11
Giờ cơm tối, người đàn ông dặn Du Dương sau này gọi mình là chú nhỏ, gọi người phụ nữ là thím nhỏ. Người phụ nữ khẽ "hừ" nhưng không nói gì khó nghe, gắp miếng đùi gà duy nhất trên bàn vào bát Du Nhất Triết.
Du Dương cúi đầu, không muốn gắp thức ăn và cũng không ai gắp cho cậu, đến cuối bữa chỉ ăn một bát cơm không.
"Du Nhất Triết, dọn đồ chơi trên giường con đi, buổi tối em ngủ với con."
"Tại sao! Ứ chịu!"
"Bảo con dọn thì con dọn, đâu ra lắm lời thế?"
"Nó là ai chứ, con không thích nó, không thèm ngủ với nó!"
"Bố nói với con rồi còn gì, nó là em con..."
Thím nhỏ chen vào: "Giường bé tí, hai đứa ngủ thế nào? Trải đệm dưới đất cho nó ngủ là được."
"Trời lạnh rồi mà..."
"Có sao đâu, trời lạnh thì đắp chăn dày, với cả trong phòng cũng không lạnh."
Chú nhỏ bị thuyết phục, lôi đệm trong tủ trải bên cạnh giường, dặn dò Du Nhất Triết ban đêm cẩn thận đừng giẫm phải Du Dương.
Du Dương đứng ở góc phòng, chẳng buồn để ý tối mình ngủ chỗ nào, lơ đãng nhìn ngoài cửa sổ.
"Sao con phải ở cùng phòng với nó." Du Nhất Triết lại bắt đầu nhiễu sự, ngồi mép giường vung vẩy đôi chân voi: "Cho nó ngủ phòng khách không được ạ? Mang cái đệm này ra phòng khách đi."
"Phòng khách ngủ kiểu gì?"
"Con ứ muốn ở cùng nó!"
Chú nhỏ không quan tâm Du Nhất Triết kháng nghị, trải đệm xong thì để chăn gối lên trên, gọi Du Dương lại.
Du Dương đi sang, chú nhỏ vỗ vai cậu: "Cháu ở tạm đây đã, mấy ngày nữa thu xếp chuyện của bà xong, chú đưa cháu đi làm thủ tục."
Không biết là thủ tục gì, Du Dương im lặng ngồi xuống đệm.
Du Nhất Triết ở bên cạnh liếc xéo Du Dương, đứng dậy xỏ dép ra phòng khách phàn nàn với mẹ.
Du Dương ngồi trong phòng một lúc không biết nên làm gì, muốn lôi sách ra làm bài tập mà bàn học toàn đồ chơi và truyện tranh của Du Nhất Triết, không có khoảng trống nào.
Cậu cúi đầu ôm cặp, hơi nhớ bà nội. Thật ra bà không tốt với cậu lắm, sau khi bố mẹ mất cậu mới được bà đưa đi, ban đầu bà không nói chuyện với cậu, mở miệng là quát mắng như thể hễ nhìn cậu là nghĩ đến chuyện không vui, trừ lúc ăn cơm thì đều bắt cậu ở trong phòng.
Bà chưa từng đặt chân vào phòng Du Dương, một mình Du Dương cũng tự do tự tại, không có việc gì sẽ không xuất hiện trước mặt bà.
Về sau tuổi bà ngày một cao, Du Dương nhận ra bà cúi rất vất vả, nhất là khi chăm rau trong vườn luôn phải đỡ thắt lưng. Vì thế cậu chủ động nhận việc tưới nước nhổ cỏ hằng ngày. Bà không nói gì, nhưng kể từ đó bắt đầu sai Du Dương làm một vài việc, không bắt cậu về phòng mãi nữa.
Sau đó nữa bà hay lầm bầm mắng Du Dương sao không cao lên, người lùn một mẩu, không biết ăn đi đâu hết rồi. Du Dương cũng biết mình lùn nên cụp đầu im thin thít, bà cứ nói là lại tức mình đập lưng cậu bôm bốp. Cậu bị đánh cũng không hé răng, mang bình tưới ra vườn tưới rau.
Buổi tối trên bàn có thêm một con gà, bà tự gắp một đùi, còn lại thì gắp cho Du Dương, vừa ăn vừa lẩm bẩm cậu ăn nhiều vào, cao mới làm được nhiều việc.
*
Cạch.
Tiếng động ở cửa sổ làm Du Dương đang chìm trong hồi ức giật nảy mình, cơ thể nhỏ bé run bắn.
Cậu ngơ ngác nhìn, mấy giây sau lại có một hòn đá đập lên kính.
Ý thức được điều gì đó, Du Dương vội bò dậy vọt đến bậu cửa sổ ngó xuống đường. Tịch Xung đứng dưới cái cây to nhất trong khu, đang cúi đầu tìm đá, ngẩng lên chuẩn bị ném lần thứ ba thì trông thấy Du Dương. Nó quẳng hòn đá đi, giơ tay vẫy.
Lúc Du Dương chạy ra khỏi phòng, phòng khách không có ai. Du Nhất Triết chui vào phòng ngủ chính, không biết ba người nhà họ đang thì thầm chuyện gì. Ngang qua phòng khách cậu khựng lại một lát, quơ mấy quả táo trên bàn trà xong mới mở cửa chạy ra ngoài.
Toàn bộ quãng đường xuống dưới tầng Du Dương đều chạy chậm, đến khi ôm chầm lấy Tịch Xung mới dừng. Cậu nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, nước mắt kìm nén cả buổi tối rơi lã chã.
Tịch Xung bị xô lùi về sau nửa bước, khó khăn lắm mới đứng vững. Nó muốn đẩy Du Dương ra mà lại nghe thấy âm thanh bất thường, cúi đầu nhìn thì hơi bối rối: "Sao em thích khóc nhè thế?"
Du Dương không hề thích khóc, cậu ở nhà chú nhỏ nhịn mấy lần đều không khóc. Cậu cũng không biết vì sao vừa gặp Tịch Xung là mình lại như mở van nước, nước mắt thi nhau đòi trào ra.
"Em không thích ở đây." Cậu vùi mặt trước ngực Tịch Xung, giọng nghẹn ngào: "Em muốn đi về."
Tịch Xung lặng lẽ ôm em mình.
"Anh ơi." Du Dương ngước khuôn mặt đỏ bừng: "Anh đưa em đi Bắc Kinh với."
"Không được."
"Tại sao?"
"Anh không đủ tiền."
"Em trộm cho anh, hôm nay em thấy..." Du Dương thấy chú nhỏ để túi ngay trên tủ giày cạnh cửa chính, hở một góc ví tiền, mặc dù không biết có bao nhiêu nhưng thể nào cũng có tiền chứ.
"Không được!" Tịch Xung đẩy Du Dương ra, cũng không biết tại sao tự nhiên mình lại tức giận: "Em không được ăn trộm."
Du Dương mím môi khóc trong yên lặng, mặc cho nước mắt rơi xuống nền đất.
Tịch Xung trông thấy chú nhỏ đi ra khỏi tòa nhà, mắt dáo dác ngó quanh tìm người. Nó lau mặt Du Dương: "Đừng khóc nữa, mai anh đón em tan học."
Du Dương túm tay Tịch Xung nhìn anh chằm chằm, muốn nói gì đó mà lại không biết nên nói gì.
Chú nhỏ đang đi qua bên này, Tịch Xung rụt tay lại vỗ đầu Du Dương: "Nhanh quay lại đi, họ tìm em kìa."
Tịch Xung đi trước khi chú nhỏ tới nơi, nó nghe thấy Du Dương nhỏ giọng gọi tên mình, nhưng nó không quay đầu.
Về đến phòng Du Dương mới nhớ ra quên đưa táo cho Tịch Xung, cậu chán nản ngồi trên sàn. Đúng lúc Du Nhất Triết vào phòng nhìn thấy quả táo, tức tốc ngoái đầu hét lên: "Mẹ, thằng này trộm táo nhà mình!"
Du Dương quay lại nhìn cậu ta, ngại ngùng giấu táo ra sau lưng.
"Mày còn giấu, tao trông thấy rồi!" Du Nhất Triết nhào qua dùng sức nặng đè cậu, cướp quả táo trong tay cậu.
Du Dương không cho.
Thấy không cướp được, Du Nhất Triết vặn người gọi to: "Mẹ, mẹ ơi mẹ!"
Thím nhỏ đi sang, đứng trước cửa nhìn thân hình phì nhiêu của Du Nhất Triết đè hẳn lên Du Dương. Mặt Du Dương trắng bệch, hít thở khó khăn, song vẫn nắm chặt quả táo không chịu đưa.
"Nó muốn ăn thì cho nó ăn, con còn thiếu một quả táo à?" Thím nhỏ bình chân như vại.
Cuối cùng Du Nhất Triết cũng ngồi dậy, bất mãn nói: "Đấy là táo nhà mình!"
"Được rồi đừng ồn ào nữa, đi ngủ mau." Thím nhỏ ngáp ngủ, đóng cửa lại.
Du Nhất Triết thở phì phò trừng Du Dương, đứng lên đổ kềnh ra giường làm ván giường phát ra tiếng cọt kẹt.
Đã bảo vệ được táo, Du Dương thầm thở phào, lặng lẽ cất táo trong cặp rồi chui vào chăn, vừa nhớ Tịch Xung vừa thiếp đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com