Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

16

Sau khi được truyền máu cấp cứu, Lưu Tuấn tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng, bởi vì mất quá nhiều máu nên bây giờ còn chưa tỉnh lại, đã được đưa đến phòng bệnh VIP.

"Hủ Ninh."Điền Tri Sâm cau mày đến gần anh

"Ba."Giọng Điền Hủ Ninh trong trẻo nhưng cũng lạnh lùng.

"Cậu con trai nhà họ Trịnh đó sẽ thật sự kết hôn với con ư?" Điền Tri Sâm nhìn chằm chằm vào con trai.

"Đúng vậy. Hôm nay đã đi đăng ký. Qua hai ngày nữa con sẽ phát thiệp mời cho bạn bè trong giới làm ăn, đến lúc đó sẽ có một hôn lễ long trọng."

"Con biết rõ nó là bạn trai của em con, sao con lại làm như vậy? Con xem em trai con là cái gì chứ?

"Con trai, mẹ cũng muốn biết tại sao? Nó là em ruột của con mà? Thằng bé đó có gì tốt? Bàn về gia thế, tướng mạo có điểm nào tốt hơn so với con đầu nhà họ Hứa chứ? Con nhất định phải giành với A Tuấn sao?"

Mẹ Điền tỉnh lại, được y tá dìu đi ra phòng bệnh, vừa đúng nghe được đối thoại của chồng và con mình. Con đầu nhà họ Hứa trong miệng bà là con gái Hứa Quyết - ông chủ tập đoàn Hứa Thị Hứa Thanh. Người chẳng những xinh đẹp mà còn giỏi giang. Còn từng ra nước ngoài du học, gia thế cũng cũng môn đăng hộ đối với nhà họ Điền, hai nhà kết hợp lại không gì thích hợp bằng. Bà còn đang đợi sau khi con trai tiếp nhận Điền Thị sẽ tìm cơ hội cho bọn họ quen biết, kết quả thằng bé họ Trịnh đó lại làm loạn hai đứa con bà.

"Chẳng vì cái gì. Chỉ đơn giản là con muốn cưới cậu ấy."

Điền Hủ Ninh cũng không muốn đem suy nghĩ trong lòng nói quá nhiều cho ba mẹ nghe. Anh làm việc luôn tự có chủ kiến, không cần người khác can thiệp, cho dù là ba mẹ anh cũng không được.

"Nhưng nó vốn là bạn trai của A Tuấn. Con làm như vậy nhà họ Điền chúng ta sau này làm sao có thể làm người? Sao con không thể vì em trai con suy nghĩ một chút??"

Mẹ Điền đúng là không đành lòng nhìn thấy con út chịu tổn thương. Mặc dù cả hai đều là con bà, nhưng con trưởng mười mấy tuổi thì càng ngày càng xa cách bà, con trai út thì ngược lại, tương đối gần gũi, trong tâm tư bà đương nhiên thiên vị Lưu Tuấn nhiều hơn. Nhưng con trai út lại khăng khăng không có tiền đồ vì một đứa con trai mà tự sát. Thật không đáng giá.

"Chuyện của con không muốn giải thích quá nhiều."

Đối với sự kích động của ba mẹ, Điền Hủ Ninh vẫn bình tĩnh. Như là chuyện không còn cách nào có thể cứu vãn, nói gì đều không có tác dụng.

"Đây không chỉ là chuyện của con, là chuyện của nhà họ Điền chúng ta."

Điền Tri Sâm giận đến đập bàn đứng dậy. Sao nó lại có thể nói chuyện như vậy?

"Ba, trong chuyện này ba là người không có tư cách nói con nhất."

Điền Hủ Ninh cũng đứng lên, anh cao hơn so với ba anh một cái đầu, đôi mắt sáng nhưng vô cùng lạnh lùng, sắc bén, chăm chú nhìn ba mình không có chút thỏa hiệp
"Con..." Điền Tri Sâm không nói nên lời

"Hủ Ninh, sao con lại nói chuyện với ba con như vậy?" Mẹ Điền bị chính ánh mắt lạnh lẽo của con trai mình làm cho hoảng sợ.

Trong lúc thấy hai cha con đang giằng co, y tá kịp thời xuất hiện tạm thời hóa giải.

"Ông Điền, bà Điền, cậu Điền đã tỉnh. Cậu ấy nói muốn gặp anh hai."

Điền Hủ Ninh không nói gì, mở rộng bước chân đi vào phòng bệnh.

Lưu Tuấn tựa vào giường, sắc mặt tái nhợt, giữa hai hàng lông mày có đau đớn không thể nói rõ được. Thấy anh hai đi vào, ánh mắt càng thêm u ám.

Điền Hủ Ninh đi tới bên giường ngồi xuống: "Đừng tiếp tục làm chuyện ngu ngốc nữa."

Giọng nói vẫn trong trẻo lạnh lùng như trước.

"Anh hai, anh có thể đừng kết hôn với Nguyệt Nguyệt không? Em yêu em ấy, em không thể không có em ấy được."

Lưu Tuấn bắt lấy tay anh hai, tâm trạng kích động. Trên thế giới này có biết bao nhiêu người đẹp say lòng người, lấy điều kiện của anh hai anh thì những người đó đối với anh ấy mà nói chỉ là một câu 'Tự do lựa chọn'. Nhưng anh ấy sao lại cố tình muốn cùng anh giành một người chứ?

"A Tuấn, bình tĩnh một chút. Buổi sáng bọn anh đã đăng ký kết hôn rồi, quên cậu ấy đi." Vẻ mặt đau khổ của em trai cũng không làm Điền Hủ Ninh dao động chút nào.

"Anh hai, Nguyệt Nguyệt là của em. Anh đem em ấy trả lại cho em đi, trả lại cho em đi..."

Lưu Tuấn dùng sức nắm bả vai anh hai rống to, bởi vì sức khỏe mới vừa khôi phục, trên trán đã xuất hiện những giọt mồ hôi.

"A Tuấn, con bình tĩnh một chút, sức khỏe mới vừa bình phục không thể quá kích động."

Điền Tri Sâm vẫn theo phía sau tiến lên an ủi con trai út, mà Mẹ Điền chỉ tức giận nhìn chằm chằm con trai trưởng. Vì một người con trai mà hai anh em phải trở mặt, Trịnh Tử Du thật không đơn giản.

"Hủ Ninh, con là anh hai, không thể nhường cho em một chút sao?"

Mẹ Điền thật sự không thể nhìn nổi nữa. Con trưởng biết rất rõ thằng bé đó là bạn trai của em mình mà vẫn muốn kết hôn với nó, bây giờ em trai đã thành ra như vậy nó vẫn không thể nói dễ nghe một chút. Nhưng nói gì bây giờ còn kịp sao? Con trai út đáng thương. Mẹ Điền cực kỳ đau lòng.

"Anh, mẹ nói đúng, hai người chỉ cần đi làm thủ tục ly hôn là được rồi, được không?" Trong mắt Lưu Tuấn dấy lên một tia hy vọng. Thế nhưng hi vọng cuối cùng cũng chỉ có thể là hi vọng mà thôi.

"A Tuấn, anh sẽ không ly hôn với cậu ấy."

Sự kiên quyết trong giọng nói của Điền Hủ Ninh làm lòng Lưu Tuấn chìm xuống đáy cốc.

"Anh, nếu như không có Nguyệt Nguyệt em không muốn tiếp tục sống...."

Lúc này Lưu Tuấn thật sự nản lòng thoái chí mà không phải là uy hiếp.

"Con trai, con không thể tiếp tục làm chuyện ngốc."

Mẹ Điền hai mắt đẫm lệ muốn đi về trước ôm lấy con út, lại bị con trưởng vươn tay chặn lại.

Điền Hủ Ninh nghe được những lời của em trai, khuôn mặt trở nên phẫn nộ:
"Lưu Tuấn, một người đàn ông không nên hở một tí là muốn tự sát, như vậy cũng sẽ không lấy được thứ cậu muốn mà sẽ trở thành trò cười của người khác mà thôi. Nếu cậu là một người đàn ông hèn yếu như anh nghĩ, Trịnh Tử Du cũng sẽ không chọn cậu. Muốn giành người với anh, chờ cậu có đủ năng lực thì hãy tính. Nếu cậu kiên trì muốn tìm cái chết, anh sẽ không ngăn cản."

Điền Hủ Ninh nói xong cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng bệnh. Bây giờ mọi người sao vậy? Động một chút là muốn lấy cái chết để đạt được mục đích của mình, một tên Trịnh Tử Huy nay lại tới em trai của mình. Điên hết rồi. Nhưng anh không để ý Trịnh Tử Huy làm mấy lần, nếu không mục đích của anh sẽ không dễ dàng đạt được như vậy.

"A Tuấn, nghe anh hai nói chưa? Làm người phải làm một nam tử hán đường đường chính chính. Suốt ngày chỉ nghĩ đến tình cảm thường tình thôi làm gì?Không có người này có thể tìm người khác. Nghe ba được không? Con trai của Điền Tri Sâm ba không thể kém hơn bất cứ người nào." Điền Tri Sâm cũng ở bên cạnh khiển trách hành động hèn yếu của con trai.

Lưu Tuấn lại giống như đóng băng, cặp mắt bình tĩnh nhìn bóng lưng anh hai rời đi, một câu cũng không nói. Nhưng tay đặt trên chăn lại nắm thật chặt vào nhau.

Đúng vậy, anh là người nhà họ Điền, anh hai có thể làm được, anh cũng có thể làm được. Một ngày nào đó, anh sẽ đem người mình yêu giành lại. Anh hai, anh đã không niệm tình anh em, vậy một ngày nào đó đừng trách tôi lòng dạ độc ác. Nguyệt Nguyệt, chờ anh quay lại. Anh nhất định sẽ giành em đem về bên cạnh anh.

_______________________














Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com