại Tiffany, đang thắc mắc về thái độ khác lạ mà hôm nay cô ấy dành cho cô.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Jessica yên lặng ngồi trên chiếc ghế thoải mái của mình. Nhìn chằm chằm vào ly coffee đang đặt trước mắt. Cô đã uống hơn ba ly vào ngày hôm nay, cô luôn uống quá nhiều coffee khi cô cảm thấy rối rắm và áp lực, thứ caffein ấy luôn hiệu quả trong việc xoa dịu mọi cảm giác tồi tệ ở trong cô.

Ừ, Jessica hiện giờ cảm thấy mọi thứ xung quanh mình thật rối rắm. Cô bối rối về cách cô hành xử trước cô ấy. Cách trái tim cô đập nhanh khi cô ấy nắm tay cô. Cách cô lo lắng cho cô ấy. Những điều đó thật quá... đột ngột, cô đáng lẽ không nên có cảm giác này. Tiffany chỉ ở đây với lý do duy nhất là tránh mặt Nickhun, không phải vì điều gì khác, đúng không ?

Có phải cô đang yêu ? Cô cũng chẳng rõ nữa, nhưng sự ghen tỵ luôn thổi bừng lên khi Tiffany nói về Nickhun. Nhưng cô chỉ mới biết Tiffany trong vòng hai ngày chết tiệt! Nó quá lạ lùng đối với Jessica, cô tự nhận mình không phải là người dễ dãi muốn yêu ai thì yêu, còn bây giờ thì sao? Jessica chỉ mới gặp cô gái ấy trong hai ngày và Tiffany có thể khiến cô thành như bây giờ.

"Jessica.."

"Chuyện gì?!" Không mất nhiều thời gian khi biểu hiện khó chịu trên khuôn mặt Jessica được thay bởi sự ngạc nhiên.

Cô nhìn Tiffany bước ra từ phòng tắm, chỉ với cái khăn tắm ôm sát cơ thể cô ấy. Nó giúp cho Jessica dễ dàng nhìn thấy đường cong của Tiffany. Mắt cô không chớp, dù chỉ một lần. Và cô nhận ra Tiffany thật sự quá.. quyến rũ. Làn da trắng nhợt nhạt được phơi bày cùng với mái tóc vẫn còn đang ướt, mũi cô cũng nắm bắt được một mùi hương nhẹ như thể nó đang trêu chọc cô.

Cô ấy quá xinh đẹp..

"Xin chào Jessica, cậu còn ở đó chứ?"

Jessica lắc đầu nhằm xóa đi suy nghĩ kì lạ gần như biến thái của mình.

"Y-Yeah?"

Cái khốn khiếp gì đây, mình đang lắp bắp.

"Uhm, tớ có thể mượn quần áo cậu được không?" Cô bước lại gần cô nàng đang bối rối với suy nghĩ của mình.

"Đừng có lại gần tớ!"

"Tại sao?"

"Chỉ..đừng"

"Nhưng-"

"N-Nếu cậu muốn mượn quần áo của tớ thì cứ vào phòng ngủ mà lấy, Tiff"

"Oh, okay"

Cô vội vã đi vào bếp, nhằm che giấu sự lo lắng của bản thân.

Chết tiệt, suýt chút nữa..

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

"Jessie! Hôm nay chúng ta đi hội chợ đi!"

"Không, Tiffany. Tớ không có hứng thú với mấy thứ đó"

"Thôi nào Jessie! Chúng ta có thể thử nhiều món ăn và còn có thể đi mua sắm tại đó nữa"

"Không"

"Đi mà~"

"..."

"Jessi đi màaaaa~"

"Tiff, đừng có lại gần tớ!"

"Như thế này ấy hỡ?"

"Đừng có sáp lại gần tớ!"

"Tại sao? Hôm nay cậu cư xử lạ quá đấy, cậu nhìn tớ như thể cậu gặp phải ma vậy" Tiffany tò mò hỏi

"K-Không phải như vậy đâu" Jessica giải thích

"Thế.. chúng ta có đi hội chợ hay không?" Tiffany nhìn Jessica đầy hy vọng.

Lần thứ n, Jessica vẫn không thể cưỡng lại được Tiffany khi cô ấy nhìn cô với cái nhìn đó.

Thở dài "Đi không quá một tiếng, còn không tớ sẽ bỏ cậu lại một mình ở đó"

"Yeah!"

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

"Tiffany, cậu đã sẵn sàng đi chưa? Chúng ta sẽ trễ mất nếu cậu cứ chậm chạp như thế này"

"Rồi Jessica, tớ chuẩn bị gần xong rồi" Câu trả lời thoát ra từ trong phòng ngủ của Jessica.

Khi Tiffany bước ra, Jessica không thể ngăn bản thân mà nhìn chằm chằm vào cô ấy, Tiffany đang mặc chiếc quần short ngắn đó.

"Tiff tớ nghĩ-"

"Đi thôi!" Trước khi để Jessica kết thúc câu nói của mình thì Tiffany đã kéo cô lên xe.

Quãng đường đến hội chợ thật.. im ắng. Jessica chỉ tập trung vào việc lái xe, cố gắng không phân tán sự tập trung của bản thân vào một thứ khác. Cô phớt lờ cô ấy. Hoàn toàn không một câu nói nào từ hai người cho tới khi họ đến hội chợ.

"Nhìn kìa, Jessi!" Tiffany chỉ vào đám đông đằng trước họ.

Hội chợ chất kín người, đông và ồn ào. Mọi người di chuyển khắp mọi phía, pháo hoa tỏa ra trên bầu trời đêm khiến cho không gian thêm sống động hơn.

"Jessica, đi nào!" Tiffany nói và chạy đi trước, Jessica chỉ biết thở dài bước theo sau cô gái đang phấn khích với mọi thứ xung quanh mình.

Xung quanh đông hơn Jessica hình dung, cô nhìn Tiffany chạy đến mọi gian hàng như một đứa trẻ.

Tiffany luôn bị kích thích bởi những sự kiện này, cô luôn thích đi tới những nơi sôi động và tận hưởng nó. Trong lúc cô đang bận lựa chọn quần áo cho mình tại một gian hàng, cô bắt ngờ khi bị kéo đi bởi một người nào đó.

"Hey! Cái gì-Jessica?"

"Cậu có thể đừng như một đứa con nít được không vậy? Ngừng việc chạy xung quanh và tách ra khỏi tớ như vậy đi! Nếu không cậu sẽ bị lạc đó!" Jessica quở trách cô, nhưng não cô chẳng tiếp nhận được câu nói nào từ cô ấy, điều duy nhất thu hút sự chú ý từ cô là tay của họ, Jessica đang nắm chặt lấy tay cô, tay họ luồn vào nhau không có một khe hở.

Cô ấy..

Họ đi cạnh nhau, băng qua nhiều gian hàng thức ăn và quần áo. Lạ thật, Tiffany cảm thấy thoải mái khi Jessica nắm lấy tay cô như thế này. Cô chẳng cảm nhận được gì ngoài niềm vui sướng đang len lỏi bên trong, nó là một cảm giác mà cô không thể giải thích được.

Tới khi Tiffany hướng mắt về phía Jessica, cô nhận thấy sự lo lắng không thoải mái hiện rõ trên khuôn mặt Jessica

"Cậu sao vậy?"

"Chỉ là.. tớ không thích đi tới những nơi đông người và có quá nhiều ánh sáng" Jessica chân thành trả lời cô.

Bây giờ, Tiffany chỉ cảm thấy cắn rứt, nếu cô ấy nói điều đó cho cô biết ngay từ lúc đầu thì cô cũng sẽ không ép buộc cô ấy đi tới sự kiện này.

"Jessica, nếu cậu không thấy thoải mái khi ở đây thì chúng ta có thể về nhà ngay bây giờ" Tiffany dừng chân, dịu dàng nói.

Jessica nhíu mày nhìn Tiffany "Không sao, dù sao chúng ta cũng đã đến đây rồi. Hãy tận hưởng hội chợ này đi" Cô ấy mỉm cười xoa đầu cô. Và họ tiếp tục bước đi, cô có thể cảm nhận được ngón cái của Jessica đang mơn trớn bàn tay của cô một cách âu yếm.

Jessica...

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tiffany đang chọn lựa cho mình vài bộ quần áo từ gian hàng họ tìm được. Trong khi Tiffany đang bận rộn với lựa chọn của mình thì Jessica kiên nhẫn đợi bên ngoài gian hàng.

Chờ đợi Tiffany, Jessica chợt nhìn thấy một gã đang đứng cách Tiffany không xa, và đang ngắm nhìn thân thể cô ấy. Với cái quần short ngắn củn đó, cô ấy có thể kéo mọi sự chú ý về phía mình. Jessica có thể nhận ra ánh mắt biến thái của gã đó đang lướt trên cơ thể của Tiffany. Cô siết chặt nắm tay mình, cô cảm thấy mình có thể phát điên lên ngay lúc này.

Đột nhiên, gã ta bước tới gần Tiffany và họ có vẻ như đang diễn ra một cuộc nói chuyện nhỏ.

Bình tĩnh nào Jessica.. Bình tĩnh. Jessica cố gắng kiềm chế cơn nóng giận của mình.

Nhưng điều đó trở nên vô dụng khi cô thấy gã ta đặt bàn tay bẩn thỉu của gã lên vòng eo nhỏ của Tiffany, thì thầm vào tai cô ấy. Tiffany ngạc nhiên với hành động táo bạo của gã ta, cô bắt giác lùi lại và tỏ ra khó chịu.

Khốn kiếp!

Jessica không còn kiềm chế được bản thân mình nữa, cô xông thẳng vào gian hàng. Có vẻ gã nhận ra có sự xuất hiện của một người khác nên đã nhìn về phía Jessica đang bước đến.

"Hey, cô đang làm gì vậy? Đừng có phá hỏng-"

Nhưng trước khi gã có thể nói nhiều hơn thế, Jessica giật mạnh cổ áo gã và nhìn gã với ánh mắt kinh tởm

"Tránh.Xa.Cô.Ấy.Ra" Jessica lạnh lẽo nói khiến cho gã đàn ông run lên. Gần như không thở được khi Jessica nắm chặt lấy cổ áo của hắn "O-Okay" Hắn nhanh chóng rời đi, tránh xa cả hai người bọn họ.

Mọi người nhìn họ với ánh mắt tò mò, một vài người bắt đầu thì thầm về họ. Và Tiffany chỉ yên lặng, cố gắng quan sát mọi chuyện đang diễn ra. Trước khi cô hiểu được sự việc đã xảy ra, Jessica lại lần nữa kéo tay cô đi, rời khỏi đám đông.

"Jessica! Cậu đang làm gì thế?!" Giọng nói lớn của Tiffany làm Jessica ngừng bước "Cậu làm đau người đàn ông đó đấy!"

Cô quay người và lạnh lùng nhìn Tiffany "Cậu hỏi tôi đang làm cái khốn khiếp gì à? Cậu có nhận ra được rằng gã khốn đó đang nhìn cậu một cách thèm thuồng với cái suy nghĩ biến thái chết tiệt của gã hay không? Cậu nghĩ tôi có thể giữ được bình tĩnh khi tôi thấy điều đó à? Và tại sao cậu lại để hắn chạm vào người cậu và thì thầm vào tai cậu cơ chứ?! Cậu còn biết suy nghĩ nữa hay không vậy Tiffany?!"

Jessica bây giờ chỉ cảm thấy tức giận. Cô nói một mạch, chất giọng cao nóng nảy mà không dừng lại để thở, làm cho Tiffany không nói nên lời.

Tiffany chỉ biết nhìn vào Jessica, cô không tin được những điều mình nói lúc nãy, để bây giờ cô cảm thấy tội lỗi vì đã trách sai Jessica. Nhưng thật không ngờ, cô ấy có thể nóng giận đến mức này, đây cũng là lần đầu tiên Tiffany thấy Jessica như bây giờ.

Xung quanh họ im lặng, sau câu nói của Jessica dường như đã nhấn chìm mọi âm thanh xung quanh. Không ai đủ dũng cảm để mở lời đầu tiên.

Có phải là lỗi của cô không? Cô nhận ra bản thân không thể đổ hết mọi tội lỗi lên Jessica, có thể cô ấy lo lắng cho cô, nên cô ấy đã quyết định hành động như vậy. Chỉ để bảo vệ cô.

"J-Jessica tớ.."

"Về nhà thôi"

Jessica lạnh lùng quay đi, bỏ đi trước.

Và cảm giác tội lỗi bắt đầu chồng chất trong Tiffany.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Quãng đường về nhà của họ chìm trong im lặng. Jessica chẳng thèm liếc nhìn cô. Cô ấy chỉ tập trung vào con đường trước mắt. Trong khi Tiffany nhìn cô ấy một cách lo ngại, Tiffany có cảm thấy có điều gì không đúng khi cô nhìn thấy Jessica như thế này. Cô không thể phủ nhận rằng nó khiến cô bị tổn thương khi cô ấy phớt lờ cô như bây giờ. Khiến cô cảm giác như không được cần đến.

"Jessica"

Tiffany kêu tên cô ấy không dưới năm lần nhưng cô ấy chẳng thèm đá động gì đến sự hiện diện của cô.

Cô ấy tiếp tục làm coffee, đo lường các nguyên liệu, hoàn toàn phớt lờ cô.

"Jessica!"

Cô ấy vẫn im lặng, không nói một câu nào.

Tiffany mất kiên nhẫn, đứng lên khỏi sofa và bước về phía cô ấy, vẫn còn bận làm coffee.

"Jessica cậu có thể trả lời tớ được không?!" Tiffany hét vào mặt cô ấy, nhưng Jessica chỉ liếc mắt nhìn cô không quá năm giây rồi lại quay trở về trong việc pha chế coffee của mình. "Okay, tớ không quan tâm cậu có nghe hay không nhưng Jessica, tớ muốn nói lời xin lỗi chân thành từ sâu trong trái tim tớ, và.. cảm ơn cậu vì đã bảo vệ tớ khỏi gã đàn ông đó" Tiffany giải thích, giấu mặt mình đang ửng hồng lên.

Jessica uống một ngụm loại coffee yêu thích của cô và cũng chẳng bận tâm việc mình giữ im lặng trước lời xin lỗi của Tiffany.

Đồ tóc vàng cứng đầu!

Tiffany không chịu đựng được nữa, cô giật lấy ly coffee trong tay Jessica. Và đập nó lên bàn tạo ra âm thanh bang! thật lớn.

Jessica nhìn Tiffany trong sự tức giận "Cậu nghĩ cậu đang làm cái quái-"

Nhưng trước khi Jessica hoàn thành câu nói của mình, thì một đôi môi đã chặn miệng cô lại, từ ngữ cô biến mất. Cô có thể cảm thấy sự mềm mại từ đôi môi của Tiffany trên môi mình, khiến đầu cô trống không. Cô cảm thấy đôi tay của Tiffany đang vòng và ôm chặt một cách hoàn hảo sau cổ cô, kéo cô sâu vào nụ hôn, không một khoảng cách nhỏ nào giữ họ.

Và khi Tiffany cảm nhận được Jessica đang hôn lại mình, cô biết rằng bản thân đã được tha thứ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com