Ta cùng sư phụ thành thân, sư phụ cái gì cũng tốt, điều duy nhất không tốt chính là không yêu ta. Cho đến ngày ta chết, sư phụ cũng vẫn không yêu ta.Nhiều năm sau đó, ta chuyển thế, quên hết mọi chuyện kiếp trước, nhưng lại gặp sư phụ.Kiếp trước người ấy vô tâm, kiếp này đến lượt ta vô tâm.…
Tài phiệt thiên kim kiên cường độc lập cùng vị đích tôn của một gia tộc sâm nghiêm có hôn ước từ thuở nhỏ! Một người mạnh mẽ từ nhỏ, một kẻ quyết ý phục thù, bá đạo tổng tài phong vân vô hạn đụng phải đại tiểu thư tuỳ tâm tuỳ tính, truyền thừa gia tộc là của tôi! Trái tim của em là của tôi! Nguồn: A3mangan.com -----------------------------------------------------…
Quyển 3: Bát đại thế giới Giới thiệu chung: Nàng là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống Vị Diện cấp bậc thấp nhất. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, mai kia trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, thần thú ngũ hệ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, thiếu của nàng, đều phải trả lại tất cả cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, đá rớt. Đại sư tỷ lòng dạ độc ác, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt. Triệu Hoán Thú của ngươi hung tàn, bá đạo, chưng cách thủy. Nhặt được một mỹ nam núi băng. . . . .Ách, cái này phải xử lý như thế nào? Mắt phượng của mỹ nam nheo lại: "Không bằng đóng gói đem đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta rồi." "Hả? Ta dùng cái gì mà có thể mua được cái mạng cực kỳ tốt của ngươi?" "Lòng của nàng." "Nói vớ vẩn! Ta giao tâm của ta cho ngươi khi nào, làm sao ta lại không biết?" Bạch Vũ trừng mắt. Mỹ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Kiếp trước."…
Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày An Vô Dang ra ngoài lại uống rượu, lúc ấy tùy tiện chọn một tên đàn ông thuận mắt rồi lên giường.Kết quả sau một tháng tự nhiên cảm thấy đầu choáng váng cảm thấy ghê tởm mệt rã rời, thế là trúng thưởng.Giữa đứa trẻ và đại học, An Vô Dạng lựa chọn...... Giữ lại bảo bảo." Lão " đàn ông nhiều tiền Hoắc Vân Xuyên năm nay ba mươi, trong nhà ra lệnh cưỡng chế năm nay phải kết hôn gấp.Tốt, tìm một người mang về làm bọn họ tức chết thôi, cái gì, nhặt được ông "bầu"!?Hoắc Vân Xuyên hai đầu gối rơi xuống đất: QAQ Mẹ hỏi tôi vì cái gì phải quỳ xuống giúp bà xã mang giày......Chủ thụ ngọt văn 1V1, kết hôn trước yêu sau dưỡng bánh bao, tạm nghỉ học đại học hai năm sau đó tiểu thụ tiếp tục đi đọc.Vô tâm không phổi trong sáng mỹ manh thụ VS sủng thê cuồng ma hào môn đại thiếu lạnh lùng côngAn Vô Dạng: Nhớ trước đây sinh bảo bảo chính là vì không phải đi học, bây giờ tôi vì sao lại phải ở nhà làm bài tập.Hoắc Vân Xuyên: Ai (quanh năm suốt tháng giúp người làm bài tập biểu thị không dám nói câu nào)…
Tác giả : Phấn Đào BáoThể loại : cổ trang - ân oán - giang hồ - 1×1- Giáo chủ bá đạo tuấn mỹ công - Thương nhân ngu ngơ tiểu mỹ thụ - Hài - H văn - HE (∩o∩) Tình trạng : Đã Hoàn Thành ( 20 Chương chính văn + 1 Phiên ngoại ) Tóm tắt : Hãy thử tưởng tượng 1 giáo chủ tà mị tuấn lãng võ công tuyệt thế bị đem nhầm thành 1 kỹ nam thấp hèn...Hãy thử hình dung 1 tên thương nhân mĩ mạo khôi ngô "ngây thơ" đến VÔ SỐ TỘI được người người bảo hộ, luôn tự nhận mình có ánh nhìn tinh đời ấy vậy mà lại ngu ngơ đem tên đại ma đầu yêu nghiệt bạo lực kia "bao" về nhà nghĩ muốn THƯỢNG hắn nhưng cuối cùng lại đổi thành chính bản thân bị "ăn" đến sạch sẽ...cùng hắn dây dưa không dứt...Y là ai...? Y đường đường 1 kinh thành đệ nhất phú thương gia phong lưu tiêu sái..! Bằng hữu nối khố của y 1 là trọng quyền vương gia, 1 là uy vũ đại tướng quân lại thêm 1 cung chủ võ công, lại từng "nếm" qua bao tuấn nam mỹ nữ...Cư nhiên bị 1 nam nhân thượng đến kêu la không còn mặt mũi...Nga đây rốt cuộc là cái loại tình huống gì a...? Y thật sự là không cam tâm...!!!Đôi Lời :PHẦN "TÓM TẮT" LÀ DO mình TỰ BIÊN SOẠN THEO NHỮNG GÌ mình ĐÃ ĐỌC RỒI CẢM NHẬN CHỨ KHÔNG PHẢI LẤY TỪ NƠI KHÁC... Do Không Tìm Được Phần Văn Án Nào Nên mình Tự Soạn Phần Tóm Tắt Vậy Nên Có Gì Sơ Suất Mong Mọi Người Bỏ Qua Cho mình Nha... :-)⇨ LƯU Ý : Truyện Đăng Với Mục Đích Lưu Trữ Và Chia Sẻ Dưới Hình Thức Phi Thương Mại ♡( By : Phong Nhi )…