Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Duyên

"Phương ơi có 1 lab tráng film mới mở kìa, hôm nào qua thử đi" - Tiên, nhỏ bạn thân mà Phương quen từ năm hai đại học nói với cô.

"Nghe nói lab này mở cả quán cafe theo kiểu thời bao cấp, đúng gu mày luôn, khéo mày lại đóng họ ở đó"

"Vậy cho tao cái địa chỉ, tiện mới chụp xong kỷ yếu cần tráng luôn"

"13 Đinh Tiên Hoàng nhé, đi dọc hồ Gươm đấy"

"Chắc là sáng mai ghé sớm sớm tí rồi đi chơi luôn"

20/11/2020, 12h

Ring ring ring

Chậm chạp tắt hồi chuông báo thức sau 10 lần kêu, cuối cùng cô cũng lết được cái thây ra khỏi giường. Trưa trầy trưa trật rồi, đi tong cả buổi sáng vì tối qua hơi quá chén với đám bạn. Phương ăn nhẹ một chút rồi lên xe đi gửi film tráng theo địa chỉ mà Tiên đã gửi hôm nọ. Đường đi vào đây có hơi phiền do cuối tuần người ta cấm xe nên cô phải gửi ở xa rồi đi bộ một đoạn mới đến được địa chỉ. Đây là một ngôi nhà cổ, có ba tầng. Tầng 1 là lab tráng film và trên là 1 quán cafe.

"Chị ơi con gửi tráng film màu ạ. Trả ảnh chất lượng cao cô nhá"

"Của em 50 nghìn nha"

"Chị ơi ở trên là quán cafe đúng không ạ".

"Ừ đúng rồi quán của nhà chị luôn, khách tráng film lên uống cafe sẽ được giảm giá đó"

"Dạ vậy em lên nha"

Lối lên quán cafe là một hành lang hẹp, hơi có mùi ẩm và cũ kĩ như bao ngôi nhà tập thể cũ mà Phương đã từng ghé qua. Quán cafe nằm bên tay trái. Đứng quầy là bà chủ trạc tuổi mẹ Phương đang tỉ mẩn đánh từng âu kem trứng thơm lừng. Trời lạnh Hà Nội mà được cốc cafe trứng nóng thì còn gì bằng. Nghĩ bụng Phương tiến đến quầy và gọi 1 cốc cafe trứng nóng.

"Cháu cứ chọn chỗ đi rồi lát nữa cô bưng ra"

"Dạ cháu cám ơn cô"

Nhìn quanh không gian quán Phương thấy có một gian bên trong, ở ban công có 1 bàn trống có thể nhìn ra hồ Gươm được nên cô nhanh chóng chọn ngay vị trí đấy trước khi có vị khách vãng lai nào đó tranh mất chỗ.

"Chỗ cháu ngồi hiếm khi trống lắm. Chắc hôm nay cháu đến vào buổi trưa nên khách chưa đi uống cafe đấy. Mà cháu đến tráng film nhỉ"

"Dạ vâng. Cháu nghe nói là có lab mới mở nên ghé qua thử"

"Ừ đúng rồi con của cô đấy. Đây là nhà cô luôn. Quán cafe này có tuổi đời được gần 20 năm rồi"

"Vậy là nhà cô bán cafe trước rồi sau này mới tận dụng tầng 1 làm lab tráng film ạ"

"Ừ đúng rồi. Thực ra nhà cô trước có mở 1 tiệm in tráng từ những năm chín mấy đó. Mà sau này máy kỹ thuật số ra đời, thời kỳ hoàng kim của film qua đi nên cô cũng không làm nữa mà chuyển qua làm cafe. Mãi sau này các bạn trẻ như cháu chụp lại film thì ngành này mới bắt đầu sống lại. Con của cô ban đầu học ngành khác mà bén duyên với nhiếp ảnh, sau này thấy các bạn trẻ như cháu bắt đầu chơi lại máy film nên lại mở lab tráng. Cuối cùng lại tiếp nối cái nghề đầu tiên của mẹ nó"

"Vậy những bức ảnh cô treo trên tường này là ảnh cô tự chụp film rồi in ra ạ"

"À không phải in mà là rọi ảnh. Hồi trước khi máy in ảnh phổ biến thì các nhiếp ảnh gia dùng phương pháp rọi ảnh, đây là kỹ thuật truyền thống để tạo ra một bức ảnh từ âm bản của cuộn film. Ảnh được rọi trên giấy tốt cháu có thể bảo quản hàng chục năm mà không bị hỏng. Cháu nhìn này đây là các bức ảnh mà cô đã rọi từ âm bản. Cũng vài chục năm rồi nhưng chất lượng rất tốt"

"Vậy cháu đi xem mấy bức ảnh này một chút nha cô"

Phương đứng dậy nhìn chăm chú từng chút một. Từng bức ảnh đều được ghi chú năm chụp. Có ảnh là chụp làng quê thời chưa bị đô thị hoá, có ảnh chụp gia đình, chụp những người lính thời trẻ.

"Gia đình này thật may mắn khi được lưu giữ những mảnh ký ức quý giá này" - Cô thầm nghĩ vậy khi xem hết những ảnh treo trên tường.

Xem xong cô quay về góc ban công uống cafe thì thấy bà chủ cầm 1 khung ảnh treo ngay quầy pha chế.

"Ảnh con cô mới rọi xong hôm kia. Nay treo thêm ở đây" - chủ quán treo ảnh xong quay ra cười nói với Phương.

Tính tò mò lại nổi lên, cô cầm cốc cafe đi về phía bức ảnh mới treo lên, vừa nhâm nhi vừa ngắm ảnh. Trong ảnh là hai cô gái trẻ trạc tuổi đôi mươi. Người thấp hơn khoác tay dựa đầu vào vai người cao hơn cười.

Chiến tranh biên giới 1950

"Đây là ảnh cô phục dựng từ kho ảnh cũ của bà cô, người thấp hơn trong ảnh. Bên cạnh là bạn tri kỷ của bà"

"Bà của cô là nữ quân y tham gia vào chiến dịch biên giới những năm 49 50. Bên cạnh là người bạn mà theo như lời cụ kể là người mà cụ đã quen trong chiến khu năm ấy. Bà ấy tên là Phương, là nữ thanh niên xung phong. Bà của bà tên là Hương. Đây là một trong số những ảnh hiếm hoi mà cụ bà nhà cô chụp với người khác vì lúc sinh thời mẹ của cô kể bà không thích chụp ảnh. Nên hầu hết ảnh mà chụp bà hồi còn sống rất ít và không cười. Trừ ảnh này và ảnh chụp với mẹ của cô khi còn nhỏ mới thấy được bà cười tươi như thế.

"Vậy là ảnh này chụp lúc hai cụ tầm 20 tuổi cô nhỉ. Họ có vẻ là bạn rất thân với nhau"

"Nghe mẹ cô kể thì hai bà bằng tuổi nhau. Lúc chụp ảnh này cả hai đều khoảng mười tám đôi mươi thôi. Cụ Phương được điều đi ra chiến tuyến vào năm 1950 rồi hi sinh ở biên giới. Thời còn khoẻ mạnh, hằng năm cứ vào mùa ban là cụ Hương hay lên Tây Bắc thăm mộ của cụ Phương và đặt lên mộ một cành hoa ban trắng. Sau này cụ Hương mất rồi thì mẹ và cô vẫn lên đấy thăm vì trước khi mất bà dặn dò lên thăm cụ Phương hằng năm"

"Mà hay nha, cháu trông giống cụ Phương lắm đấy. Lúc mang ảnh lên treo cô cũng hơi giật mình"

Tim Phương chợt hẫng đi một nhịp vì khi nhìn cụ bà trong ảnh giống hệt ảnh chụp hồi đại học của mình. Đến cả vết sẹo trên cổ tay trái của cô cũng giống với vết sẹo của người trong ảnh.

"Cô ơi cháu hỏi chút, cụ Phương tên đầy đủ là gì đó ạ?"

"À là Phan Lê Ái Phương đó cháu"

"Cháu cũng là Ái Phương cô à"

"Trùng hợp quá vậy. Chắc là có duyên lắm mới qua đây đấy"

"Dạ cháu cũng hơi giật mình ạ"

"Thế cháu cứ ngồi đây uống cafe một lúc nha. Xem gì thì xem nhà cô nhiều đồ cổ từ thời bao cấp lắm"

Phương ngồi bần thần nhìn ảnh một lúc cho đến khi giọng nói của vị khách mới cắt ngang dòng suy nghĩ của mình

"Cho cháu 1 ly nâu nóng ạ"

"Ui Hương đấy à lâu lắm mới qua quán cô đấy nhé"

.....................................................

"Nghĩ cái gì mà thất thần thế"

"À không có gì, Hương còn nhớ quán cafe lần đầu mà mình gặp không"

"Quán của cô Hậu ấy hả, còn đó sao đột nhiên Phương hỏi vậy"

"20/6 này tụi mình có lịch chung ngoài Hà Nội, hay mình qua quán cô nha. Vào Sài Gòn mấy năm nay rồi chưa có dịp về HN. Tui nhớ cafe Hà Nội lắm"

"Tui cũng định thế"

"Vậy là mình gặp nhau được 5 năm rồi"

End.

Note:
Tâm sự một chút, phần trên là tiền truyện của hai bà má mình. Lấy cảm hứng từ nhiều thứ nhưng chủ yếu là do mình ngồi ở quán cf Đinh trên phố Đinh Tiên Hoàng (số 13 Đinh Tiên Hoàng là địa điểm bán cafe trứng, có thật ngoài đời) thấy ảnh 2 bạn nữ hôn nhau treo ở đó gần chục năm rồi nên mới có cảm hứng viết shot này. Shot này định viết trong Tết nhưng do cứ viết rồi lại xoá nên mãi mới xong.

Một điều nữa nếu ai đã đọc tuyển tập Songs for you, series "Gặp lại nhau khi hoa nở" của mình thì coi như shot này là một cái kết có hậu cho chị thanh niên và cô quân y. Do mình không đủ lực để triển khai nốt "Gặp lại nhau khi hoa nở" nên mình viết shot này. Cảm ơn mọi người đã đọc văn hơi lủng củng chút. Mọi người thông cảm nha 🫰

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com