Ngàn năm trước, cuộc chiến khốc liệt giữa Vương-Hậu với Phượng Cẩm người năm giữ linh lực phái tà ác đã khiến máu nhuộm cả một khoảng trời, vì muốn thịnh thế bình an bắt buộc phải phong ấn Phượng Cẩm vào Thiên Uy Địa La Võng mới có thể chịu được sự tà ác của ả, vì thế Lâu Hoan Thiên Nhi mất cha và mẹ khi vừa tròn 1 tháng tuổi, Vương Thạc Trần tận mắt chứng kiến cha bị giết dưới đao của phó chủ tà ác Phượng Từ khiến hắn quyết tâm trả thù và 15 năm sau trở thành đế quân của vùng Thịnh Vương........... Hai người Thiên Nhi và Thạc Trần là hậu nhân của thế giới loạn lạc này
Tác giả: NyNy PhanThể loại: 1x5, NP, đại thúc thụ, cường thủ hảo đoạt, cường cường, hiện đại(Bạn nào là fan của bộ Cảnh Sát và Con Lang Mafia thì hãy ủng hộ bộ truyện mới của tác giả. CHÚ Ý: BỘ NÀY LÀ NP)Văn án:Đại thúc thật thà thì bị lừa gạt.Đại thúc hiền lành thì bị dụ dỗ.Đại thúc mạnh mẽ thì bị đàn áp .Đại thúc xấu xí thì bị đùa giỡn.Đại thúc không tiền thì bị trấn lột. Đại thúc có tuổi thì bị.........một đám thanh niên quyền thế dây dưa .PUBLISHED ON WATTPAD ONLYNguồn ảnh: zerochan/Pixiv Id 1904383/#2040692ĐÃ CÓ BẢN QUYỀN VÀ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.Từ chối chuyển VER.Published on Wattpad ONLY.…
Nàng mang theo ký ức một đời, có được nội lực thâm hậu, có phép thuật điều khiển được ma quỷ, nhưng ở nơi dị thế này lại trở thành kẻ điên trong mắt thiên hạ.Hắn trời sinh đã có cơ thể khát máu, có được thân thể bất tử, nhưng lại là người trói gà không chặt, trở thành đối tượng mà mọi người đều có thể lăng nhục.Cổ gia có ba người con gái rưỡi, người người đều là tiên nữ trên trời. Chỉ có một nửa Cổ Tiểu Tứ, vừa không có tài không có diện mạo lại bị điên. *Ba người con gái rưỡi: ý nói nhà họ Cổ có 3,5 người con gái, Cổ Tiểu Tứ chỉ được tính là một nửa người.Cổ Tiểu Tứ, 15 tuổi, tên đầy đủ là Cổ Nhược Phong, từ khi ra đời thì đã bắt đầu điên điên khùng khùng suốt cả ngày, không có một ngày yên tĩnh. Rốt cuộc sau khi trải qua sinh nhật mười lăm tuổi được một tháng thì chết vì treo cổ.Nhân chứng đều nói: "Cổ Tiểu Tứ nổi điên treo cổ tự tử."Đầu đường phố xá sầm uất không có ai không vỗ tay khen hay: Thế đạo này đã không nên có Cổ Tiểu Tứ từ lâu rồi! Chết sớm siêu sinh sớm!Cổ Như…
Tên Tác Phẩm: Toàn thế giới đều làm chúng ta tái hôn!Tên cũ: Vợ cũ dụ hoặcTác giả: Nghịch ThiêmThể loại: Bách hợp, Hiện đại, Tình cảm, Trùng sinh, Giới giải trí, Nhẹ nhàng, Hỗ công, HENhân vật chính: Park Chaeyoung, Lalisa Manoban,...Số chương: 106 chương (98 chính văn + 8 phiên ngoại)Editor: Lăng---Cover: chuotbach_1127Tiến độ: Sẽ cố gắng mỗi ngày ra ba chươngĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA EDITOR*Trong quá trình đọc mọi người thấy có lỗi chính tả hay sai sót tên nhân vật có thể góp ý ngay để mình chỉnh sửa nha…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…