93
Khi Lưu Tuấn chạy tới bên ngoài phòng khách sạn thì thấy cửa phòng đã mở phân nửa, mà một chút âm thanh bên trong cũng không có.
Anh nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mới đi vào liền nhìn thấy mình Tử Du ngồi thẫn thờ dưới đất, gương mặt u sầu cùng đau buồn, dường như còn có tức giận, là tức giận sao? Bên người cậu có mấy tờ giấy nằm tán loạn trên đất.
"Nguyệt Nguyệt........."
Lưu Tuấn nhẹ nhàng đi tới bên cạnh cậu, anh gọi, cậu giống như không nghe thấy. Cuối cùng cậu ấy sao thế? Anh hai lại đi đâu rồi?
"Nguyệt Nguyệt, đã xảy ra chuyện gì?"
Lưu Tuấn ngồi chồm hổm xuống bên cạnh cậu, liếc mắt nhìn văn kiện rơi rải rác trên đất kia, anh dám cam đoan mình chỉ nhìn thoáng qua, mấy chữ đầu đề in rất to "Đơn Ly Hôn" đã tiến vào sâu trong mắt anh.
Chuyện xảy ra được quá đột ngột, ngày hôm qua anh muốn nói với anh hai chuyện này, nhưng chưa kịp làm gì cả, nhưng bây giờ, một phần hiệp nghị hoàn chỉnh đã xuất hiện trước mắt anh.
Anh nên cảm thấy vui vẻ, không phải sao? Nhưng khi nhìn vẻ mặt cậu lúc này, thế nhưng anh lại đau lòng không nói ra lời.
"Nguyệt Nguyệt........."
Lưu Tuấn đưa tay nâng mặt cậu lên.
"Lưu Tuấn, là anh, nhất định là anh đã nói gì với anh ấy phải không? Phải không?"
Tử Du không dám tin, nhìn người đàn ông gần ngay trước mắt đó. Nếu như không phải là Lưu Tuấn nói với anh cái gì, tại sao anh đột nhiên muốn ly hôn? Không thể nào. Không phải là anh ấy quan tâm cậu sao? Sao có thể nói không cần là không cần chứ?
Sau khi Điền Hủ Ninh đi, cậu suy nghĩ mãi cũng không ra tại sao mọi chuyện lại thay đổi như vậy, điều duy nhất cậu có thể nghĩ tới chính là nhất định Lưu Tuấn đã nói gì với anh. Nếu không tại sao anh lại bất ngờ muốn ly hôn với cậu?
Lòng dạ rối bời khiến cậu chỉ muốn nhanh tìm Lưu Tuấn, ba mặt một lời hỏi rõ mọi chuyện, anh muốn ly hôn, anh muốn để cậu tự do, nhưng tại sao chuyện gì anh đều tự mình quyết định thế? Anh có biết tự do cậu ở đâu không?
Cũng may trong thời gian này cậu thường xuyên gặp mặt Lưu Tuấn nên giữ lại số điện thoại anh, bằng không thời điểm này thật đúng là không biết làm sao để tìm anh.
Khi anh mới vừa nghe máy, trong nháy mắt cậu thật sự cảm thấy vô cùng uất ức, giọng nói cũng nghẹn ngào. Nhưng điều duy nhất cậu có thể làm là phải đợi anh, ngây ngốc ngồi dưới đất chờ anh. Cậu nhất định phải hỏi rõ.
"Nguyệt Nguyệt, em bình tĩnh một chút được không? Anh hai đâu? Từ hôm qua tới giờ, anh chưa gặp anh ấy."
Hai tay Lưu Tuấn giữ vai Tử Du, cố gắng không để cậu kích động. Anh phải nói cái gì, nhưng mà cái gì cũng không kịp nói không phải sao? Nguyệt Nguyệt cho là anh nói gì với anh hai sao?
Lưu Tuấn nói gì? Anh ấy nói không có gặp Hủ Ninh? Thế thì thực ra anh ta đã sớm muốn ly hôn cậu, chẳng qua là không tìm ra cớ mà thôi? Ngày hôm qua cậu cùng Lưu Tuấn tới đây, vậy mà anh ta thừa cơ hội này làm rõ sao? Tên Điền Hủ Ninh khốn kiếp này.
"Anh ấy đi rồi, đi rồi. Lưu Tuấn, anh ấy đi rồi, ném cái này cho em rồi đi. Anh ấy nói muốn trả lại em tự do, nhưng anh ta biết tự do thực sự của em là cái gì không?"
Nước mắt nhịn lâu như vậy, từng giọt từng giọt, giống như trân châu nhanh chóng rớt xuống.
"Nguyệt Nguyệt, đừng khóc. Còn có anh không phải sao? Em nên cảm thấy vui mới phải, cuối cùng chúng ta có thể bắt đầu lần nữa rồi. Chúng ta cũng không cần xa nhau nữa, có được hay không?"
Lưu Tuấn đau lòng ôm cậu vào ngực.
Đối với trái tim Nguyệt Nguyệt, lòng anh vẫn luôn không đổi, vạch kế hoạch lâu như vậy, bỏ ra nhiều công sức như vậy, chính là vì ngày như hôm nay, có thể một lần nữa nắm tay cậu,một lần nữa ôm cậu vào lòng. Lúc này, thỏa mãn trong lòng anh không chứa nổi người khác nữa. Vào lúc này việc anh phong hoa tuyết nguyệt thâu đêm với Trần Dương đã biến mất khỏi đầu anh. Anh chỉ muốn chàng trai trước mắt - người anh yêu nhiều năm như vậy mà thôi, chỉ muốn cứ như vậy nắm tay của cậu cả đời không buông. Anh hai, cuối cùng anh đã tác thành cho em sao? Ông Trời ơi, rốt cuộc ông đã thấy được dụng tâm của con rồi sao?
"Lưu Tuấn, không phải, không phải vậy. Anh ấy không quan tâm em nữa, anh ấy hoàn toàn không cần em rồi. Em nên làm cái gì bây giờ? Anh ấy không quan tâm em nữa rồi......"
Cậu ở trong lòng anh khóc ròng nói Điền Hủ Ninh không cần cậu, đau lòng như vậy, tuyệt vọng như vậy. Anh không ngu, sẽ không ngây thơ cho là Nguyệt Nguyệt vì vui mà khóc, nước mắt đó rõ ràng là nước mắt đau thương tuyệt vọng.
Còn phải nói gì nữa? Từ khi anh bắt đầu đi vào, lời Nguyệt Nguyệt nói, câu Nguyệt Nguyệt hỏi, tất cả đều về anh hai, xem ra sự thật đã bày ra trước mắt rồi. Dù sự thật này làm người ta tan nát cõi lòng.....
"Em yêu anh hai phải không?"
Không dám cũng không chịu tin tưởng, ban đầu Nguyệt Nguyệt đôi mắt như nước, chỉ nhìn một mình anh, chàng trai cười ngọt ngào với anh đã không có ở đây. Bây giờ ở trước mặt anh là Nguyệt Nguyệt yêu thương người đàn ông khác, là Nguyệt Nguyệt vì đàn ông khác mà đau lòng khóc. Mà Nguyệt Nguyệt của anh lại chưa bao giờ luống cuống như vậy. Nguyệt Nguyệt đã không thấy, đau lòng, uể oải đánh thẳng vào anh, sự đau đớn như muốn cắt đứt sinh mệnh lại tới. Lần này không phải nên anh từ bỏ hi vọng đi sao? Nhưng anh hai sao có thể mặc kệ Nguyệt Nguyệt như vậy chứ?
"Yêu?"
Cậu yêu anh sao? Loại cảm giác đau khổ muốn chết này chính là yêu sao? Tại sao? Tại sao ban đầu bị anh chiếm đoạt, cậu lại không có cảm giác đau đớn đến thế này, nhưng vào giờ phút này, cậu lại thà rằng mình vì vậy chết đi, cũng không muốn chịu đựng khổ sở khoan tim đau thấu xương này, mà tất cả đều là tên đàn ông tự cho mình là đúng kia mang lại cho cậu.
Anh ta thật sự rất quá đáng. Đợi đến khi cậu yêu anh, thế nhưng anh lại để lại đơn ly hôn nói để cậu tự do? Còn nói cái gì vì không ảnh hưởng cậu bắt đầu lần nữa, con trai cũng muốn mang đi.
Đúng rồi, con trai, bảo bối của cậu. Anh ta đừng mơ mang con cậu đi.
"Lưu Tuấn, em muốn về nhà. Em muốn về nhà."
Vừa nghĩ đến con trai có thể bị anh mang đi, Tử Du chợt hoảng hốt đứng lên, không để ý thân thể mình đau nhức, đỡ mép bàn lập tức đứng lên, đôi tay dùng sức chùi hết nước mắt trên mặt.
Điền Hủ Ninh, anh có thể không quan tâm tôi, nhưng mà bảo bối của tôi anh cũng đừng nghĩ đến chuyện mang đi. Vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tới.
"Nguyệt Nguyệt?"
Lưu Tuấn không thể phản ứng kịp, mới vừa rồi không phải còn khóc như trời sắp sập xuống sao, sao đột nhiên tỉnh táo lại vậy?
"Lưu Tuấn, nhanh lên một chút. Đưa em về."
Tử Du đi tới cửa thấy Lưu Tuấn còn đứng bất động nơi đó. Thân thể cậu đau đến sắp rớt ra mà anh lại còn ngẩn người à? Anh không đi thì cậu có thể thuê xe trở về, chỉ sợ xe taxi không đủ nhanh mà thôi. Cậu không thể để cho Điền Hủ Ninh dẫn con trai theo.
"Nguyệt Nguyệt, chậm một chút."
Lưu Tuấn chạy theo, tư thế đi bộ quái dị của cậu khiến lòng anh chìm đến đáy. Ngày hôm qua bị anh hai "chỉnh" rất thảm sao? Nhưng ngay cả câu oán trách cậu cũng không có.
Đó đã từng là Chàng trai xinh đẹp như mùa xuân dưới nhánh hoa anh đào nở nụ cười ngọt ngào dưới ánh trăng nói với anh, Lưu Tuấn, chúng ta phải cùng nhau cố gắng thi đậu cùng trường Đại Học, chúng ta phải cố gắng vì tương lai chung của chúng ta mà cùng nhau nỗ lực. Tương lai tốt đẹp đang nằm trong tay của chúng ta. Trịnh Tử Du, người con trai ngây thơ, tinh khiết trong mắt trong lòng chỉ có mình anh một người, đã theo xuân đi hạ đến, như cánh hoa bồng bềnh bay xa, cũng không về nữa rồi.
Bây giờ Trịnh Tử Du không hề thuộc về anh nữa, bất kể cậu và anh hai có phải muốn ly hôn hay không, cậu không thể nào thuộc về anh lần nữa. Hoặc là nên nói thế này, trời cao đã sớm định đoạt, cho tới bây giờ cậu chưa từng thuộc về anh, nếu không cũng sẽ không an bài anh hai xuất hiện trong sinh mệnh cậu
Trong lòng vẫn rất đau khổ, nhưng trên mặt anh lại mang theo nét cười, đi theo bước chân của cậu rời nơi anh hoàn toàn chết tâm. Anh, thật sự nên học cách từ bỏ....
Trên đường đối diện khách sạn, Điền Hủ Ninh ngồi trong xe, nhìn không ra vẻ mặt là gì trên mặt, nhưng tay đặt trên tay lái siết chặt đến gân xanh nổi lên cho thấy lúc này anh tức giận cỡ nào.
Vừa rời khỏi ngực anh không tới nửa ngày đã không kịp chờ đợi cùng tình nhân cũ bên nhau sao?
Anh rời khỏi phòng, ngồi lên xe nhưng không hạ được quyết tâm lái đi được. Đúng vậy, anh thừa nhận anh vẫn không yên tâm để mình cậu trong phòng. Nhưng lý trí không cho phép anh lên nhìn cậu.
Cho nên anh khờ dại ngồi trong xe, chỉ muốn xác định cậu về nhà an toàn. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào cửa chính, đợi được không phải là bóng dáng mảnh khảnh anh quen thuộc mà là bóng lưng Lưu Tuấn vội vã đi lên.
Gấp gáp vậy sao? Mới vừa ký tên ly hôn đã lập tức gọi tình nhân cũ tới? Bọn họ còn chưa làm thủ tục mà cậu đã muốn nhào vào ngực thằng đàn ông khác sao?
Điền Hủ Ninh cảm giác mình rất ngu. Cậu đã ở bên người yêu cũ, anh còn nhìn chằm chằm cửa khách sạn như gã chờ bắt được vợ ngoại tình.
Lúc chiếc xe rời đi, cuối cùng anh đã thấy được thân hình kia xuất hiện, nhưng gã đàn ông theo sau cậu là Lưu Tuấn. Anh lại làm kẻ ngốc lần nữa, nhìn bọn họ cùng nhau ngồi lên xe lái đi.
Như đã quyết định buông tay, vậy thì cũng không cần quay đầu lại. Lần này, xe không chút do dự lái vào đường đi, đảo mắt đã không biết ở nơi nào.
"Nguyệt Nguyệt, có muốn anh đưa em lên không?"
Sau khi xe Lưu Tuấn dừng trước nhà, vốn là nửa tiếng, nhưng vẫn luôn bị cậu thúc giục nên không tới một nửa thời gian đã về, anh không biết Nguyệt Nguyệt luôn luôn điềm đạm, nho nhã lại thích đua xe nhanh đến thế, cậu không say xe sao? Mà chàng trai đó bây giờ đang tháo dây an toàn, động tác khá nôn nóng. Cậu thật sự đã không còn là chàng trai nhỏ ở trong lòng anh cần anh chăm sóc rồi. Chàng trai nhỏ đã trưởng thành, là người khác rồi.
"Lưu Tuấn, cám ơn anh. Em đi lên trước, hôm nào rảnh rỗi thì liên lạc."
Trước khi xuống xe, Tử Du vội vã bỏ lại những lời này rồi chạy vào thang máy. Cậu phải nhanh về nhà, cậu muốn xác định con còn ở nhà. Cậu không thể để cho Điền Hủ Ninh mang bảo bối của cậu đi.
"Bảo bối, con đang ở đâu? Bảo bối........"
Vừa vào cửa, ngay cả giầy cũng không cởi ra, Tử Du bắt đầu quát to lên. Giọng của cậu khiến thím Đỗ đang dọn dẹp phòng sách vội chạy đến:
"Thiếu phu nhân, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"
Tiểu thiếu gia không phải ở trên lầu chơi một mình sao? Nó luôn không thích có người ồn ào. Tối hôm qua thiếu gia và thiếu phu nhân đều không trở về, buổi tối 8 giờ thiếu gia gọi điện thoại về bảo tiểu thiếu gia tự ngủ một mình, nó còn vẫn không vui. Buổi sáng tỉnh dậy khuôn mặt nhỏ vẫn còn khá tức giận.
"Thím Đỗ, Điền Duệ Du đâu? Nó đang ở đâu?"
Thấy thím Đỗ đi ra ngoài, Tử Du nắm chặt tay bà.
"Tiểu thiếu gia ở trên lầu. Thiếu gia đâu? Tại sao không về chung?"
Thím Đỗ không thấy thiếu gia về, ngày hôm qua không phải bọn họ ở chung một chỗ sao?
"Papa...."
Tử Du đang muốn nói gì, một giọng nói trẻ con non nớt xuất hiện ở bậc thềm cầu thang lầu hai.
"Bảo bối...."
Tử Du kích động hất tay thím Đỗ ra, chạy như bay lên lầu ôm con trai. Giống như là sợ con bay đi, ôm rất chặt, cho đến bạn nhỏ sắp không thở nổi mới hơi buông tay ra.
"Papa, ba đâu?"
Điền Duệ Du nhìn quanh lầu dưới không tới bóng dáng quen thuộc đó. Bọn họ rất quá đáng, vậy mà bỏ lại một mình cậu ở nhà. Hừ, mặc dù cậu đã rất độc lập, nhưng vẫn là lần đầu tiên xa cách papa. Nhưng tối hôm qua đã rất khuya ba mới gọi điện thoại về nói cậu đi ngủ một mình, thế mà giờ vẫn chưa về sao? Không phải ba ở chung với papa sao?
"Papa không biết. Bảo bối, con nhớ ba vậy sao?"
Tử Du thấy con trai lo lắng ba mình vậy, trong lòng chợt lạnh, nếu như Điền Hủ Ninh muốn tranh giành với cậu, một chút năng lực phản kích cậu cũng không có. Nhưng cậu không cam lòng bị anh kiềm chế như vậy.
"Papa, con cũng nhớ papa mà."
Điền Duệ Du không hiểu hôm nay papa bị gì? Vẫn căng thẳng nhìn mặt cậu.
"Bảo bối, con không được rời xa papa, có được hay không? Papa không thể không có con."
Tử Du buông con ra, vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của con, đây là đứa con cậu mang thai gần mười tháng sinh ra, đây là đứa trẻ sơ sinh mỗi ngày gào khóc đòi ăn mà cậu nuôi lớn từng ngày, Điền Hủ Ninh muốn tách bọn họ ra? Đừng có mơ.
"Papa, papa làm sao vậy? Có phải ba ức hiếp papa hay không?"
Lúc Tử Du thả tay, Điền Duệ Du thấy những dấu xanh xanh tím trên cánh tay papa. Không trách được sao hôm nay papa không bình thường như vậy, nhất định là bị ba chỉnh rất thảm, nhưng mà ba thật sự rất nhẫn tâm, vậy mà lại đánh papa nặng như vậy. Sau này ba về, cậu phải nói chuyện với ba mới được, ba không - biết-xấu-hổ dạy cậu không được ăn hiếp người yếu thế hơn mình sao? Tại sao ba luôn muốn bắt nạt papa? Đây cũng không phải là lần đầu tiên cậu phát hiện.
Đặc biệt mỗi lần ba đi công tác về, ngày thứ hai trên tay papa, trên cổ chắc chắn sẽ có vết bầm tím mờ. Trừ ba còn ai vào đây dám đánh papa chứ? Hơn nữa cũng là chỉ có ba mới có thể ngủ với papa.
"Đúng, chính là ba con ức hiếp papa. Bảo bối, con không được rời bỏ papa, có nghe hay không?"
Thân thể vốn là đã mệt mỏi hơn nữa chịu kích thích và căng thẳng như vậy, cuối cùng thấy con trai bình an ở nhà thì cả người Tử Du buông lỏng xuống, sau đó bất tỉnh dưới đất.
"Bà, bà... bà ơi, mau lại đây, papa té xỉu."
Bạn nhỏ Điền Duệ Du lớn tiếng gọi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com