72
Thật không nghĩ tới Trịnh Tử Du lại có bản lĩnh như vậy, nhanh thế mà đã có thai. Nếu như không phải hôm nay bà muốn đến nhà bọn họ hỏi thăm, thím Đỗ nói cậu bởi vì động thai mà phải nằm viện nếu không bà cũng không biết. Suy nghĩ liền tức giận, thậm chí ngay cả chuyện quan trọng như vậy mà Hủ Ninh cũng không thông báo với người làm trưởng bối như bọn họ, đây coi là cái gì?
Bà cho là Hủ Ninh và Hứa Thanh vẫn còn cơ hội, dù sao cũng là kết hôn mà thôi. Ai biết bây giờ lại lại thêm một đứa trẻ. Có lẽ Trịnh Tử Du đáng kiếp không có phúc, con còn chưa có sinh ra thì phải nằm viện giữ thai rồi. Có thể thuận lợi sinh ra hay không còn là một vấn đề.
“Chào bà, xin hỏi bà thăm bệnh nhân phòng kia?”
Đứng trước cửa thang máy VIP, La Mẫn bị y tá mặc đồ màu trắng và nhân viên bảo vệ ngăn lại. Gian phòng cuối lầu không phải ai cũng có thể đi lên. Mặc dù vị này xem ra là nhân vật có tiền, nhưng nếu như không đăng kí trước thì không cho phép đi lên thăm bệnh nhân.
“Tôi muốn tìm Trịnh Tử Du, tôi không biết kia là phòng bệnh đặc biệt.”
La Mẫn sắp tức điên rồi, vốn là muốn đến chế nhạo người con trai kia, kết quả người còn không thấy thì tức giận cả người rồi.
“Xin hỏi bà họ gì? Tôi thông báo bệnh nhân trên lầu được không?”
Nếu như bệnh nhân không muốn gặp, cô cũng không có cách nào. Y tá vẫn tươi cười, những người có tiền có thế như vậy cô nhìn nhiều, không đắc tội nổi, chỉ có thể đè thấp tư thái của mình.
“Chúng tôi là người nhà họ Điền. Bà chủ chúng tôi là tới gặp thiếu phu nhân.”
Quản gia thấy bà chủ rất tức giận, chủ động đăng kí với nhân viên.
“Bà Điền, thật ngại. Đây là quy định của bệnh viện chúng tôi, chúng tôi cũng không có cách khác. Xin bà chờ một chút, tôi lập tức gọi điện lên trên.”
“Bà chủ, ngồi một chút đi.”
Quản gia đỡ La Mẫn mất hứng đến nơi nghỉ ngơi tạm thời ngồi xuống.
“Tử Du, ăn nhiều một chút đi.”
Tống Diệc Vân ngồi ở bên giường mỉm cười nhìn con trai đang uống canh. Người trẻ tuổi bây giờ thật là không hiểu chuyện, ngay cả chăm sóc bản thân cũng không tốt, cũng đã có con rồi, vậy mà đi bộ còn không chú ý một chút, may là ngã ở nhà phát hiện kịp thời, nếu là ở bên ngoài thì phiền toái lớn rồi. Lên cầu thang không cẩn thận té xuống, Điền Hủ Ninh nói như vậy với ba mẹ vợ mình.
“Mẹ, mẹ không cần mỗi ngày đều tới. Ba không bận sao?”
Tử Du uống xong cháo gà ngọt, Tống Diệc Vân lập tức đưa khăn giấy, thím Đỗ mỗi ngày đều tới, hơn nữa còn có y tá túc trực 24/24. Chẳng qua là anh ta...
“ Hủ Ninh sợ con không vui nên để mẹ tới cùng con. Con xem Hủ Ninh thật tốt, chẳng qua là ban ngày công việc quá bận rộn không thể tới thăm con. Con cũng không nên trách nó.”
“Mẹ.”
Tử Du không muốn mẹ luôn nhắc tới anh ta. Anh ta đâu chỉ ban ngày không đến, buổi tối cũng không còn tới. Nằm viện bắt đầu từ ngày thứ hai đến bây giờ cũng đã nửa tháng, nói cách khác anh đã biến mất suốt nửa tháng. Đây coi là cái gì? Nhưng Tử Du không dám nói với mẹ. Giữa bọn họ trở nên không hề giống như trước đây nữa.
“Sao con trai mẹ sau khi kết hôn thì biến thành người khác vậy?”
Tống Diệc Vân cảm thán ngàn vạn, nhìn con trai. Trước kia, con trai của bà thật biết điều, khéo hiểu chuyện, chưa bao giờ sẽ tức giận vô cớ, cũng sẽ không làm khó người khác. Nhưng sau khi kết hôn với Điền Hủ Ninh thì dường như biến thành một người khác rồi, sẽ tức giận, sẽ có khó chịu, còn làm nũng nữa....
“Mẹ, con nào có...”
Nghe được mẹ nói như vậy, Tử Du cho là mình sau khi mang thai người ta muốn khen cũng không được, tay cũng không tự giác vuốt mặt, đọc sách nói có người sau khi mang thai gương mặt sẽ xuất hiện những chấm đỏ, trông rất khó coi, cậu rất lâu không có soi gương, không biết có phải mọc ra rồi hay không? Cậu luôn không thèm để ý dáng ngoài của mình, nhưng hôm nay chợt đặc biệt để ý.
“Con xem trên mặt con đã có vài hột mụn rồi kìa.”
“Mẹ, làm sao đây? Có gương hay không?”
Ngay cả mẹ đều nói như vậy rồi, vậy có phải thật hay không? Tử Du bắt đầu hoài nghi.
“Con trai ngốc, mẹ gạt con đó. Con trai của mẹ là Thiên Thần trên trời hạ phàm, vô cùng xinh đẹp.”
“Mẹ, mẹ gạt con khi nào chứ?” Tử Du cười vui vẻ với mẹ.
“Bác sĩ muốn con giữ tâm trạng vui vẻ, mẹ đương nhiên phải nghĩ cách trêu chọc con rồi.”
“Mẹ, con muốn soi gương, xem mẹ có gạt con hay không.” Tử Du kéo chăn ra muốn xuống giường.
“Đứa nhỏ này, chậm một chút chậm một chút.” Tống Diệc Vân đỡ Tử Du xuống giường.
“Mẹ, mẹ thật đáng ghét. Vậy mà gạt con được.”
“Lừa con, bây giờ không phải rất vui vẻ sao?”
Y tá trực đẩy cửa đi vào thấy trên giường bệnh không có ai, lại nghe được trong phòng tắm có tiếng nói chuyện nhẹ nhàng với nhau, hắng giọng:
“Cậu Trịnh.”
“Y tá Đường, có chuyện gì sao?”
“Lầu dưới có người tự xưng là mẹ chồng cậu – bà Điền muốn thăm cậu, không biết cậu có muốn gặp bà hay không?”
Y tá Đường đứng ở cửa hỏi. Phía trên có giao phó xuống, bất kể là người nào muốn lên, nhất định phải bản thân bệnh nhân đồng ý mới được.
“Mẹ chồng tôi?” Nghe được là La Mẫn đến, nụ cười trên mặt Tử Du biến mất.
“Đúng vậy, cậu muốn gặp không?”
Y tá thấy sắc mặt cậu không đúng, quan tâm hỏi.
“Tử Du, mẹ chồng con tới sao có thể không gặp? Đứa nhỏ này thật không hiểu chuyện. Y tá Đường, phiền cô nói với bà, Tử Du chúng tôi đang đợi bà đi lên.”
Tống Diệc Vân cũng không biết quan hệ Tử Du và hai anh em Điền gia và mẹ Điền đang lúc không tốt đẹp, cho là cá tính con trai luôn im lặng, không biết làm người khác ưa thích.
“Mẹ, con......”
Tử Du không biết nên nói như thế nào với mẹ về những chuyện khó mở miệng kia.
“Con trai ngoan, về giường nằm đi. Có mẹ ở đây, không phải sợ.”
Đã là con dâu người ta, phải quen với chuyện này. Huống chi bây giờ là mẹ chồng cũng chủ động tới cửa, cậu là hậu bối, có bất mãn cái gì cũng phải nhịn.
Tử Du thở dài, mẹ Điền đối với cậu luôn không khách khí, lần này mẹ lại đang ở đây, không biết sẽ có chuyện gì nữa ... Trước kia, có anh ở bên cạnh, cậu có thể không cần suy nghĩ cái gì, giao cho anh là được. Nhưng bây giờ anh không có ở đây, làm sao bây giờ? Tại sao anh ta có thể quá đáng như vậy? Đi lâu như vậy cũng không tới thăm cậu, thậm chí quá đáng đến nỗi một cú điện thoại cũng không có, còn nói muốn chăm sóc cậu thật tốt, đều là gạt người sao? Hiện tại lại để cậu một mình chịu đựng áp lực từ mẹ Điền, nếu có cãi vả thì phải làm sao?
Có nên gọi điện thoại cho anh hay không? Tử Du nhìn điện thoại bên giường, vẫn yên tĩnh ở nơi nào đó, chưa từng vang lên. Vừa nghĩ tới hành vi giống như lưu đầy cậu của anh, Tử Ducảm giác rất uất ức.
“Bà chủ, chậm một chút.”
Quản gia dưới sự hướng dẫn của y tá, sau khi gõ cửa thì đi vào.
“Bà thông gia, bà đã tới. Ngồi một chút đi.”
Tống Diệc Vân đứng dậy cười, tiếp đón La Mẫn vừa tới liền bày sắc mặt. Những bà lớn nhà giàu có đều là như vậy, xem thường những người có thân phận, địa vị thấp hơn mình, điều này, Tống Diệc Vân cũng không quan tâm, bà đã nhìn thấu. Chẳng qua là, mẹ chồng Tử Du hình như là người không thể chung sống hòa bình? May là bọn nó không có về nhà lớn ở, bằng không lấy cá tính con trai mình thì đoán chừng khó sống. Tử Du chắc là sẽ không gây gổ, nhưng không có nghĩa là bà mẹ chồng đó sẽ không gây phiền toái.
“Thật là thất lễ, thì ra là bà thông gia cũng tới.”
Thấy Tống Diệc Vân gương mặt cười, La Mẫn cũng không tiện nổi giận, ngại ngùng mà cười nói.
“Bà chủ, tôi ra bên ngoài chờ.”
Quản gia khom người lễ độ sau đó lui ra ngoài.
“Mẹ, mẹ đã tới rồi.”
Tử Du nằm ở trên giường cẩn thận mở miệng.
“Nếu như mà ta hôm nay không đến, còn không biết các con tính toán muốn lừa gạt ta lừa gạt tới khi nào. Nói không chừng đời thứ ba nhà họ Điền ra đời mà người làm mẹ chồng như ta đây còn phải từ trong miệng người khác mới biết.”
Ngại vì Tống Diệc Vân cũng ở đây, La Mẫn không có trực tiếp ý kiến với Tử Du, nhưng trong giọng điệu cũng không có một chút nhã nhặn nào.
“Mẹ, thật xin lỗi. Chúng con...”
Tử Du lúng túng không trả lời được, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã đỏ bừng. Cậu làm sao biết được Điền Hủ Ninh cũng không có nói với bọn họ? Có điều, theo thái độ không hài lòng của anh với mẹ Điền, cố ý giấu giếm sự thật chiếm đa số. Hoặc là căn bản anh không muốn cho bọn họ biết, nhưng Điền Tri Sâm dù sao cũng là cha ruột anh, không phải sao? Cậu thật sự không hiểu nổi người đàn ông tâm cơ thâm trầm đó rốt cuộc đang mưu tính chuyện gì?
“Con không có lỗi với ta, là chúng ta có lỗi với liệt tổ liệt tong nhà họ Điền, có con cũng không có nghĩa là phải báo cho trưởng bối như chúng ta.”
La Mẫn nhẹ nhàng uống một ngụm trà, cười lạnh nói.
“Bà thông gia, nói như vậy lúc trước bà cũng không biết Tử Du có thai? Bà xem, đứa nhỏ này thật là không hiểu chuyện, chuyện quan trọng như vậy cũng không có nói cho các vị biết, thật sự là nó sai. Người làm mẹ như tôi cũng không để ý dạy dỗ nó tốt, thật không phải với bà. Mong bà bớt giận. Không cần tính toán với một đứa trẻ, về sau tôi sẽ nói nhiều hơn với nó.”
Tống Diệc Vân làm sao không nhìn ra mẹ Điền cố ý gây sự sao? Về phần Điền Hủ Ninh tại sao không có nói cho ba mẹ, bà cũng không cần đi truy cứu, nhưng con trai mình cũng có chỗ sai, vì để cho nó về sau ở nhà họ Điền không bị làm khó, bà làm mẹ phải trách nhiệm.
“Bà thông gia, bà nghiêm trọng quá rồi. Tôi cũng không trách nó. Chẳng qua là cảm thấy bọn nó là hậu bối, ngay cả chuyện có con lớn như vậy cũng không nói cho ba mẹ là có chút sơ sót. Haha, con trai nhà chúng tôi quá bận rộn, cũng không có thời gian về nhà.”
Người ta đều nói như vậy rồi, nếu như bà còn chết cắn không thả, đó không phải là chứng minh bà quá nhỏ nhen sao? La Mẫn cũng không muốn ở trước mặt nhà họ Trịnh làm mất mặt chính mình.
Hiện tại thái độ của Hủ Ninh rất rõ ràng, không có hứng thú với Hứa Thanh. Bởi vì bà từng gặp Hứa Thanh ở tiệc gia đình, bà cho là sau lần đầu tiên chính thức gặp mặt ngày đó, hai người có thể sẽ có chuyện tiếp theo, kết quả Hứa Thanh nói cho bà biết, cô đã từng gọi điện thoại tới đến Điền Thị tìm Hủ Ninh, nhưng đã một tháng cũng không trông thấy anh hồi âm, cho nên cũng thôi luôn.
“ Hủ Ninh bận rộn công việc là sự thật. Nhưng chủ yếu là con trai nhà chúng tôi cũng không có kịp thời nói với các vị, vẫn là nó sai.” Tống Diệc Vân cười theo nói.
“Hôm nay không phải là hội nghị phê bình đâu. Chúng ta cũng không cần tìm lý do nữa. Đúng rồi, Tử Du, đứa nhỏ lớn bao nhiêu rồi?” La Mẫn nhìn Tử Du hỏi.
“Khoảng 6 tháng ạ.”
Tử Du nhẹ giọng nói, len lén nhìn mẹ một cái, mẹ đưa cậu ánh mắt khích lệ.
“Là con trai hay con gái? Có thể biết không?”
La Mẫn nhìn chằm chằm Tử Du, dù bất mãn cậu thế nào, dù sao cậu vẫn có con của Hủ Ninh, nó cùng bà cũng coi là có chút liên hệ máu mủ, quan tâm một chút là chuyện đương nhiên. Bà cũng không thể nào cả đời không nói chuyện với con trai mình. Nếu như lúc này bà biết đứa nhỏ trong bụng Tử Du không có một chút quan hệ nào với mình, đoán chừng sẽ giận đến muốn nhảy từ tầng thượng xuống.
“Mẹ, cái này con không hỏi bác sĩ.” Tử Du không dám nói là không muốn biết.
“Không hỏi? Tại sao không hỏi? Không hỏi bác sĩ cũng nên nói chứ?”
“Bà thông gia, cái này bà không nên gấp. Lần khám thai sau chúng tôi sẽ hỏi bác sĩ.”
Tống Diệc Vân biết người của đại gia tộc đều là muốn con trai hơn, cho nên đứng dậy trấn an tâm trạng bà ta. Ai, con trai mình cũng thật là quái, không để cho bác sĩ nói. Xem ra lần này không muốn tra cũng phải xét.
“Còn có lần sau sao? Tôi sẽ đi tìm bác sĩ ngay bây giờ. Quản gia, vào đi.” La Mẫn hướng ngoài cửa hô.
“Dì Điền, đã lâu không gặp. Không biết dì Điền tìm bác sĩ có chuyện gì? Con đây có thể giúp không?” Đẩy cửa vào là Diệp Kê Lâm
“Ha ha, là Kê Lâm. Sao lại rãnh rỗi xuống đây.”
La Mẫn chính là điển hình loại phụ nữ bắt nạt kẻ yếu, biết nhà họ Diệp có sức ảnh hưởng ở hai giới chính trị “ thương nghiệp, bà ở trước mặt Thái Tử Gia nhà họ Diệp một chút phách lối cũng không có.
“Dì Điền cũng tới địa bàn của con rồi, con đây người chủ nhân sao có thể không xuống tiếp đón đây? Kia không phải là quá thất lễ sao?”
Luôn cười haha, đây chính là điểm mạnh của Diệp Kê Lâm anh. Lúc mẹ Điền mới vừa bước vào thang máy thì anh đã nhận được thông báo. Người mẹ này của Hủ Ninh cũng không phải là đèn đã cạn dầu, nếu anh có giao phó cho anh nhân viên để ý, anh đương nhiên phải xuống quan tâm. Tử Du sao có thể là đối thủ của mẹ Điền chứ?
“Kê Lâm, con khách sáo rồi.”
Ở trước mặt Diệp Kê Lâm, La Mẫn giống như là một con mèo bị rút móng vuốt
“Tử Du, hôm nay thế nào?”
Diệp Kê Lâm đi tới bên giường, cười hỏi Tử Du gương mặt khẩn trương kia.
“Rất khỏe ạ.”
Thật ra thì lúc vừa rồi thấy Diệp Kê Lâm tiến vào Tử Du đã yên tâm rồi.
“Vậy thì tốt. Đúng rồi, nói cho em biết tin tức vui vẻ có được hay không?”
Diệp Kê Lâm không để ý tới kia hai người phụ nữ ngồi ở một bên, cúi người xuống đến gần bên tai Tử Du.
“Cái tin tức vui vẻ gì?”
“Chồng của em đã về. Tối nay sẽ đến thăm em, vui hay không vui?
Diệp Kê Lâm nói âm lượng chỉ hai người nghe được, sau đó mặt cười xấu xa nhìn gương mặt Tử Du đã đỏ bừng. Ai, nhìn người đàn ông cá biệt, không dám đến bệnh viện là bạn tốt nhiều năm của mình, anh lần đầu làm nguyệt lão rồi. Nếu không, người phụ nữ Mai Ngọc Vấn kia lại gọi điện thoại thúc giục anh nhanh một chút đem tổng Giám đốc Điền Thị kéo ra ngoài chém đầu rồi, anh bận chưa hết việc, đem một đám thủ hạ chỉ còn lại một hơi đánh nhờ điện thoại giúp đỡ, đó chính là lỗi anh rồi.
“Kê Lâm....”
Cái gì gọi là người đàn ông của cậu? Diệp Kê Lâm này thật sự toàn nói những lời làm người ta nghẹn họng. Chuyên môn của anh là tới tìm cậu chọc ghẹo đúng không? Tử Du cắn răng, trên môi đỏ thắm đã có dấu răng nhỏ.
“Bác sĩ Diệp lại đang trêu chọc Tử Du nhà chúng tôi rồi.”
Bị bỏ rơi ở một bên, Tống Diệc Vân không được tự nhiên nhìn bộ mặt La Mẫn đã mất hứng lúng túng nói. Cái bác sĩ Diệp này thật sự là một chút chừng mực cũng không có, tại sao có thể ở trước mặt mẹ chồng Tử Du làm ra những hành động khiến người ta hiểu lầm đây? Loại đại gia tộc này kiêng kỵ nhất chình là quan hệ dính dáng không rõ ràng, nếu bà thông gia hiểu lầm, vậy là phiền phức lớn rồi, nhìn sắc mặt bà ta đã thay đổi rồi phải không?
“Không phải con trai danh môn khuê tú ra khỏi cửa chính là như vậy, bản lĩnh khác lại không có, bản lĩnh quyến rũ đàn ông lại đứng đầu.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com