Tác giả: Luật Nhi Editor: VinJR + Táo đỏ phố núiThể loại: Hiện đại, sủng văn, ngọt ngào. Số chương: 199 chương Tình trạng edit: Đang tiến hànhTruyện được đăng tại: Diễn Đàn Lê Quý ĐônGiới thiệu:Bởi vì vị hôn phu phản bội, cô phải vội vã tìm một chú rễ để hoàn thành hôn lễ, cho cha một câu trả lời. Bởi vì cô nhìn anh, ngồi lên anh, anh muốn cô trở thành cô dâu của anh, chịu trách nhiệm với anh. Cuộc hôn nhân bất ngờ, với ý tưởng ham muốn này tất nhiên phải làm. . . . . . ---**--- Kiều Trác Phàm, là một người thần bí. Ngoài có một tập đoàn lớn ra, lại còn có một thân phận bí ẩn. Các nhân vật lớn đến từ các nước khác cũng phải cúi đầu kính nể anh. Lại nghe đồn, lòng dạ của Kiều Trác Phàm vô cùng ác độc. Bên ngoài cười như gió xuân, sau lưng lại làm nhiều truyện không bằng cầm thú. Tiếu Bảo Bối không ngờ rằng, mình sẽ nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn của vị hôn phu từ chỗ chị họ. Cô giận dữ, kéo Kiều Trác Phàm mà người người nghe tên đã sợ mất mật làm chú rễ, vì để hả giận. Ai biết, nhân vật Kiều Trác Phàm này lại ngoan ngoãn sắm vai chú rễ, hơn nữa biến nhân vật này thành phong sinh thủy khởi*. Phong sinh thủy khởi*: Gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc.…
Hoàng Ưu Lục vừa gặp Trình Song Song đã trúng tiếng sét ái tình, thề với bản thân mình rằng trong tim chỉ có một mình cô. Thế nhưng chuyện tình của hai người chưa bao giờ là được bình yên, còn biết bao khó khăn sóng gió đang đợi hai người vượt qua. Liệu Ưu Lục có chứng minh được tình yêu chân thành của mình với Song Song? Liệu Song Song còn cảm nhận được sự quan tâm nuông chiều của Ưu Lục đối với mình?Tác giả: Đông Liệt Nguyệt Song - SuniMoon(Truyện được đăng trên Wattpad là bản full được chỉnh sửa lại, các phiên bản được re-up trên các trang web là bản cũ không hoàn chỉnh.)…
Vừa ngủ dậy, cô phát hiện mình bị ép gả cho một người đàn ông gần 60 tuổi, mắc bệnh suy thận, thân thể ốm yếu. Thật sự thì, trên đời còn có gì khổ hơn không? Kết quả là đêm động phòng, cô lại phát hiện người đàn ông gần 60 tuổi ấy lại biến thành một chàng trai với thân thể cường tráng, khỏe mạnh. Cô không rõ rốt cuộc là một quả phụ hàng ngày chỉ ở trong phòng oán hận tốt hơn hay có ngày sẽ chết chỉ vì những hoan lạc sẽ hạnh phúc hơn? " Chồng ơi, tối nay chúng ta tạm nghỉ chiến đấu nhé?" cô nháy nháy mắt . "Lười tập luyện nên cơ thể em mới không tốt thế, ngoan, chúng ta tiếp tục".Cô hét lớn: "Đồ lừa đảo, nói là suy thận cơ mà? Nói là ở vậy, ở góa cơ mà?" Các bạn có thể vào website : http://www.rosenovel.com để đọc các chương sớm và nhanh hơn!!!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
AI BẢO QUAN KINH THÀNH CÓ TIỀN CÓ THỊT Tác giả: Triệu Hi Chi Thể Loai: Nữ phẫn nam trang, quan trường, HE Số chương: 100 chương (95c + 5PN) Editor: Diệp Nhược Giai Cover: ncnsin Nguồn: CQH Giới thiệu:Quan ở kinh thành có tiền có thịt sao?Đừng có mà giỡn, bổng lộc một năm 40 lượng, chỉ vừa đủ ấm no thôi. Hoàng thượng khai ân cho thuê phòng giá rẻ, gọi là quan xá, giá một lượng một tháng, ở một năm hết mười hai lượng bạc. Thật sự là một ít tiền dư cũng không có. Bằng hữu cùng khoa thi nói, hàng xóm cách vách của ta được nhận bổng lộc ba nghìn sáu trăm lượng một năm, có thể qua đó tống tiền ăn cơm chùa! Ta nói, mơ à, cũng không nhìn xem hàng xóm của ta là ai, có thể để cho một tiểu bối như ta lợi dụng bừa bãi hay sao? Giới thiệu trong một câu: Hàng xóm là Tướng gia, có tiền cũng khó mua…